Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 293
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:46:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nạp Lạt thị cầm cuốn sách mỏng dính tay, trông vẻ khá thô sơ, chắc là mới biên soạn thâu đêm. Nàng chút lo lắng : "Đồng phi nương nương, nô tài e là các tiểu Cách cách, tiểu A ca còn quá nhỏ, học nổi mấy thứ ."
Đồng An Ninh: "Nạp Lạt thị, đừng xem thường bọn chúng. Nhị cách cách, Tứ a ca và Ngũ a ca nhà chúng đều là thiên tài, thường bì kịp, đúng nào?"
Ngũ a ca khen ngợi liền kiêu ngạo ưỡn n.g.ự.c: "Con thông minh lắm đấy!"
Nhị cách cách và Tứ a ca thì lật lật cuốn sách trong tay, chẳng bắt đầu xem từ .
Đồng An Ninh dặn dò Hạ Trúc: "Hạ Trúc, em bắt đầu giảng bài !"
Hạ Trúc lộ vẻ khó xử nàng: "Chủ t.ử, chuyện ... Nô tỳ dạy cái gì ạ?"
Đồng An Ninh chỉ tay xuống ba đứa trẻ đang bên : "Trước tiên hãy dạy chúng cách tìm trang đầu tiên của cuốn sách, cầm ngược sách, gặm sách, tùy tiện xé ném sách..."
Hạ Trúc: "..."
Cũng đúng! So với việc dạy Nhị cách cách nhận mặt chữ, thì dạy những quy củ vẫn hơn.
Nạp Lạt thị và Đổng thị đưa mắt , quyết định can thiệp .
các nàng đều thầm nghĩ Đồng An Ninh sẽ chẳng kiên trì bao lâu, rốt cuộc thì ba đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ, e là đến khái niệm học hành còn . Đối với bọn chúng, đây cũng chỉ là một phần của trò chơi mà thôi.
...
Bên phía Khang Hi cũng nhận tấu báo về tiến độ giảng dạy do Đồng An Ninh gửi tới.
Buổi học đầu tiên của "tiểu học đường" Sướng Xuân Viên: Ba đứa trẻ học cách yêu quý sách vở, Ngũ a ca nếm thử "hương vị của tri thức" bằng cách gặm một ít giấy...
Dự kiến hai ngày nữa, bọn chúng sẽ học một cộng một bằng hai. Đồng thời, đám nhỏ cũng bày tỏ sự kháng nghị về thời gian học tập. Nàng cảm thấy so với lịch trình mà Hoàng thượng sắp xếp, thời gian biểu của nàng nhân đạo .
Khang Hi: "..."
"Bọn chúng chơi vui vẻ thật đấy!" Khang Hi day day thái dương, đặt bức thư xuống bàn.
Lương Cửu Công tủm tỉm: "Hoàng thượng cần lo lắng cho các tiểu A ca, tiểu Cách cách. Có Đồng chủ t.ử và Hoàng thái hậu ở Sướng Xuân Viên, ngài cứ yên tâm ạ!"
"Đôi khi trẫm thật sự ghen tị với cuộc sống của Đồng An Ninh đấy!" Khang Hi ngửa đầu thở dài.
Lương Cửu Công vội vàng phụ họa: "Nô tài cũng thấy ạ!"
trong lòng ông thầm nghĩ, chừng Đồng chủ t.ử cũng đang ghen tị với cuộc sống của Hoàng thượng đấy chứ!
Thư Sách
...
Về , thông qua tấu báo của Tổng quản Sướng Xuân Viên, Khang Hi cũng những chuyện "tương ái tương sát" giữa Đồng An Ninh cùng đám Ngũ a ca, Nhị cách cách. Để khuyến khích ba đứa trẻ nỗ lực học tập, Đồng An Ninh hy sinh cả thể diện, "cố gắng" thi đấu với chúng và áp đảo diện phương diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-293.html.]
Chắc là tự thấy quá đáng, Đồng An Ninh đành nhượng bộ, cho phép ba đứa trẻ liên minh với , bởi dù tuổi của Nhị cách cách, Tứ a ca và Ngũ a ca cộng cũng mới chỉ bằng một nửa tuổi của nàng.
Những ngày qua, đám Ngũ a ca càng thất bại càng dũng mãnh. Sau khi để thua ở các môn " chữ", "vẽ tranh", "bắt sâu", "đấu vật"... chúng tiếp tục mở các cuộc thi "bóc hạt sen", "bắt ve sầu", "câu cá"... Cuối cùng, bọn chúng cũng giành chiến thắng Đồng An Ninh trong môn "câu cá".
Theo lời Tổng quản báo , cho đến tận bây giờ Đồng An Ninh vẫn câu con cá nào, trong khi đám Ngũ a ca thu hoạch đầy ắp. Tổng quản còn cẩn thận dùng băng ướp lạnh một ít cá do bọn trẻ câu để đưa về T.ử Cấm Thành.
