Thanh Xuyên: Nghe Nói Đồng Quý phi Thể Nhược Nhiều Bệnh - Chương 502:"
Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:36:00
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Huệ Tần, nếu thì nhất tỷ nên năng tích chút khẩu đức !" Vinh Tần đưa tay đón lấy chén từ tay Huệ Tần, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo, "Kẻo báo ứng đổ ập lên đầu con cái đấy."
Nghe , Huệ Tần liền rút khăn tay che nửa nụ đắc thắng khóe miệng, rũ mắt xuống, cất giọng rủ rỉ đủ cho hai : "Vinh Tần câu , chẳng lẽ là kinh nghiệm thâm sâu lắm ? Chẳng trong những đứa con của Vinh Tần, đứa nào gánh chịu báo ứng ?"
"Choang" một tiếng, âm thanh đồ sứ vỡ nát tuy nhỏ nhưng lọt thỏm giữa gian yến tiệc vô cùng ch.ói tai, khiến ít giật ngoái .
Trong bụng ai nấy đều thầm nghĩ, là vị nào hậu đậu đ.á.n.h rơi đồ đạc ngay giữa tiệc thế .
khi liếc mắt sang, tất cả đều c.h.ế.t sững.
Chỉ thấy Huệ Tần mặt mũi ướt sũng nước , còn tay của Vinh Tần vẫn đang lơ lửng giữa trung. Dưới chân hai nàng vương vãi những mảnh vỡ của chén bằng sứ. Nhìn cái tư thế , cho dù là kẻ ngu ngốc nhất cũng dư sức đoán màn ẩu đả gì xảy .
Ban đầu Khang Hy ngai vàng vẫn đang bận thưởng thức ca múa để ý, nhưng thấy hàng loạt ánh mắt của quần thần và phi tần đều đồng loạt đổ dồn về một phía, ngài mới nương theo ánh đó và phát hiện sự tình.
Lương Cửu Công vội vàng khom : "Hoàng thượng, để nô tài xuống dò la xem !"
Khang Hy khẽ gật đầu đồng ý.
Y Cáp Na cạnh Đồng An Ninh bèn nhích sang, tò mò thì thầm: "Hai họ tự dưng gây gổ thế !"
Thêm nữa, năm nay kẻ nào phụ trách sắp xếp chỗ mà vô duyên vô cớ nhét Vinh Tần và Huệ Tần cạnh thế . Oan gia ngõ hẹp là đây chứ .
Đồng An Ninh nhún vai: "Ai mà ! Xung quanh ồn ào quá, cũng chẳng rõ bọn họ đấu võ mồm chuyện gì mà đến nỗi động thủ."
Lúc , Vinh Tần và Huệ Tần rời khỏi chỗ , bước giữa đại điện, quỳ rạp xuống thỉnh tội với Khang Hy.
Hoàng hậu giữ vẻ mặt ôn nhu, giọng điệu mang vẻ bề xen lẫn trách móc nhẹ nhàng: "Vinh Tần, Huệ Tần, hai dẫu xích mích xích mích gì thì cũng thể tìm bổn cung phân xử, cớ mất mặt mũi ngay chốn đông thế . Hôm nay là ngày Vạn Thọ tiết trọng đại, hai hành xử như thật quá đỗi đường đột!"
Huệ Tần lúc lau sạch nước mặt, lớp phấn son trôi lộ dung mạo mộc mạc, thanh tú. Nàng cố ý bày vẻ mặt ấm ức, oan uổng: "Hoàng hậu nương nương minh giám, tần thực sự oan uổng! Tần chỉ đang cùng Vinh Tần đàm luận dăm ba câu về chuyện nuôi dạy con cái, nào ngờ Vinh Tần cư xử thô bạo như !"
Vinh Tần cũng chịu kém cạnh, nàng nhún gối hành lễ, hốc mắt rưng rưng ngấn lệ: "Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, là Huệ Tần cố tình bắt nạt tần ! Nàng thừa tần từng đau đớn mất bao nhiêu cốt nhục, mà còn nhẫn tâm buông lời mỉa mai, châm chọc tần cách nuôi con."
"Hoàng thượng, tần oan! Lúc nãy thấy trong đại điện đông đúc các a ca, cách cách vui đùa, tần chạnh lòng nhớ đến Thừa Khánh c.h.ế.t yểu, lỡ miệng vài câu Vinh Tần hiểu lầm. Tần vốn ý lấy rượu để tạ , nào ngờ Vinh Tần thèm nhận tấm lòng, còn hất thẳng cả chén đang nóng mặt tần ." Huệ Tần cũng rặn vài giọt nước mắt bi thương.
