Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 480:"

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:01:18
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng An Ninh nhún vai đáp nhẹ tênh: "Cùng lắm thì nàng chạy cáo trạng với Hoàng thượng biểu ca, than vãn kiêu ngạo thèm đếm xỉa đến nàng thôi!"

Trân Châu: "..."

Nghi Tần c.h.ế.t trân cửa lều, gió lạnh thảo nguyên thổi tung những lọn tóc tơ bên tóc mai. Nàng đưa tay vuốt nếp tóc, khóe môi kiều diễm cong lên một nụ mị hoặc, lẳng lặng dõi theo bóng lưng xa dần của Đồng An Ninh, nhẹ nhàng cất giọng: "Thật khiến ghen tị mà!"

Cái phong thái ngang tàng, sự kiêu ngạo tự tại , quả thực khiến ao ước.

Đáng tiếc, nàng vĩnh viễn thể so bì .

Cùng là phi tần hầu hạ Hoàng thượng, nhưng nghiễm nhiên bảo tọa Quý phi nương nương. Dẫu gối mụn con nào vẫn thể hô mưa gọi gió, ngang dọc kiêng dè chốn cung cấm. Ngay cả trong chuyến Bắc tuần cũng . Lúc ở trong cung, hiếm khi thấy Đồng An Ninh nhúng tay việc gì; nhưng đặt chân ngoài, Hoàng thượng dứt khoát giao phó muôn vàn trọng trách cho nàng . Đám Phúc tấn, Vương phi Mông Cổ cao quý đều do một tay Đồng An Ninh tiếp đón. Trong khi đó, nàng mang tiếng là đắc sủng, cũng chỉ phân công rong ruổi đua ngựa, dạo chơi với dăm ba vị cách cách, quận chúa cho khuây khỏa...

Cung nữ của Nghi Tần thấy chủ t.ử thất thần bèn dè dặt lên tiếng nhắc nhở: "Chủ t.ử, Đa Lan cách cách vẫn đang đợi bên trong đấy ạ."

Nghi Tần thu ánh mắt xa xăm, ngay lập tức khoác lên mặt tấm mặt nạ ân cần, xót xa thường nhật bước lều.

Sau ba ngày âm thầm tung lưới điều tra, phe của Đồng An Ninh rốt cuộc cũng vớt mẻ lưới lớn, tra chân tướng sự việc. Hóa kẻ giật dây giở trò với ngựa của Nghi Tần chính là A Mộc Nhĩ cách cách. Đám tay sai của nàng ăn tắc trách, nhận nhầm con ngựa của Nghi Tần thành ngựa của Đa Lan. Oái oăm , đến lúc sân, cung nữ của Nghi Tần vô tình dắt nhầm ngựa. Một chuỗi những sai lầm ngẫu nhiên xếp chồng lên , rốt cuộc Đa Lan vẫn lãnh trọn hậu quả.

Mà nguyên nhân sâu xa khiến A Mộc Nhĩ tay tàn độc như , chung quy cũng chỉ vì một chữ "Tình". Nàng trót đem lòng si mê Ba Bái – nhi t.ử của Nhị đẳng Đài Cát Đức Tái thuộc bộ lạc Ba Lâm. Trớ trêu , đối tượng mà gia tộc dự định kết với Ba Bái trong năm nay chính là Đa Lan.

Từ lúc tin Đa Lan ngã ngựa hủy dung, gã Ba Bái bặt vô âm tín, ngay cả một nô tài đến hỏi thăm cũng chẳng buồn phái . Nghe đồn dạo , Đa Lan và Ba Bái thường xuyên dính lấy như hình với bóng ngoài mã trường. Vậy mà mấy ngày nay, thấy A Mộc Nhĩ bám riết lấy Ba Bái buông, cả hai kẻ tung hứng, vô tư xuất song nhập đối bàn dân thiên hạ.

Nghe xong kết quả điều tra, Đồng An Ninh khỏi buông tiếng thở dài thườn thượt. Quả nhiên nam nhân đời đa phần đều bạc tình bạc nghĩa. Dẫu , nàng vẫn quyết định bẩm báo bộ chân tướng sự việc cho Khang Hy định đoạt.

Khang Hy nắm ngọn ngành, liền lập tức hạ thánh chỉ ban hôn, dứt khoát ban Đa Lan cho Ba Bái, đồng thời ban hôn A Mộc Nhĩ cho Tầm Đan – đích tôn của Đài Cát bộ lạc Trát Lỗ Đặc.

