Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-03-05 16:52:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư La Giác thị thấy Chiêu phi, ánh mắt hai giao , đều thấu sự ngượng ngùng và xót xa trong mắt đối phương. Thư La Giác thị khẽ đảo mắt, làn sương trắng mờ ảo bốc lên từ tách bàn: "Những ngày qua nương nương sống ?"

"Ngạch nương dạo thế nào?" Chiêu phi trả lời mà hỏi ngược .

"A mã con mới qua đời, thể thế nào đây. Vốn dĩ những ngày nên tiến cung quấy rầy nương nương, chỉ là lão gia tạ thế, gia tộc Nữu Hỗ Lộc giờ đây chỉ trông cậy nương nương. Nương nương còn nhớ giao ước với hai năm ?" Thư La Giác thị chút căng thẳng Chiêu phi.

Sau khi Át Tất Long qua đời, tước vị truyền cho Pháp Khách. Việc tuy khiến bà vui mừng, nhưng rằng Át Tất Long còn một Đích t.ử là A Linh A, con trai của vợ kế thứ ba. Do đó, A Linh A vô cùng bất mãn với việc Pháp Khách thừa kế tước vị, thường xuyên cãi vã với Pháp Khách.

Thực trong lòng đều rõ, nếu do bà sinh Chiêu phi, e rằng tước vị của Át Tất Long chắc đến lượt Pháp Khách. Hiện tại thời hạn hai năm đến, Chiêu phi vẫn thai. Theo giao ước đây, việc đưa Ô Vân Châu tiến cung thể trì hoãn thêm nữa.

Chiêu phi khẽ thở dài, tự tay bưng chén nóng đưa cho Thư Giác La thị: "Ngạch nương, uống ngụm ấm . Người cần lo lắng, con hiểu nỗi khổ tâm của ."

Thư Giác La thị nhấp một ngụm , ôm trọn chén ấm nóng trong lòng bàn tay, nở nụ gượng gạo xót xa với Chiêu phi: "Chuyện quả thực khiến nương nương chịu nhiều ấm ức, nhưng hiện tại cũng hết cách . Pháp Khách dâng sớ lên Hoàng thượng, qua năm mới Ô Vân Châu sẽ lập tức tiến cung. Việc đều là của ngạch nương, con oán thì cứ oán ."

Bà ôm hết tội , chỉ mong Chiêu phi và Pháp Khách vì chuyện mà sinh lòng xa cách.

"Ngạch nương!" Chiêu phi chép miệng thở dài. Nàng ngắm dung mạo của ngạch nương, trong ký ức của nàng, ngạch nương luôn là một kiêu hãnh, sợ là gì, ngay cả khi đối diện với a mã cũng từng nao núng.

Ngạch nương từng thường xuyên răn dạy nàng rằng: xuất vốn thấp kém, nếu bản còn yếu đuối nhu nhược thì chẳng khác nào để mặc cho kẻ khác tùy ý nhào nặn.

Chiêu phi tán đồng với quan điểm sống của Thư Giác La thị. Thà ức h.i.ế.p kẻ khác còn hơn để kẻ khác đè đầu cưỡi cổ , vốn dĩ bọn họ cũng vốn liếng để kiêu ngạo mà.

Thư Giác La thị thấy dáng vẻ đau lòng của Chiêu phi, nước mắt bất giác tuôn rơi. Bà vội vàng lấy khăn tay chấm chấm khóe mắt, nhưng dường như nước mắt cứ trào mãi ngừng.

Ô Vân Châu thấy Thư Giác La thị bật , bản cũng kiềm chế mà rơm rớm nước mắt.

Chiêu phi bộ dạng sầu não của hai , buông tiếng thở dài thườn thượt: "Ngạch nương, Ô Vân Châu, hai đừng nữa."

Thư Giác La thị sụt sịt mũi, giọng nghẹn ngào nức nở: "Ta chỉ thấy bản ngạch nương mà thật vô dụng, để cả con và Ô Vân Châu đều chịu cảnh tủi nhục thế ."

Trở về với bản năng của một đau đáu vì con cái, Thư Giác La thị cuối cùng cũng rũ bỏ lớp vỏ bọc cứng rắn, kiêu ngạo thường ngày.

Chiêu phi an ủi: "Ngạch nương, cứ yên tâm, con sẽ chăm lo cho Ô Vân Châu thật chu đáo."

Nghe những lời , Thư Giác La thị ôm chầm lấy vai Chiêu phi, cõi lòng ngập tràn xót xa và áy náy. Việc đưa Ô Vân Châu cung, bề ngoài là vì cho Chiêu phi, nhưng ai nấy đều thừa hiểu rằng, trong chuyện chịu thiệt thòi nhất chính là Chiêu phi, tiếp đó là Ô Vân Châu.

Thế nhưng bà cũng cùng đường . Nếu Chiêu phi thể củng cố vị thế vững chắc trong hậu cung, gia tộc Nữu Hỗ Lộc sớm muộn gì cũng cống nạp mới . Thay vì để một kẻ xa lạ nào đó, chi bằng để Ô Vân Châu ở bên cạnh Chiêu phi, hai tỷ chí ít cũng thể nương tựa, giúp đỡ lẫn .

...

Cùng lúc đó, một màn kịch với nội dung tương tự cũng đang diễn tại Khôn Ninh Cung.

