Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 392:"

Cập nhật lúc: 2026-03-08 19:09:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tam Cách cách nàng , chỉ dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy Tứ A ca hơn. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng cô bé cũng phân biệt ai đối xử thật lòng với . So với gia đình Dụ Thân vương, sự quan tâm của Vinh tần luôn vài phần xa lạ.

Vinh tần dứt lời, Trường Sinh trong lòng khẽ rên rỉ vài tiếng. Âm thanh lập tức kéo sự chú ý của nàng trở , vội vàng dịu dàng xuống đứa con trong n.g.ự.c: "Trường Sinh, con ? Có thấy khó chịu ở ? Yên tâm , ngạch nương tuyệt đối để bọn họ mang con !"

Nhìn thấy cảnh tượng , Lương Cửu Công khẽ lắc đầu thở dài. Lão đưa mắt Tứ A ca và Tam Cách cách đang ngoài cửa, vẻ mặt lộ chút đành lòng: "Còn mau đưa Tứ A ca và Tam Cách cách ngoài, nhỡ thương tổn đến hai vị tiểu chủ t.ử, các ngươi gánh vác nổi tội danh ?"

Lão sinh lòng nghi ngờ của Cảnh Dương cung cố tình dẫn Tứ A ca và Tam Cách cách đến đây để kéo dài thời gian với lão và Triệu Xương. Thế nhưng những lời tuyệt tình của Vinh tần, nếu thực sự tâm tư , chắc chắn nàng sẽ nhẫn tâm thốt những lời tổn thương hai đứa trẻ sâu sắc đến .

Triệu Xương thấy Lương Cửu Công đang đau đầu, bèn giả vờ lo lắng : "Lương ca ca, khẩu dụ Hoàng thượng giao phó tiểu truyền đạt xong , những việc còn cũng giúp gì cho , xin phép cáo lui đây!"

Lương Cửu Công nghiến răng kèn kẹt, một tay tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay Triệu Xương: "Triệu lão , hai em đều rõ ràng cả. Nếu chỉ là truyền khẩu dụ, lão ca đây cũng thể truyền , cớ Hoàng thượng phái cả ngươi cùng? Chẳng qua là hai hợp lực thành việc cho xong. Nếu việc thành, cách nào giao phó bẩm báo, chắc chắn thể trở lui ?"

Nghe , nụ mặt Triệu Xương duy trì nổi nữa. Đây cũng chính là lý do lão dùng dằng mãi dám !

Vinh tần thấy những lời , càng ôm c.h.ặ.t lấy tiểu A ca trong lòng, tư thế phòng giống như Triệu Xương và Lương Cửu Công là lũ sói xám hung ác chuyên ăn thịt trẻ con .

Triệu Xương và Lương Cửu Công đưa mắt , bất đắc dĩ khổ. Công việc hôm nay thật sự chẳng dễ xơi chút nào.

Thư Sách

Nhũ ma ma của Tứ A ca và Tam Cách cách lệnh, vội vàng nhỏ giọng khuyên nhủ hai đứa trẻ. Hiện giờ Vinh tần đang gào bất chấp hình tượng, chừng sẽ thốt những lời sắc như d.a.o cứa nát tâm can khác. Tốt nhất là nên đưa hai vị tiểu chủ t.ử nơi khác thì hơn.

Tứ A ca thấy Vinh tần lóc t.h.ả.m thương, nhỏ bé trong lòng ngạch nương cũng đang nấc lên từng hồi đến mức hụt . Thằng bé siết c.h.ặ.t đôi bàn tay nhỏ bé thành nắm đ.ấ.m, học theo dáng vẻ thường ngày của Ngũ A ca, hít một thật sâu, ưỡn thẳng tấm lưng nhỏ nhắn, cất giọng non nớt: "Các ngươi dừng tay ! Không bắt nạt ngạch nương!"