Đồng An Ninh tin, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t: "Đa Lan là viên ngọc quý của Khoa Nhĩ Thấm, chịu cảnh tai bay vạ gió, dung nhan hao tổn. Trong mớ bòng bong , vô tội và đáng thương nhất. Cớ Hoàng thượng nhẫn tâm đẩy tay gã Ba Bái ? Kẻ bạc tình như rõ ràng là bậc phu quân xứng đáng thể nương tựa cả đời!"

Khang Hy thấy nàng tỏ vẻ bất mãn thì khẽ bật , hề nổi giận. Tư duy nhận vấn đề của nam nhân và nữ nhân vốn dĩ luôn tồn tại khác biệt. Ngài kéo Đồng An Ninh xuống cạnh , từ tốn giải thích: "Ba Bái xuất từ bộ lạc Ba Lâm, vốn thuộc Mãn Châu Bát Kỳ, địa vị và thế lực ngang ngửa với Khoa Nhĩ Thấm. Ban hôn Đa Lan cho là ủy khuất nàng , mà còn nhân cơ hội thắt c.h.ặ.t thêm mối liên kết minh m.ô.n.g giữa Ba Lâm bộ và Khoa Nhĩ Thấm. Huống hồ nàng cũng tự miệng , vết sẹo mặt Đa Lan thể chữa khỏi, thì còn gì lo lắng nữa."

Đồng An Ninh: "..."

Nàng hít một thật sâu, dằn cơn uất ức xuống dày: "... Đa tạ Hoàng thượng biểu ca chiếu cố giải hoặc!"

"Nàng giận dỗi cái gì nữa đây? Đám ngoài đặt điều bêu rếu nàng đủ đường, trẫm chẳng thấy nàng mảy may tức giận. Nay trẫm chỉ ban hôn cho hai kẻ dưng nước lã, nàng đùng đùng nổi trận lôi đình là ." Khang Hy vòng tay ôm trọn nàng lòng, gác cằm lên bờ vai gầy, tham lam hít hà mùi hương thảo mộc nhè nhẹ tỏa từ nàng, giọng điệu mang theo sự khó hiểu.

Đồng An Ninh chớp cơ hội trừng mắt lườm ngài một cái: "Ngài đừng đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác. Thứ giận chính là thái độ dửng dưng của ngài đấy. Trong lòng , ngài vốn là vị minh quân cương trực, ghét ác như cừu, yêu dân như con. Kết quả ngài nhắm mắt xử lý qua loa thế , thử hỏi công bằng ở ? Chân lý ở !"

"Hửm?" Lồng n.g.ự.c Khang Hy rung lên những tiếng trầm thấp, "Trẫm thấy xử lý sai chỗ nào. Ban hôn Ba Bái cho Đa Lan, chẳng vặn dập tắt dã vọng hão huyền của A Mộc Nhĩ đó . Hơn nữa, trẫm cũng giáng hình phạt thích đáng cho ả . Tầm Đan – đích tôn của Đài Cát bộ lạc Trát Lỗ Đặc – mang ám tật, tính tình thô bạo thất thường. A Mộc Nhĩ gả sang đó, những chuỗi ngày địa ngục nếm mùi đau khổ chỉ mới bắt đầu thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-480.html.]

"Thân mang ám tật? Có ý gì?" Đồng An Ninh đến đây lập tức ngoắt đầu , tò mò hỏi dò.

"Năm xưa lúc Tầm Đan tham gia bình định phản loạn lỡ chịu chút thương tích, dẫn đến việc nối dõi tông đường gặp nhiều trở ngại. Nghe đồn tính khí của vì thế mà trở nên cục cằn, bạo ngược. Mấy hôm , Đài Cát bộ lạc Trát Lỗ Đặc còn quỳ gối xin trẫm ban cho cháu nội ông một mối nhân duyên ..." Khang Hy bỏ lửng câu giữa chừng, ranh mãnh nhướng nhướng mày với nàng.

Đồng An Ninh: "..."

Quả nhiên là gừng càng già càng cay!

Bước khỏi long trướng của Khang Hy, Đồng An Ninh ngước mắt lên. Đập mắt nàng là cả một bầu trời lấp lánh rực rỡ, tựa như hàng vạn viên kim cương quý giá đính kết tinh xảo tấm t.h.ả.m nhung màu chàm, gần đến mức tưởng chừng chỉ cần kiễng chân vươn tay là thể hái .

Thảo nguyên tuy điều kiện sinh hoạt phần thiếu thốn, gió rít từng cơn lạnh buốt, nhưng mỹ cảnh đêm khuya ngắm trăng thưởng thế quả thực là tuyệt tác một hai chốn nhân gian.

