Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 446:"
Cập nhật lúc: 2026-03-10 20:43:10
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khang Hi hình cao lớn, võ nghệ cao cường, nếu ngài thì sức vóc yếu ớt như Đồng An Ninh đừng hòng lay chuyển ngài nửa bước.
"Ra ngoài !" Đồng An Ninh cố hết sức bình sinh, lôi tuột Khang Hi khỏi cửa, cách xa tòa chính điện Càn Thanh cung một đoạn an .
Đứng giữa sân, nàng mới ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch liên hồi, cố gắng hít sâu thở đều để bình tâm trạng hoảng loạn.
Khang Hi thấy nàng nhợt nhạt, kích động như thì vô cùng lo lắng. Ngài đưa tay áp lên trán nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự xót xa: "Nàng ? Thấy khó chịu ở ? Trẫm lập tức truyền thái y nhé!"
Đồng An Ninh gạt tay ngài , khuôn mặt căng thẳng, vô cùng nghiêm túc đáp: "Hoàng thượng biểu ca, nãy mấy con ch.ó nuôi đột nhiên phát điên, cứ c.ắ.n gấu áo lôi xệch chạy khỏi nhà!"
Lương Cửu Công mà ù ù cạc cạc. Đồng chủ t.ử đang đùa kiểu gì ? Hay là ngài vẫn tỉnh ngủ, đầu óc còn đang mơ màng?
"Nàng đang ăn hồ đồ gì !" Trán Khang Hi lập tức hằn lên ba vạch đen sì.
Tưởng chuyện gì hệ trọng đến mức nàng hớt hải lôi ngài chạy thục mạng đây, hóa chỉ để báo cáo một sự kiện "vô tiền khoáng hậu" liên quan đến mấy con ch.ó ranh của nàng. Nghĩ đến chuyện đường đường là một đấng quân vương mà suýt chút nữa nàng cho mất thể diện, Khang Hi tức giơ tay định b.úng cho nàng một cái cảnh cáo.
Thế nhưng, bàn tay ngài nâng lên ngang trán nàng thì chợt khựng giữa trung. Một tia sáng lóe qua trong đầu, ngài bỗng nhớ mục đích thực sự của việc Đồng An Ninh nằng nặc đòi nuôi ch.ó từ năm ngoái. Đồng t.ử Khang Hi lập tức co rút , thở như ngưng bặt.
Đồng An Ninh thấy ngài cuối cùng cũng ngộ vấn đề, liền thở phào nhẹ nhõm: "Muội sai hỏa tốc kiểm tra các nơi khác trong cung, đồng thời cử đến Khâm Thiên Giám dò hỏi tình hình bên ngoài . Chắc chắn sẽ kết quả báo về ngay thôi."
Khang Hi ý thức tính chất nghiêm trọng của sự việc. Ngài còn tâm trí để do dự, lập tức xốc vạt áo định ngược trong điện. Ngài lấy một vài đồ vật cực kỳ quan trọng.
Thư Sách
"Hoàng thượng, ngài tuyệt đối trong đó nữa! Ngài cần món gì, xin cứ phân phó để nô tài lấy cho!" Lương Cửu Công cũng lờ mờ đoán sự tình. Ông vội vàng lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Khang Hi. Bất luận những lời Đồng chủ t.ử là họa phúc, sự thật hoang đường, thì ngay lúc tuyệt đối thể để Hoàng thượng bước trong điện nửa bước. Chẳng lúc nãy Đồng chủ t.ử cũng liều mạng kéo Hoàng thượng ngoài đó .
Lỡ như địa chấn xảy thật, Hoàng thượng mà mệnh hệ gì thì bầu trời Đại Thanh coi như sụp đổ .
Đám thị vệ canh gác Càn Thanh cung tròn xoe mắt kinh ngạc chứng kiến cảnh Lương Cửu Công dám to gan níu kéo Hoàng thượng.
Rốt cuộc là xảy chuyện tày đình gì mà Lương tổng quản hốt hoảng, thất thố đến ? Lẽ nào bên trong điện thích khách, giấu t.h.u.ố.c nổ? Nghĩ đến đó, vô thị vệ âm thầm đặt tay lên chuôi đao, căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng hạ lệnh của Khang Hi là lập tức lao liều c.h.ế.t.