Tác Xước La thị, Trắc Phúc tểnh của Hách Xá Lý Cát Bố Lạt, nghênh ngang bước Khôn Ninh Cung với dáng vẻ cao ngạo hống hách. Hồng Sương và Lục Liễu đều quá rành tính khí của vị Trắc Phúc tểnh , nên chẳng dám lơ là nửa phần, chỉ khép nép hầu hạ bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-304.html.]

Tác Xước La thị chính là ruột của Hoàng hậu Hách Xá Lý thị. Ỷ sự sủng ái cùng tính cách phần nông nổi kiêu ngạo, ở trong phủ bà hiếm khi e dè ai. Đôi khi ngay cả Đích Phúc tểnh cũng nhún nhường bà vài phần, dẫu thì con gái bà cũng đang tại vị là đương kim Hoàng hậu Đại Thanh cơ mà.

Cũng chính vì thấu bản tính của Tác Xước La thị nên năm xưa Sách Ni mới dám giao Hoàng hậu cho bà tự tay nuôi nấng, mà giao thẳng cho Đích thê mặt dạy dỗ.

Tác Xước La thị nghênh ngang, săm soi đ.á.n.h giá Khôn Ninh Cung từ trong ngoài một lượt. Nhìn những món đồ xa xỉ mới thêm , bà gật gù chiều đắc ý. Xem con gái nhà bà khi sinh hạ Hoàng t.ử quả nhiên càng thêm đắc sủng.

Hoàng hậu Hách Xá Lý thị uy nghi ghế chủ tọa, điềm nhiên quan sát từng nhất cử nhất động của Tác Xước La thị. Hồng Sương và Lục Liễu lầm lũi theo Tác Xước La thị, lúc nào cũng trong tư thế chờ lệnh, thế mà vẫn kiếm cớ mắng té tát vuốt mặt kịp.

Đám thái giám, cung nữ trong điện chẳng ai dám ho he ngẩng đầu lên, trong lòng thầm tiếc nuối cho phong thái, khí chất đoan trang nhường của Hoàng hậu, vớ một đẻ xuất thế .

Đợi đến khi Tác Xước La thị tuần tra chán chê, bà mới ưng ý xuống cạnh Hoàng hậu, vỗ vỗ lên mu bàn tay nàng: "Quả hổ danh là con gái do rứt ruột đẻ , đúng là quốc sắc thiên hương, phong thái mẫu nghi thiên hạ. Ở trong phủ ngạch nương ngày đêm lo thắt ruột thắt gan, sợ con ăn ngon ngủ yên. Đã thế Đích Phúc tểnh và lão gia cấm cản cho cung thăm con. Thật tình, đường đường là Trắc Phúc tểnh của Nhất đẳng Thừa Ân Công như , lẽ nào mất mặt bọn họ cơ chứ."

Hoàng hậu Hách Xá Lý thị xong liền nhẹ nhàng khuyên giải: "A mã và Đích Phúc tấn cũng chỉ vì cho ngạch nương thôi. Quy củ chốn thâm cung vô cùng nghiêm ngặt, e là ngạch nương sẽ quen."

"Thôi ! Nể mặt con, ngạch nương tạm thời nhắm mắt ngơ ." Tác Xước La thị ậm ừ qua quýt.

Hoàng hậu Hách Xá Lý thị vẫn gượng gạo duy trì nụ : "Sao ngạch nương phép tiến cung ? Mọi bề đều do Đích Phúc tểnh phụ trách ?"

"À! Đích Phúc tấn dạo nhiễm phong hàn, hiện tại vẫn đang tĩnh dưỡng tịnh bệnh. Lão gia sai cung, ngoài việc thăm con, kỳ thực còn một việc quan trọng bàn bạc." Tác Xước La thị cất giọng mang theo vài phần mỉa mai: "Đích Phúc tấn và mấy vị gia trong phủ sợ chọc giận con, nên mới đẩy già ngạch nương ruột đóng vai ác!"

Thư Sách

Hoàng hậu Hách Xá Lý thị thoáng cau mày, khẽ khàng : "Ngạch nương chuyện gì cứ thẳng!"

"Thực cũng chẳng gì to tát. Tuy hiện tại con Lục a ca chỗ dựa, nhưng thể con vốn hao tổn nặng nề, khó lòng mà sinh nở thêm nữa. Do đó, gia tộc đưa một nữ nhi hầu hạ, chính là Thứ nữ Tố Nhã của a mã con. Con bé tuổi còn nhỏ, tiến cung nuôi nấng bồi dưỡng bốn năm năm, là để hầu hạ bầu bạn giải khuây cho con, là để trở thành trợ thủ đắc lực giúp đỡ con." Tác Xước La thị dán mắt chằm chằm nàng.

Hoàng hậu sững sờ: "Tố Nhã chẳng vẫn còn là một đứa trẻ con ?"

Tác Xước La thị gật đầu: "Tuy là thế, nhưng trong các cô nương nhà , Tố Nhã là đứa nhan sắc nổi trội nhất, thông minh lanh lợi y như con hồi bé. Con mang nó theo bên tỉ mỉ rèn giũa, còn sợ trói c.h.ặ.t trái tim Hoàng thượng ?"

"Ngạch nương!" Hoàng hậu kìm nén cơn thịnh nộ, bằng ánh mắt đầy khó tin: "Người là ngạch nương ruột của con đấy!"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...