Tam Cách cách , cũng bắt chước bộ dáng của Tứ ca ca, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, dõng dạc quát: "Các ngươi dừng tay ! Không phép bắt nạt ngạch nương, nếu sẽ bảo Nhị thúc đ.á.n.h đòn các ngươi!"

Cả đại điện phút chốc chìm im lặng tĩnh mịch, ngay cả tiếng gào của Vinh tần cũng im bặt. Nàng ngây ngẩn hai bóng hình nhỏ bé đang chặn cửa, hốc mắt chợt cay xè, những giọt nước mắt một nữa tuôn rơi kìm nén .

Là nàng với hai đứa trẻ !

Lương Cửu Công vội vã nặn một nụ , bước đến mặt Tứ A ca, cúi xuống ôn tồn : "Tứ A ca, nô tài là phụng ý chỉ của Hoàng thượng, đưa Trường Sinh A ca đến Khôn Ninh cung để trị bệnh. Đợi khi nào Trường Sinh A ca khỏi hẳn, nô tài nhất định sẽ đưa ngài trở về."

Tứ A ca vẻ mặt nghiêm túc đáp : "Lương công công, , cùng với ngạch nương sẽ chăm sóc thật cho . Ngươi hãy bẩm báo với Hoàng A mã, xin đừng mang , !"

"Nô tài phận thấp kém, quyền lên tiếng định đoạt chuyện !" Lương Cửu Công thở dài thườn thượt.

Tứ A ca ngẫm nghĩ một lát: "Lương công công, ngươi hãy đợi ở đây một chốc, sẽ tự tìm Hoàng A mã!"

Tam Cách cách thế, lập tức giơ cao cánh tay nhỏ xíu: "Ta cũng !"

Tứ A ca chút khó xử Tam Cách cách, chần chừ chừng một giây, cương quyết nắm lấy tay bước ngoài.

Lương Cửu Công thấy thế, vội vã đưa mắt hiệu cho đám nô tài Cảnh Dương cung mau ch.óng bám theo. Đâu thể nào để hai đứa trẻ tự dùng đôi chân ngắn cũn cỡn chạy từ đây đến tận Càn Thanh cung . Nếu , sợ là đến rạng sáng ngày mai cũng tới nơi.

Bản lão vốn chẳng nhận cọc công sự ngày hôm nay. Dù đây là ý chỉ của Hoàng thượng, nhưng tự tay đưa Trường Sinh A ca đến Khôn Ninh cung là lão. Vinh tần dám sinh oán hận với Hoàng thượng, nếu nàng trút hết cơn phẫn nộ lên đầu lão, lão cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng mà tư cách oán thán nửa lời.

Bên , Triệu Xương cũng đang lựa lời khuyên can Vinh tần: "Vinh tần nương nương, Tứ A ca và Tam Cách cách thật là những đứa trẻ hiếu, đích thỉnh cầu Hoàng thượng . Nô tài cũng hy vọng chuyện sẽ một kết quả . Hiện giờ Trường Sinh A ca vẫn đang mang bệnh trong , trẻ nhỏ kỵ nhất là kinh sợ, chi bằng nương nương hãy đặt tiểu A ca xuống giường, để thái y tiến lên xem mạch."

Vinh tần quệt ngang dòng nước mắt đầm đìa mặt. Nghe lời nhắc nhở của Triệu Xương, nàng mới nhận tiếng của tiểu A ca trong lòng nhỏ dần. Không màng đến chuyện xung quanh nữa, nàng vội vã lớn tiếng gọi thái y tiến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-392.html.]

Sau khi thái y chẩn bệnh xong, xác định tiểu A ca chỉ vì quá nhiều nên kiệt sức, giọng mới khản đặc . Thái y lập tức kê đơn t.h.u.ố.c, dặn dò nhân lúc tiểu A ca ngủ mà mau ch.óng cho uống.

