[Thanh Xuyên] Bác Sĩ Ngoại Khoa Xuyên Thành Vợ Phó Hằng - 31

Cập nhật lúc: 2026-01-31 02:31:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Sau khi cẩn thận rửa tay, Diệp Lĩnh mở băng gạc Lý Lăng để kiểm tra. Vạn hạnh là mép vết mổ khâu vẫn còn sưng đỏ nhưng hề bục chỉ, cũng dấu hiệu nhiễm trùng.

Diệp Lĩnh dùng cồn lau xung quanh vết mổ, băng bó cẩn thận : "Lý cô nương, cô kiên cường, hãy tiếp tục phát huy nhé. Ta pha nước đường Glucose cho cô uống, đợi đến chiều, cô thể uống thêm một bát sữa bò."

Cơ thể Lý Lăng tuy suy yếu vô lực, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh, cảm kích : "Diệp đại phu, cảm ơn ngài."

Diệp Lĩnh đáp: "Đừng cảm ơn , cô nên cảm ơn chính . Ngay cả đại nam nhân cũng chắc lợi hại như cô. Không tin cô cứ hỏi Lục Ni Nhi mà xem, Trương Tài chỉ vết thương nhỏ mặt mà về nhà la hét ầm ĩ mấy ngày liền."

Lục Ni Nhi mím môi : "Diệp đại phu đúng đấy ạ, dượng ở nhà rên rỉ suốt, tiếng rên to đến mức cách cả con ngõ cũng thấy."

Mọi cùng rộ lên, khí trong phòng tràn ngập vui vẻ.

Lý Lăng qua giai đoạn nguy hiểm phẫu thuật, Diệp Lĩnh cuối cùng cũng thể về nhà nghỉ ngơi. Nàng vật xuống giường, ngủ một giấc đến trời đất tối tăm.

Không ngủ bao lâu, Diệp Lĩnh Quan ma ma nhẹ nhàng đ.á.n.h thức: "Cô nương, cô nương! Phó Cửu gia sai Thiên Lý tới, việc gấp cần tìm ngài."

Diệp Lĩnh sực tỉnh, tưởng Lý Lăng xảy chuyện, vèo một cái bật dậy. Nàng vơ lấy quần áo tròng vội , căng thẳng : "Mau gọi Thiên Lý đây!"

Quan ma ma chẳng những trì hoãn mà còn bất chấp quy củ, chạy ngay ngoài dẫn Thiên Lý phòng.

Diệp Lĩnh mặc xong quần áo, đang cài nút thắt ngọc, thấy Thiên Lý quy củ thỉnh an liền sốt ruột: "Ai da, ngươi mau chính sự !"

Thiên Lý cúi đầu dám thẳng, vội bẩm báo: "Cô nương, Cửu gia sai nô tài tới mời cô nương. Cửu gia ở nghĩa trang mới một t.h.i t.h.ể tươi, sợ để lâu sẽ thối rữa bốc mùi, nên mời cô nương đến mau để giải phẫu."

Quan ma ma đang xổm giúp Diệp Lĩnh chỉnh vạt áo, thì sợ đến mức chân mềm nhũn, ngã bệt xuống đất.

Diệp Lĩnh hưng phấn đến mức reo lên, thuận tay kéo Quan ma ma dậy, với Thiên Lý: "Thật sự quá tuyệt vời! Đi, chúng ngay!"

Quan ma ma hồn, mặt trắng bệch định ngăn cản, nhưng Diệp Lĩnh vội vã lao ngoài. Bà vội vàng đuổi theo, gọi với: "Cô nương! Trời tối , đại buổi tối mà cô nương chạy tới nghĩa trang, dù cũng với phu nhân một tiếng chứ. Cô nương..."

Khó khăn lắm mới một t.h.i t.h.ể để giải phẫu thực nghiệm, đây chính là "bảo bối" hiếm khó tìm. Diệp Lĩnh sợ đêm dài lắm mộng, bôi dầu lòng bàn chân, dẫn theo Thiên Lý chạy nhanh như bay.

