Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-03-02 09:35:57
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Hoàng Thái hậu dặn dò Hứa Thái y tạm thời giữ kín bí mật động trời , bứt dây động rừng.

Sau đó, ngài sai cẩn thận hộ tống Trương Thứ phi trở về Khôn Ninh cung nghỉ ngơi, quên ban thưởng theo nhiều vật phẩm tẩm bổ quý giá để an thai.

Lúc , Càn Thanh cung trở thành một hiện trường phong tỏa nghiêm ngặt. Những cánh cửa lớn mở toang hoác, từng luồng gió bấc cắt da cắt thịt lùa lạnh buốt.

Bên trong điện, Khang Hi dùng một chiếc khăn lụa màu minh hoàng che kín mũi miệng. Đội ngự tiền thị vệ do A Bảo Lâm chỉ huy cũng đồng loạt bịt mặt bằng vải trắng. Toàn bộ hệ thống đèn chùm lưu ly treo lơ lửng trần điện đều cẩn thận hạ xuống đất, những ngọn nến bên trong lớp chụp kính sớm thổi tắt ngấm.

Tôn Thái y và Na Thái y đang đeo găng tay lụa, căng mắt kiểm tra tỉ mỉ từng ngọn nến một. Kết quả khiến ai nấy đều lạnh sống lưng: Họ phát hiện tổng cộng hai mươi ba ngọn nến vấn đề!

Bên trong lõi của những ngọn nến nhồi nhét một loại bột t.h.u.ố.c màu xám nhạt. Kinh khủng hơn, sáu ngọn trong đó cháy bén đến phần chứa t.h.u.ố.c. Chưa dừng ở đó, giấu lẫn trong lớp sáp nến còn là những mảnh đồng nhỏ xíu khắc chìm chữ "Tử" (C.h.ế.t) hoặc "Vong" (Mất).

Sau khi dùng ngân châm và các phương pháp thử độc chuyên dụng, Thái y viện đưa kết luận: Loại bột t.h.u.ố.c giấu trong nến chứa một lượng lớn thành phần gây ảo giác. Nếu hít trong gian kín với liều lượng lớn, nạn nhân sẽ trúng độc, nhẹ thì thần trí điên điên khùng khùng, sinh ảo giác đáng sợ; nặng thì thể dẫn đến suy hô hấp mà t.ử vong. Theo như kinh nghiệm của các thái y, đây chính là một loại bí d.ư.ợ.c tuyệt mật từng lưu truyền trong nội đình của tiền triều (nhà Minh), kỹ thuật phong sáp (đổ sáp giấu t.h.u.ố.c) cũng vô cùng cao siêu, qua mặt cả những vòng kiểm duyệt gắt gao nhất của Nội Vụ phủ.

Vậy còn những mảnh đồng khắc chữ giấu trong bóng đèn lưu ly thì tác dụng gì?

A Bảo Lâm sai mang đến một chiếc giá nến bằng đồng tương tự, thắp sáng một ngọn nến sạch, đặt mảnh đồng khắc chữ đáy lớp chụp lưu ly.

Sau đó, hạ lệnh thổi tắt bộ đèn đóm trong Càn Thanh cung.

Chỉ còn duy nhất ngọn nến tay A Bảo Lâm tỏa sáng. Dưới ánh sáng vàng cam hắt xuống qua lớp lưu ly và mảnh đồng, một cảnh tượng rùng rợn hiện : Những bóng chữ "Tử", "Vong" đen ngòm, khổng lồ phóng to và in hằn rõ nét lên nền gạch bóng loáng của đại điện!

Đây rõ ràng là nguyên lý hoạt động của một chiếc đèn chiếu bóng!

Nhìn những chữ "C.h.ế.t ch.óc" to tướng, hắc ám đang nhảy múa nền gạch Càn Thanh cung ngay trong đêm Giao thừa linh thiêng, sắc mặt Khang Hi đen kịt như đáy nồi, sát khí tỏa ngùn ngụt.

Đồng An Ninh nép một góc, thấy vẻ mặt đáng sợ của ngài thì cũng thầm thở dài trong bụng.

