Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 259: Chuyên Gia Xát Muối Vào Tim
Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:47:08
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Hoài Cẩn cực kỳ phiền táo.
Hạ Thần : "Cậu ở đây trông chừng, tìm em gái . Con bé tiền, tiện thể ngóng xem cái học lớp nào."
Nếu tìm trả tiền thì , tìm cũng chẳng còn cách nào khác.
"Được , tiện thể xin nghỉ giúp luôn nhé!"
Nam Cung Hoài Cẩn cũng chẳng ý kiến nào hơn. Đã trót việc thì đành cho trót !
So với sự lúng túng của hai thiếu niên, Hạ Vũ Nhu nhàn nhã hơn nhiều.
Cô một tay chống cằm, mắt ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.
Giáo viên chủ nhiệm của cô trường vài mét, bỗng nhiên ngược trở .
"Hạ Vũ Nhu, em ở đây?"
"Bây giờ là giờ lên lớp ?"
Trong lòng cô giáo đ.á.n.h thót một cái, cái đứa học trò gai góc đang giở trò quỷ gì đây?
Hạ Vũ Nhu thấy tiếng cô giáo, mắt sáng rực lên.
Cô kể đầu đuôi câu chuyện, đó nhờ cô giáo mau ch.óng tìm thế .
Cô đến bệnh viện để rửa mắt ngắm trai , tiện thể xem trò của Liễu Tuyết.
Cái ả mạng lớn thật, thế mà tỉnh ?
Chỉ là cảm giác dễ chịu chút nào, đầu đau như b.úa bổ.
Chủ nhiệm lớp thấy tròng mắt cô bé đảo lia lịa, liền ngay con nhóc chắc chắn chẳng ủ mưu gì !
"Được , cô , em ."
Hạ Vũ Nhu xốc cặp sách lên: "Vâng ạ, em đây, em xin nghỉ giúp trai em luôn!"
Chủ nhiệm lớp: "Đứng , cô cho em học, cho em chạy ngoài chơi."
Hạ Vũ Nhu giả vờ như thấy, co giò chạy biến xa với tốc độ trăm mét nước rút.
Chủ nhiệm lớp lắc đầu: "Con bé gan to thật."
Hai em gặp giữa đường.
Hạ Thần kích động thôi.
"Em gái ơi, cuối cùng em cũng xuất hiện ."
Hạ Vũ Nhu: "Anh đang diễn vở nào thế?"
Hạ Thần: "Bác sĩ giục đóng tiền, nhưng bọn tiền a!"
Cậu bày bộ dạng khổ đại thù thâm.
Hạ Vũ Nhu khinh bỉ ông họ: "Đã lớn thế , đến chút tiền t.h.u.ố.c men cũng trả nổi."
"Không , em gái , vẫn còn là trẻ con mà!"
Hạ Thần ánh mắt của cô em họ đến mức cả tự nhiên.
Thiếu niên mười một mười hai tuổi, ai mà chẳng cần mặt mũi?
Mỗi tháng mấy hào tiền tiêu vặt, so với đại đa đứa trẻ khác là sướng hơn gấp bao nhiêu , thế mà em họ vẫn chê.
Có mấy ai như con bé, ngầu lòi bá đạo, tùy tiện móc túi là mấy tờ "Đại đoàn kết" .
Gặp chuyện thì bất chấp hậu quả, mắng là mắng, đ.á.n.h là đ.á.n.h, thế mà ông nội bao giờ trách mắng nó.
Sớm con gái đãi ngộ thế , thà đầu t.h.a.i con gái cho xong.
À đúng, em gái ruột của nhát gan yếu đuối, hình như ở trong nhà cảm giác tồn tại cũng cao lắm.
Hạ Thần suýt chút nữa tự rối trí.
Hai đến bệnh viện.
Người ngất xỉu cũng đưa phòng bệnh.
Bác sĩ cũng tra ngất xỉu vì nguyên nhân gì.
Lúc Hạ Vũ Nhu đến nơi, đối phương tỉnh.
Mộng Vân Thường
Còn thấy cô y tá đang giục đóng tiền.
Đối phương một lời, mở mắt trừng trừng trần nhà.
Nam Cung Hoài Cẩn gấp đến đỏ mặt tía tai: "Bạn học của về lấy tiền , chị gấp cái gì chứ?"
Đã bao nhiêu , cô y tá cứ chịu , chỉ sợ bọn họ quỵt nợ bỏ trốn.
Hạ Vũ Nhu ở cửa , khoanh tay xem kịch vui.
Cô xem nam chính giải quyết thế nào!
Hạ Thần cuống cuồng: "Em gái, móc tiền !"
"Gấp cái gì, chúng cho khác cơ hội rèn luyện chứ?"
Hạ Thần Nam Cung Hoài Cẩn mặt như ăn ruồi, liền cô em gái đang ủ mưu tính kế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-259-chuyen-gia-xat-muoi-vao-tim.html.]