Khang Hi Lương Cửu Công kéo , bước chân cũng phần chần chừ. Ngài suy tính chớp nhoáng, quả thực nên mạo hiểm tính mạng của quân vương lúc . Ngài bèn sang dặn dò Lương Cửu Công trong lấy giúp vài món đồ tối quan trọng.
Lương Cửu Công dám chậm trễ nửa giây, vẫy tay gọi thêm vài tên thái giám tâm phúc, lao như bay trong điện gom gọn những thứ Hoàng thượng yêu cầu thục mạng ôm ngoài.
Chỉ khi thoát khỏi cửa điện, bầu trời xám xịt, Lương Cửu Công mới dám thở phào, trái tim đang treo lơ lửng cổ họng mới chịu hạ xuống. Ông lật đật dâng đống đồ đạc lấy cho Khang Hi.
Dù trong lòng vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng Khang Hi dám đ.á.n.h cược với sinh mạng của hoàng tộc. Ngài lập tức hạ khẩu dụ, truyền thái giám tức tốc chạy đến Khôn Ninh cung, Từ Ninh cung, Thọ Khang cung và các cung điện khác truyền lệnh: Tuyệt đối ai phép ở trong nhà, tất cả lập tức di tản sân trống bên ngoài để chờ lệnh.
Đồng thời, ngài cũng cấp tốc phái đội kỵ binh phi ngựa thám thính tình hình khắp các khu vực trong kinh thành, và triệu gọi Khâm Thiên Giám đến hồi báo tình hình khẩn cấp.
Lương Cửu Công nhanh nhẹn sai khênh ghế sân cho Khang Hi và Đồng An Ninh nghỉ, quên dâng lên hai chén nóng để định thần.
Đồng An Ninh bưng chén tay mà tâm trí cứ lơ lửng mây, ánh mắt thất thần, ruột gan cồn cào lo lắng cho sự an nguy của nhà ở ngoài cung. Chẳng qua bao lâu, Hổ Phách - cung nữ cử thám thính chạy về, mang theo một tin tức khiến Đồng An Ninh phần nào an tâm. Nàng khom bẩm báo: "Bẩm chủ t.ử, bên Đồng phủ truyền tin . Nhị tiểu thư (Đồng An Dao) rằng nước ở hai miệng giếng trong phủ bỗng dưng vẩn đục khác thường. Hiện tại tiểu thư đang sai kiểm tra các phủ xung quanh. Ngài nhắn nhủ chủ t.ử đừng quá lo lắng, Nhị tiểu thư nhanh ch.óng sơ tán phu nhân và trong phủ ngoài thành lánh nạn ạ."
Đồng An Ninh khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thật may là ở phủ An Dao quán xuyến, lời của trọng lượng. Nếu đổi là khác, riêng cái khoản thuyết phục, giải thích cho nhà hiểu mức độ nguy hiểm của sự việc cũng đủ tốn đứt cả canh giờ, đến lúc đó thì chạy cũng kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-446.html.]
lúc , Y Cáp Na cũng dẫn theo một toán cung nhân hớt hải chạy tới. Vừa thấy Đồng An Ninh và Khang Hi đang bình an vô sự ngoài sân, nàng mừng rỡ như trút gánh nặng, chạy ào tới nắm c.h.ặ.t lấy tay Đồng An Ninh: "Muội chứ!"
Khang Hi nhíu mày Y Cáp Na, đoán chắc là Đồng An Ninh sai báo tin: "Nàng chạy đến đây góp vui gì, ở bảo vệ Thái Hoàng Thái hậu và Hoàng thái hậu!"
Y Cáp Na vội vàng thưa: "Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nhận tin liền tức tốc chạy qua Thọ Khang cung và Từ Ninh cung báo cáo tình hình. Hiện tại Thái Hoàng Thái hậu và Hoàng thái hậu đều di tản sân rộng an cả . Hai phái thần qua đây ngóng tin tức ạ."
Mọi đang chuyện thì bỗng thấy một tràng âm thanh xào xạc, huyên náo dị thường vang lên từ trung. Đám đông đồng loạt ngước mắt lên . Cả một bầy chim ch.óc đủ loại dày đặc đang hoảng loạn bay lượn vòng quanh, tiếng kêu chíp chíp râm ran đầy bất an. Chợt, như một hiệu lệnh vô hình, cả đàn chim đồng loạt vỗ cánh bay v.út về hướng Đông Nam.