Kẻ chủ mưu màn kịch quả thực quá mức thâm độc, dồn chỗ c.h.ế.t cả về thể xác lẫn tinh thần. Dụng tâm hiểm ác bày cái trò "quỷ mị" ngay tại Càn Thanh cung, rõ ràng là gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho cả hoàng tộc. Thử đặt vị trí của một vị Hoàng đế đang ôm mộng hùng đồ bá nghiệp, mà ngay đêm đầu năm mới c.h.ử.i thẳng mặt bằng những lời trù ẻo, nguyền rủa tàn độc thế , ai mà tức đến nổ tung l.ồ.ng n.g.ự.c cơ chứ!

 

Cả đại điện chìm một sự câm lặng c.h.ế.t ch.óc.

Ngoại trừ vệt sáng vàng vọt hắt từ chiếc đèn tay A Bảo Lâm, ngóc ngách khác của Càn Thanh cung đều bóng tối nuốt chửng.

Hàng chục con đó, nhưng một ai dám nhúc nhích, thậm chí đến cả tiếng thở cũng nín nhịn, cố gắng ép xuống mức nhỏ nhất.

Thứ ánh sáng le lói từ chiếc đèn chùm lưu ly những xua tan bóng tối, mà ngược , còn tôn lên sự ma quái, tà ác của những bóng chữ khổng lồ đang in hằn mặt đất.

Hai bàn tay giấu trong tay áo của Khang Hi cuộn c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, run lên bần bật vì tức giận.

Thư Sách

Lũ nghịch tặc phản loạn ... quyết tâm để cho ngài yên ăn một cái Tết trọn vẹn !

Thái Hoàng Thái hậu cũng tức giận đến mức mặt mày tái mét. Bà đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng kịch liệt, giọng run rẩy gằn từng chữ: "Cái đám súc sinh đáng chu di cửu tộc ! A Bảo Lâm! Ai gia lệnh cho ngươi, hạn trong vòng nửa tháng đào tận gốc trốc tận rễ, tóm gọn bằng kẻ chủ mưu vụ ! Đợi đến lúc phá án thành công, thăng quan tiến chức, phong tước ban thưởng bao nhiêu, ngươi cứ việc tùy ý mở miệng!"

"Nô tài tuân chỉ! Nguyện gan não đồ địa, c.h.ế.t từ nan!" A Bảo Lâm quỳ một chân xuống, dõng dạc nhận lệnh.

Một lát , A Bảo Lâm hiệu cho thuộc hạ. Hàng loạt ngọn nến sạch nhanh ch.óng thắp lên, xua tan sự u ám, trả vẻ sáng láng huy hoàng cho Càn Thanh cung.

Lúc , từ phía ngoài xa của kinh thành thi thoảng vọng những tiếng pháo nổ "lách tách", tiếng pháo hoa nổ đì đùng v.út xé màn đêm. Chẳng là phủ của vị vương công đại thần nào đang nô nức đón giao thừa.

Thế nhưng, những thanh âm náo nhiệt, rộn rã của trần gian đó dường như ngăn cách bên ngoài Càn Thanh cung. Bên trong điện, vẫn cứng đờ như những pho tượng đá, tạo thành một bức tranh tĩnh vật đầy sự u ám và điềm gở.

Lương Cửu Công thấy mấy vị chủ t.ử vẫn cứ giữ nguyên tư thế "điểm huyệt", sát khí quanh hề thuyên giảm thì bắt đầu sợ hãi. Lão lấy hết can đảm, run rẩy cất tiếng khuyên can: "Hoàng thượng... Hoàng thượng bớt giận! Hôm nay là đêm Giao thừa nghênh đón năm mới, vì mấy thứ bẩn thỉu, xú uế tổn hại đến long thể thì đáng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-210.html.]

Khang Hi chỉ hờ hững liếc lão một cái. Cái lạnh lẽo, sắc lẹm đó lập tức khiến Lương Cửu Công câm như hến, dám ho he thêm nửa lời.

Thấy Hoàng thượng tức đến mức "dầu muối ngấm", Lương Cửu Công đành lén lút đưa mắt cầu cứu Tô Ma Lạt Cô, hiệu cho bà khuyên nhủ Thái Hoàng Thái hậu một câu.