Cả hai bọn họ đều là những kẻ lõi đời, vô cùng ăn ý mà tự động lảng tránh nhắc một chữ nào đến cái chủ đề nhạy cảm "đích trưởng" (cuộc chiến đoạt ngai vị).
Dẫu trong lòng hai ả đang chỉ xé xác đối phương thành trăm mảnh, nhưng bề ngoài vẫn diễn một vở kịch "hiểu lầm nhỏ nhặt" để tung hỏa mù.
Lương Cửu Công rón rén bước lưng Khang Hy, ghé tai nhỏ: "Hoàng thượng, nô tài dò hỏi mấy hầu hạ xung quanh, sự tình quả thực giống hệt như lời hai vị nương nương tấu."
Đám gần đó dẫu rõ tường tận từng câu từng chữ hai họ cãi , nhưng ai nấy đều tận mắt chứng kiến cảnh Huệ Tần bưng mời, và Vinh Tần thẳng tay hắt mặt.
Thái hoàng thái hậu sa sầm nét mặt, lạnh lùng quở trách: "Hai ngươi đường đường là những phi tần vị trí vững chắc chốn hậu cung, dẫu giữ thể diện cho bản thì cũng giữ thể diện cho hai vị a ca của các ngươi chứ!"
Huệ Tần và Vinh Tần vội vàng dập đầu: "Tần tội!"
Ngay lúc khí đang căng thẳng, Đại a ca Dận Thì bất ngờ kéo tay Tam a ca Dận Chỉ bước khỏi hàng, quỳ sụp xuống mặt Thái hoàng thái hậu, dở giọng nũng nịu: "Ô Khố Mã Ma (cụ nội), bớt giận mà."
Tam a ca cũng ngửa cái đầu nhỏ lên, dùng giọng trẻ con non nớt hùa theo: "Ô Khố Mã Ma, nếu giận quá thì cứ lôi con với Đại ca đ.á.n.h đòn ! Người đừng giận ngạch nương và Vinh mẫu phi nữa."
Thái hoàng thái hậu hai đứa chắt cưng nũng nịu, cục tức trong bụng tức thì tan biến, nhịn mà phì : "Dận Chỉ, đ.á.n.h đòn m.ô.n.g thì đau lắm đấy nhé!"
Thư Sách
Nghe chữ "đau", khuôn mặt nhỏ nhắn của Tam a ca liền nhăn nhó thành một cục. Nó đưa tay gãi gãi m.ô.n.g, len lén sang Vinh Tần với ánh mắt đáng thương vô cùng. Cái dáng vẻ ngây ngô đó khiến Vinh Tần xót xa buồn .
Cái thằng nhóc ngốc nghếch , đòn roi còn giáng xuống mà nó bắt đầu ảo giác thấy đau .
Đại a ca lôi chịu trận chung, lập tức đưa tay cốc nhẹ lên đầu Tam a ca một cái: "Đệ đừng mà kéo ! Ta bảo là chịu đ.á.n.h đòn. Nếu đ.á.n.h thật thì chỉ đ.á.n.h thôi. Ta bây giờ lớn , Hoàng A Mã sẽ dùng trò đ.á.n.h đòn trẻ con đó với nữa !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-nghe-noi-dong-quy-phi-the-nhuoc-nhieu-benh/chuong-502.html.]
Tam a ca liền nhíu tít lông mày, khuôn mặt đầy vẻ rối rắm ngước lên Khang Hy cầu cứu.
Khang Hy cố tình giữ nét mặt nghiêm nghị, nhưng ý trong đáy mắt giấu . Ngài hai đứa con trai nhỏ đang quỳ gối xin xỏ , nảy sinh ý định trêu chọc: "Dận Chỉ, bây giờ con sợ , còn tình nguyện chịu phạt cho Vinh Tần và Huệ Tần nữa ?"
Tam a ca bĩu môi, đôi mắt đảo liên tục qua , khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm như một ông cụ non.
Vinh Tần ở bên sốt ruột ngừng nháy mắt hiệu cho con trai.
Thằng ngốc , lúc còn do dự cái gì nữa! Với cái tuổi vắt mũi sạch của con, Hoàng thượng và Thái hoàng thái hậu thể đang tâm lôi con chịu phạt chứ!