Thư Sách

Trên đường bộ về lều, ngang qua khu mã trường, nàng bất giác nhớ tới trận đua ngựa định mệnh giữa Đa Lan và Nghi Tần. Đám của A Mộc Nhĩ rõ ràng đ.á.n.h tráo nhầm ngựa, theo lý thuyết kẻ gặp nạn là Nghi Tần. Thế nhưng tới lúc then chốt, xảy sự cố "dắt nhầm ngựa", vô tình tạo sự "âm sai dương thác" hảo, giúp mưu kế thâm độc của A Mộc Nhĩ thành công trót lọt.

"Âm sai dương thác ?" Đồng An Ninh khẽ nhếch môi lẩm bẩm.

Nếu đổi khác, lẽ nàng dễ dàng tin cái sự trùng hợp ngẫu nhiên . đối phương là Nghi Tần – một kẻ luôn cách tạo vỏ bọc hảo, điều khỏi khiến nàng sinh lòng nghi ngờ, chuyện tuyệt đối đơn giản như vẻ bề ngoài.

Nếu đây là trùng hợp, thì chỉ còn một giả thuyết duy nhất: Nghi Tần bằng một cách nào đó sớm đ.á.n.h chuyện A Mộc Nhĩ động tay động chân ngựa của . Nàng tương kế tựu kế, thèm vạch trần mà âm thầm để cung nữ dắt ngựa của Đa Lan cho cưỡi. Mượn tay kẻ khác loại trừ một chướng ngại vật ngáng đường, thu về danh tiếng hại đáng thương.

Hôm , thánh chỉ ban hôn của Khang Hy chính thức ban bố, thi tấp nập kéo đến chúc tụng Đa Lan. Trong khi đó, A Mộc Nhĩ như sét đ.á.n.h ngang tai, hoảng loạn tột độ, lóc chạy cầu cứu a mã của ả.

Đồng An Ninh cũng mang bộ chân tướng sự việc kể cho Y Cáp Na .

Y Cáp Na xong, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m căm phẫn: "Ả A Mộc Nhĩ đó đúng là gieo gió gặt bão, đáng đời!"

Đồng An Ninh đưa tay ấn nắm đ.ấ.m của nàng xuống, an ủi: "Được , giờ thì tỏ tường ngọn ngành, hóng trọn vẹn vở kịch nhé! Trong lòng thấy hả hê hơn !"

"Ừm!" Y Cáp Na gật đầu cái rụp, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Suốt thời gian , Thái hoàng thái hậu sống vô cùng thảnh thơi, tự tại. Vương công các bộ lạc Mông Cổ tin bà đích giá lâm Mộc Lan Vi Trường, thi nô nức kéo đến thỉnh an dập đầu.

Thái hoàng thái hậu nhân cơ hội cũng gặp gỡ ít họ hàng thích từ mẫu tộc Khoa Nhĩ Thấm, tiện thể giới thiệu vài gương mặt triển vọng cho Đồng An Ninh quen.

Trong đó, nàng bất ngờ đụng độ một " quen cũ" – Ban Đệ, đích tôn của Mãn Châu Tập Lễ. Kẻ mà năm xưa Đồng An Ninh từng ưu ái ban cho lời bình phẩm "tuổi trẻ tài cao nhưng mang gương mặt như ông cụ non".

Nhờ câu ấn tượng năm nào của Đồng An Ninh mà Khang Hy nhớ mãi quên nhân vật Ban Đệ . Thế nên dẫu bao năm xa cách, nay gặp khuôn mặt "chín ép" quá mức quy định , Khang Hy vẫn kìm mà bật ha hả. Đặc biệt là khi thấy nhi t.ử của Ban Đệ – một phiên bản thu nhỏ giống hệt cha từ cái vẻ mặt cau cụ non cho đến đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t – Khang Hy càng lớn hơn.

Xem cái vẻ ngoài già tuổi của Ban Đệ do nắng gió khắc nghiệt của thảo nguyên bào mòn, mà là do bộ gen di truyền quá mạnh mẽ từ tổ tiên .

Để che đậy trận quá lố của , Khang Hy hào phóng ban thưởng vô kỳ trân dị bảo cho nhi t.ử của Ban Đệ, thậm chí còn gỡ luôn con d.a.o vàng tùy chạm trổ tinh xảo tặng cho thằng bé. Ban Đệ nhận sủng nhược kinh ( sủng ái mà đ.â.m lo sợ). Tuy may mắn rước Công chúa hoàng thất về vợ, nhưng bao giờ dám tự đắc xưng danh " phu" của Hoàng thượng.

Loading...