Tô Ma Lạt Cô hiểu ý, khẽ thở dài, bước lên phía nhẹ nhàng vuốt ve lưng Thái Hoàng Thái hậu: "Chủ t.ử ngài đừng quá kích động! Ngẫm , chuyện âu cũng là nhờ hồng phúc tề thiên của tổ tông che chở. Những âm mưu thâm hiểm, quỷ kế đa đoan của lũ tiểu nhân lôi ánh sáng ngay khi chúng kịp phát tác gây họa. Chẳng ... đây cũng thể coi là một điềm lành, một sự đại hạnh ? Sáng mùng một ngày mai, ngài và Hoàng thượng đến Thái Miếu tế tổ, ngài hãy đem chuyện lành bẩm báo cho các vị liệt tổ liệt tông để tỏ lòng thành kính."

Thái Hoàng Thái hậu đưa mắt quanh, thu hết sự hoang mang, sợ hãi của đám nô tài tầm mắt, bà lập tức thấu hiểu nỗi e ngại của bọn họ.

Bà chống gậy bước đến bên cạnh Khang Hi, vươn tay vỗ vỗ lên bờ vai vững chãi của ngài: "Hoàng đế ! Con là bậc cửu ngũ chí tôn, là trụ cột của Đại Thanh. Bất luận là gặp sóng to gió lớn tức giận đến mức nào, việc đầu tiên con cần giữ vững tâm thế, hỉ nộ hiện rõ mặt. Nếu con cũng hoang mang, mất bình tĩnh, thì những thần dân, nô tài bên lấy ai chỗ dựa, họ sinh lòng bất an cho !"

Đạo vua, kỵ nhất là để kẻ khác nắm thóp cảm xúc thật của . Bà Khang Hi chọc giận đến cực điểm. Ngay cả một tu tâm dưỡng tính, quen với sóng gió cung đình như bà mà lúc nãy còn suýt chút nữa kìm chế nổi cơn phẫn nộ.

Chắc chắn đám sâu mọt, tàn dư tiền triều lẩn khuất trong bóng tối thấy thời cuộc hiện tại đang rối ren, Tam phiên ngoài rục rịch tạo phản, nên mới thừa nước đục thả câu, giở cái trò mèo hòng gieo rắc nỗi sợ hãi, gây hoang mang trong nội bộ hoàng gia, mưu đồ lật đổ Đại Thanh.

Khang Hi hít một sâu, cố gắng đè bẹp ngọn lửa giận dữ đang rực cháy trong l.ồ.ng n.g.ự.c, miễn cưỡng nặn một nụ : "Hoàng tổ mẫu giáo huấn chí ! Cũng may hôm nay nhờ cái mũi thính của An Ninh phát hiện điểm bất thường, nếu mưu kế của bọn chúng trót lọt .

Lại đến lũ nô tài vô dụng ở Phủ Nội Vụ! Ngày thường bọn chúng ăn chây ì, qua loa đại khái, trẫm nể tình nhắm mắt ngơ. Nay đến cái việc nến đón Giao thừa quan trọng nhường mà cũng để xảy sơ suất tày đình, để kẻ gian trộn tẩm t.h.u.ố.c độc, giấu dị vật. Lũ vô dụng đó... thực sự đáng c.h.ế.t vạn !"

Thái Hoàng Thái hậu gật đầu đồng tình, giọng điệu sắc bén: "Chỉ là một lũ bao y nô tài thấp hèn! Nếu Hoàng thượng dùng thuận tay, cứ việc nhân cơ hội mà dọn dẹp, thanh trừng một mẻ cho sạch sẽ!"

Đứng một góc vểnh tai hai vị boss tối cao thảo luận chuyện quốc gia đại sự, Đồng An Ninh ngáp ngắn ngáp dài. Nàng chỉ đang thầm tính toán xem bao giờ cái màn tra khảo, phá án mới kết thúc để nàng còn về cung. Nàng hẹn với Thu ma ma, Trân Châu và mấy nha đầu sẽ cùng thức xuyên đêm đón Giao thừa, đ.á.n.h bài ăn tiền cơ mà!

Đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, giọng của Thái Hoàng Thái hậu bỗng gọi tên nàng: "Đồng Phi!"