Ngay lúc đó, hai con chim họa mi nuôi trong l.ồ.ng treo mái hiên Càn Thanh cung cũng bắt đầu giãy giụa điên cuồng. Chúng đập cánh phành phạch, liên tục lao đầu nan l.ồ.ng như phá tung cửa để thoát . Theo lệnh của Khang Hi, tên thái giám túc trực vội vàng mở cửa l.ồ.ng. Hai con họa mi lao vụt ngoài, bay vòng quanh đỉnh đầu vài vòng lập tức nhập đàn chim lớn đang di tản bầu trời.
Tên tùy tùng cử đến Trí Tri Quán kiểm tra cũng hớt hải chạy về bẩm báo. Đàn bồ câu nuôi trong l.ồ.ng lớn cũng biểu hiện hoảng loạn tột độ, thậm chí vài con tông đầu thành l.ồ.ng đến c.h.ế.t. Khi cửa l.ồ.ng hé mở, bộ bồ câu còn lập tức túa như ong vỡ tổ, bay mất dạng. Hiện tại, khắp khu vực Ngự hoa viên còn tìm thấy bóng dáng của bất kỳ loài chim nào.
Tin tức báo về từ chuồng ch.ó, Thượng Tứ viện (nơi giữ ngựa), Dưỡng Ưng Diêu xứ (nơi nuôi chim ưng) cũng tương tự. Đại đa các loài động vật đều rơi trạng thái bồn chồn, hoảng loạn, gầm gừ c.ắ.n xé . Đám thái giám chăm sóc đang toát mồ hôi hột để sức trấn an chúng, nhưng bất lực sự hoảng loạn bản năng của loài vật.
Sắc mặt Khang Hi càng càng trở nên âm trầm, ngưng trọng. Thiên hữu dị tượng, tất hữu tai dị (Trời điềm lạ, ắt tai ương giáng xuống).
Chẳng bao lâu , Khâm Thiên Giám Từ Giám chính cũng tất tả chạy tới, mồ hôi nhễ nhại. Đây là sự kiện liên quan đến vận mệnh quốc gia, mạng sống muôn . Suốt hai năm qua, trong quá trình hợp tác với Đồng An Ninh, vấn đề mà Khâm Thiên Giám yêu cầu theo dõi gắt gao nhất chính là động đất. Vì , ngay khi nhận thấy những biểu hiện bất thường đầu tiên, ông lập tức huy động bộ lực lượng của Khâm Thiên Giám tỏa khắp các ngả để điều tra dị tượng quanh kinh thành.
...
Cổng Ngọ môn của T.ử Cấm Thành mở toang. Hơn chục kỵ binh phi ngựa như bay lao v.út ngoài. Một tay bọn họ ghì c.h.ặ.t dây cương, một tay phất cao lá cờ vàng thêu hình rồng uy nghi của triều đình, miệng ngừng gào to yêu cầu bá tánh dẹp đường.
Trên các con phố sầm uất, dân chúng vẫn đang hối hả với nhịp sống mưu sinh thường nhật. Tiếng rao hàng, tiếng trả giá, tiếng cãi vã ồn ào náo nhiệt bỗng x.é to.ạc bởi tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng la hét khản cổ của đám nha dịch dẹp đường chạy phía đội kỵ binh: "Triều đình công vụ khẩn cấp! Dẹp đường! Dẹp đường mau!"
Bá tánh đang giữa đường vội vàng dạt dạt sang hai bên lề. Các tiểu thương cũng luống cuống tay chân, vội vã thu dọn gánh hàng tấp trong.
Ban đầu chỉ tưởng một hai kỵ binh truyền tin. Ai dè , chớp mắt bảy tám con ngựa chiến to lớn lao rầm rầm qua. Nhiều gian hàng vì bán kịp né tránh, hoặc dọn dẹp đủ gọn gàng vó ngựa giẫm nát tươm. Bị thiệt hại tài sản nhưng chẳng ai dám ho he c.h.ử.i bới nửa lời, chỉ ngậm đắng nuốt cay xót xa mớ đồ đạc nát bét.
Bụi mù mịt tung bay lưng đội kỵ binh. Dân chúng đưa mắt theo bóng dáng họ khuất dần ở cuối con phố, trong lòng khỏi dâng lên muôn vàn thắc mắc.
"Rốt cuộc là chuyện kinh thiên động địa gì mà phi ngựa gấp gáp nhường ? Lẽ nào vị quý nhân nào trong cung xảy mệnh hệ gì ?"