Khổ nỗi vị trí quỳ của Tam a ca ngay phía Vinh Tần. Nếu thằng bé chịu ngoắt đầu thì bắt tín hiệu "cầu cứu" của ngạch nương.
Đồng An Ninh bên , ánh mắt lướt qua vẻ mặt của Đại a ca, khóe môi khẽ cong lên một nụ tinh nghịch: "Đại a ca, nếu ngài tự nhận là lớn , thì đúng là cần Hoàng thượng đích tay đ.á.n.h đòn nữa, cứ giao thẳng cho của Thận Hình Tư lôi ngoài trượng hình (đánh bằng gậy lớn) là ."
Đại a ca thấy , lập tức trố mắt chằm chằm Đồng An Ninh, miệng há hốc ngỡ ngàng, rõ ràng là lời dọa nạt của nàng cho hồn bay phách lạc.
Nó từng tận mắt chứng kiến ít nô tài, cung nữ phạm lôi ngoài đ.á.n.h trượng hình bê bết m.á.u me .
Khang Hy thấy thế cũng đà lấn tới: "Quý phi chí lý. Đã lớn thì cần trẫm tự động thủ nữa."
Đại a ca: "..."
Tam a ca thấy Đại ca á khẩu, bèn nó bằng ánh mắt vô cùng thương hại: "Đại ca, là... cứ cùng chịu phạt đ.á.n.h đòn cho đỡ sợ!"
"Cái đồ ngốc nghếch , bọn họ chỉ đang dọa dẫm chúng thôi." Đại a ca hồn, tức tối chọc tay trán Tam a ca một cái.
Nó đúng là thích cái đứa . Dận (Nhị a ca) thông minh ranh mãnh quá, chỉ thằng mới dễ nó bắt nạt thôi.
Tam a ca đưa tay xoa xoa chỗ trán chọc, ngoan ngoãn "ồ" lên một tiếng.
Màn tấu hài của hai khiến Thái hoàng thái hậu và Hoàng thái hậu ôm bụng ngặt nghẽo.
Nhờ sự xuất hiện cản đường kịp thời của Đại a ca và Tam a ca, vụ lùm xùm giữa Vinh Tần và Huệ Tần cứ thế nhẹ nhàng trôi qua mà ai chịu hình phạt nào.
Tuy nhiên, vô ánh mắt của các phi tần khác mang theo sự ghen tị đỏ mắt hướng về phía Vinh Tần và Huệ Tần, đặc biệt khi ánh mắt đó lướt qua Đại a ca và Tam a ca thì càng rực lửa thèm khát.
Chân lý chốn hậu cung một nữa khẳng định: Nhất định sinh cho bằng một a ca! Không chỉ là chỗ dựa vững chắc cho nửa đời , mà nếu a ca đó may mắn kế thừa đại thống, thì vinh hoa phú quý sẽ là vô tận. Hơn thế nữa, dẫu bản lỡ gây họa tày đình, Hoàng thượng nể tình đứa con cũng sẽ "chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa ".
Nếu hôm nay hai vị a ca xin xỏ, e rằng Vinh Tần và Huệ Tần đừng hòng thoát tội dễ dàng như .
Buổi gia yến mừng Vạn Thọ dần khép . Khang Hy dẫn dắt di chuyển bên ngoài điện để thưởng thức màn b.ắ.n pháo hoa.
Những chùm pháo hoa rực rỡ đua x.é to.ạc màn đêm tăm tối, thắp sáng cả một vùng trời kinh thành. Từng đợt pháo nổ với muôn hình vạn trạng, hoa lệ và cầu kỳ đến lóa mắt. dẫu rực rỡ đến , khoảnh khắc cũng chỉ tồn tại ngắn ngủi trong chớp mắt. Đợt pháo hoa cuối cùng b.ắ.n lên, hệt như một trận mưa băng lấp lánh nổ tung giữa lưng chừng trời, hóa thành vô những điểm sáng nhỏ li ti lụi tàn dần, chìm hư vô vô tận.
Đồng An Ninh ngửa đầu ngắm những chùm pháo hoa vụt sáng vụt tắt, trong lòng bỗng dâng lên hình bóng của Chiêu Quý phi. Cuộc đời của nàng chẳng cũng hệt như những chùm pháo hoa : từng rực rỡ đến ch.ói lòa, nhưng cuối cùng tan biến nhanh ch.óng như một giấc mộng phù du.