Cả một bụng ý .
dù cũng là em gái nhà , chắc chắn ủng hộ!
Nhiều lúc cũng hiểu nổi, thím út là một phụ nữ dịu dàng, tri thức, hào phóng như , sinh một đứa con gái như thế .
Cô y tá buông tha: "Loại như các gặp nhiều , chú ý một cái là chuồn mất, bây giờ các về tìm lớn đến đây."
Nam Cung Hoài Cẩn chắc chắn chịu: " và bạn học căn bản quen , chỉ là lòng đưa đến bệnh viện, chúng cũng đang nghĩ cách giải quyết , chị thể cứ lằng nhằng mãi thế !"
Hai bên càng càng loạn!
Người giường quát lên: "Ồn ào cái gì, cút hết ngoài cho ."
Cậu móc hai tờ Đại đoàn kết đưa cho y tá: "Đủ ?"
Cô y tá vô cùng kinh ngạc, trẻ con bây giờ đều "ngầu" thế ? Tùy tiện móc là hai tờ mười đồng, lương một tháng của cô cũng chỉ ngần .
Nam Cung Hoài Cẩn nghĩ như .
Cậu tranh cãi nửa ngày trời, tên coi như chuyện gì xảy .
Trong túi rõ ràng tiền, chịu lấy sớm.
Là cái loại gì ?
Cậu tức giận gầm lên với giường!
"Có tiền sớm?"
"Đồ thần kinh, thích gì thì ."
Nói xong liền bỏ ngoài.
Hạ Vũ Nhu lập tức kéo Hạ Thần trong.
"Ơ, đấy?"
Nam Cung Hoài Cẩn chẳng thèm để ý đến cô.
"Này, đây là thái độ của đối với ân nhân cứu mạng đấy hả?"
Cái tính khí ngang bướng của Hạ Vũ Nhu nổi lên, chỉ cho phép cô hành hạ khác, tuyệt đối cho phép khác lên mặt với cô.
Nam Cung Hoài Cẩn uất ức chịu : " thăm Tiểu Tuyết."
"À, chính là cái con nhỏ động một tí là thích chui lòng , Liễu Tuyết hả?"
"Thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nuôi vợ từ bé, kiếm một cô vợ nhỏ, thật tồi nha."
Hạ Vũ Nhu chân thành cảm thán một câu.
Hạ Thần: Em gái , em chắc chắn em đến để phá đám chứ?
Kéo thù hận đến mức max ping luôn !
Dù hào quang nhân vật chính mạnh đến , Nam Cung Hoài Cẩn hiện tại rốt cuộc vẫn còn nhỏ, nhiều chuyện suy nghĩ thấu đáo, càng thể giải quyết khéo léo, tức đến đỏ cả mắt.
"Cậu cứ gây khó dễ với cô ? Nói năng khó như ?"
Hạ Vũ Nhu thổi thổi móng tay, vẻ mặt vô tội!
" chuyện chẳng giờ vẫn thế ?"
Không chọc cho tức đến mức bật nắp quan tài sống thì tính là cô thua.
"Này, đừng chứ!"
Hạ Vũ Nhu liếc giường bệnh, nở một nụ thật tươi, đó chạy theo sang phòng bệnh của Liễu Tuyết.
Giọng Nam Cung Hoài Cẩn đều chút run rẩy!
"Tiểu Tuyết, em ?"
Chỉ thấy Liễu Tuyết hai tay ôm đầu lăn lộn giường!
Hạ Vũ Nhu: Còn lăn , chứng tỏ c.h.ế.t.
Từ trong miệng ả thỉnh thoảng bật một chữ.
"Đau... đau... đau quá!"
Hạ Vũ Nhu mà sướng rơn cả , coi như đòi chút lãi cho nguyên chủ.
Nguyên chủ kiếp nhốt trong rương, cảm giác ngạt thở đó đau đớn tuyệt vọng đến nhường nào, ai ?
Bọn họ những chút cảm giác tội nào mà còn yên tâm thoải mái chiếm đoạt bảo vật của cô, chiếm lấy phận của cô, hãm hại nhà cô.
Nguyên chủ kiếp càng là bọn họ hại c.h.ế.t sớm.
Cứ chờ đấy, bà đây tuyệt đối để cho các sống yên .
Cô hét toáng lên: "Á, Liễu Tuyết sắp c.h.ế.t ?"
Nam Cung Hoài Cẩn căng thẳng tột độ.
Bàn tay đưa nên đặt cho !
"Cô từ nhỏ sức khỏe , cả ngày cần cái trấn an, cái áp kinh mới miễn cưỡng sống đến bây giờ."
"Sao nghiêm trọng hơn thế, chắc chắn là tổ tiên nhà cô tích đức, báo ứng lên cô ."