Lương Cửu Công cũng tận mắt chứng kiến quá trình uống t.h.u.ố.c gian nan trần ai của Trường Sinh A ca. Dỗ thằng bé uống một ngụm t.h.u.ố.c mà cứ như đang thi hành khổ hình, nó lóc thê t.h.ả.m xé ruột xé gan. Người ngoài khi tưởng đang đổ t.h.u.ố.c độc cho đứa trẻ cũng nên, mà quan trọng là cuối cùng cũng chẳng nuốt bụng bao nhiêu.

Trong lòng Lương Cửu Công sự suy xét của riêng . Có vẻ như đây chính là một phần nguyên nhân khiến bệnh tình của Trường Sinh A ca mãi chẳng khỏi. Người bệnh chịu phối hợp, thì dù y thuật cao siêu đến cũng giảm phân nửa hiệu quả.

Thế thì lúc về bẩm báo với Hoàng thượng, lão cớ để ăn !

...

Khoảng nửa canh giờ trôi qua, Tứ A ca và Tam Cách cách rốt cuộc cũng trở về. Khang Hi chịu nới lỏng ý định, ép Bát A ca (tức Trường Sinh) dọn đến Khôn Ninh cung nữa. Đồng thời, ngài phái một vị lão ma ma kinh nghiệm đầy đến giúp đỡ chăm sóc Bát A ca, đợi đến khi thằng bé khỏe mạnh, vị lão ma ma mới dời .

Lương Cửu Công và Triệu Xương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Lúc rời , cả hai đều nhận một khoản tiền thưởng hậu hĩnh.

...

Trận ầm ĩ ở Cảnh Dương cung chẳng mấy chốc lan truyền đến tai các phi tần trong lục cung. Ai nấy đều đinh ninh rằng Bát A ca chắc chắn giữ Cảnh Dương cung nữa. Nào ngờ sự phản kháng của Vinh tần kịch liệt đến , và điểm mấu chốt là Tứ A ca và Tam Cách cách tự cầu xin Hoàng thượng.

Rất nhiều ngầm suy đoán Tứ A ca là do nhận sự xúi giục của Vinh tần. Bằng , bọn trẻ còn nhỏ tuổi như thế, thể xuất hiện tại hiện trường thời điểm chuẩn xác đến . Câu "Bản cung chỉ Trường Sinh, cũng chỉ cần Trường Sinh" của Vinh tần rò rỉ ngoài, khiến bao khỏi xót xa thương cảm cho thế và sự hiểu chuyện của Tứ A ca cùng Tam Cách cách.

Hoàng hậu chút tiếc rẻ thốt lên: "Vinh tần quả nhiên luôn gặp may mắn!"

Lục Liễu dịu giọng an ủi: "Nhìn cục diện hiện tại, Tứ A ca và Tam Cách cách đều là những đứa trẻ hiểu chuyện. Mà trẻ con hiểu chuyện thì tâm tư vô cùng mẫn cảm tinh tế, dạng dễ dàng lừa gạt qua loa. Chẳng Vinh tần nương nương định bưng bát nước cho cân bằng đây!"

"Nàng ..." Hồng Sương trào phúng tiếp lời, "Với cái đầu óc của Vinh tần, e là chẳng những bưng bằng , mà còn tự tay hất đổ cả bát nước chứ!"

Lục Liễu lập tức liếc xéo nàng một cái: "Chỉ ngươi là nhanh nhảu đoảng!"

"Vậy xin nương nương định đoạt xem hai chúng ai đúng!" Hồng Sương một tay chống nạnh, vênh váo đắc ý .

"Hai cái nha đầu các ngươi!" Hoàng hậu tâm tình vui vẻ, khóe miệng khẽ cong lên một nụ rạng rỡ.

Tổng quản thái giám Hứa Trung Toàn hầu hạ bên cạnh thấy , cũng khom xán gần: "Hoàng hậu nương nương, nô tài cũng ngóng một tin tức lành!"

 

 

 

 

 

 

 

Loading...