Chương 33: Buổi giải phẫu bí mật lúc nửa đêm

Diệp Lĩnh chạy sang Tây Khóa Viện lấy bộ dụng cụ phẫu thuật mới tinh từng sử dụng, vội vàng lên xe ngựa.

Do quá vội, Diệp Lĩnh sực nhớ đến Lục Ni Nhi. Nàng định bảo dừng xe để gọi cô bé cùng, nhưng nghĩ lời Quan ma ma lúc nãy thì thôi.

Đêm hôm khuya khoắt đến nghĩa trang mổ xác, Lục Ni Nhi chỉ là một cô bé con, đầu tiên tiếp xúc nên để sốc quá mức như . Đợi dịp ban ngày hãy dẫn cô bé .

Bản Diệp Lĩnh cần học giải phẫu nữa, mục đích chính là để dạy cho các đại phu trong y quán. Nàng lôi hết mấy vị đại phu quen thuộc theo.

Từ đại phu dù cũng tuổi, mới ngất xỉu một , nên Diệp Lĩnh quyết định để ông y quán chăm sóc Lý Lăng. Chỉ cần dẫn theo Lâm đại phu và Hứa đại phu, những trẻ tuổi và gan hơn là .

Còn Trương Tài nữa! Trong mấy bọn họ, Trương Tài là to gan nhất, Diệp Lĩnh thể thiếu .

Tính toán xong xuôi, Diệp Lĩnh vén rèm xe gọi Thiên Lý.

Thiên Lý vội dừng xe ngựa, tiến lên khom lĩnh mệnh. Diệp Lĩnh cẩn thận dặn dò một phen, đặc biệt nhấn mạnh việc bọn họ chuẩn sẵn trang phục bảo hộ. Thiên Lý vội kéo tên tùy tùng dặn dò vài câu, đó đ.á.n.h xe ngựa phi nước đại về hướng nghĩa trang.

Nghĩa trang xây dựng ở nơi hẻo lánh, xung quanh hoang vu vắng vẻ, đen kịt một màu. Gió thổi vù vù, thỉnh thoảng tiếng quạ kêu quang quác, thật rợn .

Diệp Lĩnh vén rèm tò mò quan sát, cảnh xung quanh mà thầm kêu trong lòng: "Ngoan ngoãn ơi, phim kinh dị ở đây thì chẳng cần dựng bối cảnh luôn."

Xe ngựa tiến con đường nhỏ nghĩa trang, từ xa thể thấy những đốm lửa đèn l.ồ.ng leo lét. Đợi đến gần, Diệp Lĩnh thấy một nhóm mặc áo choàng vải bố trắng rộng thùng thình, đầu đội mũ trùm kín mít, mặt che khẩu trang chỉ lộ đôi mắt, tay xách đèn l.ồ.ng chờ sẵn.

Gió thổi qua tà áo trắng bay phần phật, trông thật sự quá khí (kinh dị). Diệp Lĩnh nhịn mà bật .

Xe ngựa dừng . Phó Hằng sải bước tiến lên vén rèm xe, mỉm Diệp Lĩnh. Thấy nàng vẫn ăn mặc bình thường, sửng sốt : "Cẩn thận chân."

Kỳ Hoành Nguyên dẫn theo Lâm đại phu, Hứa đại phu và Trương Tài tụt phía một bước, đồng loạt chắp tay chào hỏi. Diệp Lĩnh ngạc nhiên Kỳ Hoành Nguyên hỏi: "Sao ông cũng tới đây?"

Kỳ Hoành Nguyên cung kính đáp: "Tại hạ mới từ chức ở Thái Y Viện, từ nay về sẽ chuyên tâm ở y quán học tập theo Diệp đại phu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-bac-si-ngoai-khoa-xuyen-thanh-vo-pho-hang/31.html.]

Diệp Lĩnh gượng vài tiếng. Kỳ lão thái gia tay nhanh thật, áp lực sẽ dồn hết lên vai nàng đây. Phó Hằng thấy thế vội : "Chúng trong thôi."