Khang Hi qua, chỗ cá đám Nhị cách cách câu đều lớn, con to nhất cũng chỉ chừng bằng bàn tay. Ngài sai Ngự Thiện Phòng đem chế biến thành món ăn, chia một phần đưa đến Từ Ninh Cung để Thái hoàng thái hậu nếm thử.
Ban đầu, Thái hoàng thái hậu thấy Ngự Thiện Phòng dâng lên cá nhỏ thì chút kinh ngạc. Sau khi là chiến lợi phẩm do chính tay bọn Nhị cách cách câu , bà liền hết lời khen ngợi chúng hiếu thuận. Lại Khang Hi kể chuyện Đồng An Ninh câu mống cá nào, bà càng thêm vui vẻ mặt: "Ha ha ha! Chắc là ông trời thấy Đồng phi ức h.i.ế.p trẻ con quá đáng nên nổi nữa đấy mà!"
Khang Hi nhếch môi : "Đợi khi nào nàng hồi cung, trẫm sẽ đem nguyên văn câu của cho Đồng An Ninh , xem nàng phản ứng thế nào!"
Tô Ma Lạt Cô cũng híp mắt hùa theo: "Cuối cùng nô tỳ cũng tìm một điểm yếu của Đồng phi . Đợi khi Đồng phi hồi cung, chủ t.ử thể cùng nàng câu cá, chèn ép nhuệ khí của nàng một chút."
"Tô ma ma, bà đề cao Đồng An Ninh quá . Chuyện nàng am hiểu còn nhiều lắm: Cầm kỳ thi họa chẳng thạo môn nào, nữ công gia chánh cũng hỏng bét, chỉ khoản bắt nạt khác là giỏi thôi." Khang Hi ha hả.
Thái hoàng thái hậu liền chỉ tay ngài: "Nếu Đồng phi mà Hoàng thượng nàng thế , cẩn thận nàng mẩy với ngài cho xem!"
Khang Hi mảy may e sợ: "Trẫm chỉ sự thật thôi! Đồng An Ninh cãi cũng chẳng cãi !"
Thái hoàng thái hậu chỉ ngài mà gì thêm.
...
Đầu tháng Tám, trong cung xảy một chuyện lớn nhỏ: Ô Nhã thị ở Vĩnh Hòa Cung lúc dạo Ngự Hoa Viên cẩn thận ngã dẫn đến sẩy thai.
Mọi ngoài miệng thì tỏ vẻ xót xa tiếc nuối, nhưng trong lòng đều thầm mắng đáng đời.
Dạo gần đây, những lời đồn đại bay khắp hậu cung, kẻ điếc, đương nhiên đều nắm rõ dã tâm của Ô Nhã thị.
Hoàng hậu ở Khôn Ninh Cung xót xa Ô Nhã thị mất cốt nhục, còn đặc biệt sai đại cung nữ cận mang đồ bổ đến thăm hỏi.
Đợi đến khi Hồng Sương của Khôn Ninh Cung rời , Chung Cát thị ngoài cửa phòng Ô Nhã thị, cố tình cao giọng, vẻ kinh ngạc : "Ây da! Hoàng hậu nương nương nhà chúng thật sự khoan dung rộng lượng, mà còn phái đến thăm Ô Nhã thị. Nếu là ngài , đối mặt với loại nô tài phản chủ thế , chỉ hận thể để ả biến mất vĩnh viễn cho khuất mắt."
Cung nữ cận hùa theo: "Tiểu chủ, đừng xát muối trái tim Ô Nhã tiểu chủ nữa mà!"
Chung Cát thị càng lớn tiếng hơn: "Còn do ả tự chột , nếu thì gì sợ hãi cơ chứ!"
...
Trong phòng, Ô Nhã thị sắc mặt tái nhợt đang uống canh tẩm bổ thể nhẫn nhịn nữa, trực tiếp ném thẳng bát canh tay về phía cửa sổ.
"Xoảng" một tiếng, chiếc bát sứ đập mạnh cửa kính, chọc thủng một lỗ lớn. Vài mảnh kính vỡ vụn văng đến tận chân Chung Cát thị.
Nàng đá đá mấy mảnh kính vỡ chân, mắng mỏ: "Ô Nhã thị, hiện tại tỳ khí của ngươi lớn thật đấy, đến cả kính mà cũng dám đập phá. Cẩn thận đền nổi , ngươi bây giờ gì còn đứa con nào để mà cậy thế."
Tiểu Ngọc mở cửa phòng, vẻ mặt đầy cầu khẩn Chung Cát thị: "Chung Cát tiểu chủ, tiểu chủ nhà nô tỳ mất đứa bé, cần nghỉ ngơi. Xin ngài đại nhân đại lượng buông tha cho tiểu chủ nhà nô tỳ. Hơn nữa... tiểu chủ ngã cũng là do ngài mà ."