Đồng An Ninh giật ngẩng lên, thấy Thái Hoàng Thái hậu đang bằng ánh mắt vô cùng hiền từ, đầy vẻ tán thưởng: "Hôm nay con lập một đại công vô cùng to lớn. Ai gia thực sự đang đau đầu, ban thưởng cho con thứ gì mới xứng đáng đây?"

"Dạ?" Đồng An Ninh ngơ ngác, gãi gãi đầu: "Thái Hoàng Thái hậu, ngài con lập đại công gì cơ ạ?"

Nếu thì tại ngài dùng từ "LẠI lập đại công"?

Mọi : "..."

A Bảo Lâm và Lương Cửu Công cạnh khỏi đưa mắt , trong lòng âm thầm bái phục trình độ của Đồng Phi nương nương lên sát đất.

Đẳng cấp thật sự! Bọn họ quả thực là "ếch đáy giếng", tầm quá hạn hẹp ! Cứ cách hành xử của Đồng Phi nương nương mà xem! Đây mới chính là cảnh giới tối cao của việc "coi công danh lợi lộc như phù du". Người lập công lớn xong là quên sạch sành sanh, đợi đến lúc Thái Hoàng Thái hậu nhắc nhở mới giả vờ ngơ ngác để ghi sổ nợ, mai mốt dùng cái "ân tình" đem đổi chác, tống tiền cũng nên!

Bị câu hỏi ngô nghê của Đồng An Ninh cho nghẹn họng, Thái Hoàng Thái hậu vẻ mặt ngơ ngác, giống đang giả vờ của nàng, bỗng dưng bật dở dở . Cục tức lộn ruột gan ban nãy tự dưng cũng theo tiếng bay biến mất.

Bà nhướng mày, lấp l.i.ế.m: "Ồ! Ây da, chắc là dạo ai gia tuổi nên trí nhớ sa sút, nhớ nhầm chuyện nọ xọ chuyện , dư mất chữ 'Lại' . Có đúng , Hoàng đế?"

Thái Hoàng Thái hậu tủm tỉm sang Khang Hi tìm đồng minh.

Khang Hi , khóe môi cũng cong lên một nụ giảo hoạt. Ngài lập tức sắm vai kẻ tòng phạm, gật đầu khẳng định chắc nịch: "Hoàng tổ mẫu cấm sai! Quả thực là ngài nhớ nhầm !"

Đồng An Ninh híp mắt , ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ chằm chằm Khang Hi: "Hoàng thượng biểu ca, chắc chắn là bản chứng 'não cá vàng' sớm, nhớ nhầm đấy chứ?"

Khang Hi chất vấn thì lập tức đá quả bóng trách nhiệm sang cho kẻ hầu: "Lương Cửu Công! Ngươi xem trẫm đúng ?"

Lương Cửu Công ánh mắt sắc lẹm của mấy vị chủ t.ử đồng loạt phóng tới, mồ hôi lạnh túa ướt đẫm lưng áo. Lão hề hề nịnh bợ, ròng trong bụng: "Hắc hắc! Hoàng thượng... Hoàng thượng thì là ạ!"

Đồng An Ninh lập tức ném cho lão một cái khinh bỉ, sắc như d.a.o. Lương Cửu Công sợ hãi vội vàng co rúm , gượng gạo cầu xin tha thứ.

Thái Hoàng Thái hậu thấy cảnh đó thì nhịn nữa, ôm bụng lớn: "Haha! Hahaha! Thôi , thôi ! Đợi đến khi nào giải quyết xong xuôi mớ bòng bong , ai gia nhất định sẽ tổng kết , luận công ban thưởng xứng đáng cho con một thể. Con cứ yên tâm, kẻ nào dám cướp mất công lao của con !"

Đồng An Ninh , liền chớp mắt, sang Khang Hi bằng một ánh mắt đầy ẩn ý và giáo huấn: "Hoàng thượng biểu ca ! Huynh xem, Thái Hoàng Thái hậu nhà chúng thật sự là bậc minh quân, minh thần võ, còn vô cùng hào phóng, lời giữ lấy lời. Huynh phận cháu, là đấng quân vương, cố gắng gương ngài mà học tập nhiều nhé! Đừng lúc nào cũng giở trò cò kè, lật lọng đấy!"

Loading...