Lão Trần, trông coi nghĩa trang, từ xa đám ăn mặc quái dị cung kính đón tiếp một cô nương trẻ , mắt trợn tròn, lẩm bẩm: " là gặp quỷ thật !"

Đoàn tới, Lão Trần vội xách đèn l.ồ.ng dẫn đường. Khắp nơi tối tăm âm trầm, mùi hôi thối rõ tên theo gió bay tới.

Ngoài tiếng bước chân nặng nề, Diệp Lĩnh còn rõ cả tiếng thở dốc đầy áp lực của những cùng. Nàng theo bản năng nghiêng đầu Phó Hằng.

Nhận thấy ánh mắt của Diệp Lĩnh, Phó Hằng mỉm : "Có lạnh ?"

Diệp Lĩnh xoa xoa cánh tay, thuận tiện quệt qua khóe mắt, : "Không lạnh. Có điều kịp rửa mặt, may mà ghỉ mắt."

Phó Hằng ngẩn buồn : "Xin , thật sự là gấp quá. Sợ lỡ việc nên chúng đến nơi liền đồ bảo hộ như nàng dặn dò đó."

Thư Sách

Diệp Lĩnh : "Không , cũng đang gấp mà. Mà bộ dạng của các , nếu ai ngang qua chắc dọa c.h.ế.t khiếp."

"Ban đêm ai đến chỗ chứ." Phó Hằng bất đắc dĩ lắc đầu khi nghĩ đến bộ dạng của cả nhóm. "Cũng , sẽ thế nữa. , c.h.ế.t là một ông lão nhặt rác, con cái. Sáng nay phát hiện ông c.h.ế.t ở đầu hẻm nên báo quan. Nha dịch tìm nhà nên đưa đến đây. Thời tiết đang ấm dần lên, lo để lâu t.h.i t.h.ể sẽ phân hủy nên mới vội sai Thiên Lý gọi nàng."

Nghe đến đây, Diệp Lĩnh khổ. Thời Formalin để bảo quản xác, để qua một ngày, mùi vị chắc chắn sẽ "mất hồn".

Hai chuyện phiếm, những khác thấy cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đi qua bảy khúc cua tám ngã rẽ, đến một căn nhà sâu bên trong cùng, Lão Trần khom : "Theo phân phó của quý nhân, t.h.i t.h.ể đặt ở bên trong. Trong phòng để chậu băng, chỉ là t.h.i t.h.ể c.h.ế.t xưa nay mùi vị khó ngửi, quý nhân..."

Giọng nhỏ dần khi thấy cô nương xinh lấy khăn vải bịt kín mặt mũi, đó thầm đắc ý.

Chịu nổi chứ gì, thừa mà!

Nghĩa trang là xác vô chủ, thiếu tay cụt chân mãi cũng quen, đen đủi thì , nhưng mùi hôi thối thì cực hình. Trừ quan sai , quý nhân nào thực sự đến đây, nhất là còn là tiên nữ như cô nương .

Nghe mấy kẻ quyền quý rảnh rỗi sinh nông nổi, thường thích bày trò quái đản. Hành hạ sống chán , giờ sang hành hạ c.h.ế.t.

Haizz, phận hèn như kiến cỏ, con cái, trông coi nghĩa trang cũng chỉ để kiếm miếng cơm, cấp dặn dò thì dám quản chuyện của quý nhân!

Lão Trần đưa đến nơi mặc kệ, chẳng buồn quan tâm đám quý nhân sẽ hành hạ cái xác , lát nữa còn tới dọn dẹp. Nghĩ , xách đèn l.ồ.ng bỏ nghỉ ngơi sớm.

Diệp Lĩnh mặc đồ bảo hộ . Phó Hằng lấy một túi hương đưa cho nàng: "Đây là túi hương trừ uế khí, nàng đeo lên , thể đỡ mùi hôi thối một chút."

"Còn cả cái nữa ?" Diệp Lĩnh nhận lấy, đưa lên mũi ngửi. Ngoài mùi thảo d.ư.ợ.c nồng nặc thì chẳng ngửi thấy gì khác. Nghĩ ngợi một chút, nàng dứt khoát đeo luôn vạt áo trong.

Vừa mở cửa, một luồng hàn khí ập thẳng mặt. Dù đeo khẩu trang nhưng mùi t.ử khí vẫn xộc lên mũi.

Phía vang lên tiếng nôn khan liên tục. Diệp Lĩnh vội cúi đầu ngửi túi hương, mùi d.ư.ợ.c thảo hòa lẫn với mùi t.ử khí giúp nàng khó khăn lắm mới đè nén cơn buồn nôn đang cuộn trào trong dày.

Trong phòng treo đầy đèn l.ồ.ng chiếu sáng trưng. Giữa phòng đặt một chiếc bàn án, bên là một t.h.i t.h.ể phủ vải trắng.

Diệp Lĩnh vội xem t.h.i t.h.ể mà - những đang dùng túi hương bịt c.h.ặ.t mũi miệng. Ánh mắt nàng quét qua một lượt, cao giọng : "Hôm nay tới vội vàng, lúc nãy kịp giảng giải quy củ, hiện tại nhấn mạnh với các một chút."

Mọi vội . Diệp Lĩnh nghiêm túc :

"Thứ nhất, cần thiết giữ thái độ tôn trọng tuyệt đối với t.h.i t.h.ể khuất, và càng tôn trọng ý nguyện của nhà hiến xác. Trừ những t.h.i t.h.ể vô chủ quan phủ xác nhận, đối với các t.h.i t.h.ể khác, giải phẫu bắt buộc sự đồng ý của nhà, tuyệt đối giao dịch tiền bạc ép buộc, đe dọa."

"Thứ hai, giải phẫu chia ba loại: một là phục vụ giảng dạy y học, hai là phục vụ phán án (như ngỗ tác nghiệm thi), và cuối cùng là dùng cho nghiên cứu bệnh lý. Việc giải phẫu hợp lý, hợp pháp. Tuyệt đối, nhất định dùng mục đích khác như để tìm cảm giác lạ, thỏa mãn đam mê cá nhân biến thái... Một khi phát hiện, Phó Cửu gia sẽ cho các hậu quả là thế nào!"

Nói xong, Diệp Lĩnh về phía Phó Hằng. Hắn tiến lên một bước, trầm giọng : "Những lời Diệp đại phu , các hãy cho kỹ. Nếu ai vi phạm, sẽ xử lý theo tội g.i.ế.c !"

Mọi luồng hàn khí lạnh thấu xương toát từ Phó Hằng trấn áp, còn lạnh hơn cả chậu băng trong phòng, khỏi đưa mắt , liên thanh đồng ý.

Diệp Lĩnh liếc Phó Hằng một cái đầy tán thưởng. Được đấy, khí phách sắc bén, uy phong thật sự.

"Cuối cùng, vì những c.h.ế.t do bệnh tật, thể mang mầm bệnh lây nhiễm, nên khi giải phẫu nhất định mặc đồ bảo hộ kỹ càng. Sau khi giải phẫu xong, khâu t.h.i t.h.ể cẩn thận, đảm bảo t.h.i t.h.ể nguyên vẹn, và dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ."

Diệp Lĩnh nhấn mạnh xong mấy điểm quan trọng, liền mở rương dụng cụ, lấy d.a.o phẫu thuật, kẹp, kéo, cưa xương, đục xương, kìm cắt xương sườn... Nàng giải thích cách cầm và sử dụng từng loại.

"Giải phẫu chia giải phẫu hệ thống và giải phẫu cục bộ. Hôm nay là đầu tiên, các cứ bên cạnh quan sát . Trương Tài, ngươi đây trợ thủ cho ."

Nói xong, Diệp Lĩnh bước tới t.h.i t.h.ể, cúi thật sâu mặc niệm.

 

Loading...