Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 297: Khủng Hoảng Qua Đi, Bà Cô Già Lên Kế Hoạch Đánh Lẻ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:07:54
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thủ phạm chính bắt, nhưng cuối cùng vẫn hai vì ăn quá nhiều mà kịp cứu chữa qua đời, gây hậu quả thể cứu vãn.

 

Mọi hận đến nghiến răng!

 

Đặc biệt là gia đình khuất, lóc t.h.ả.m thiết, hối hận nguôi.

 

Vừa c.h.ử.i: “Súc sinh, thù oán gì mà độc ác như .”

 

“Đồ chân mọc mụn nhọt, đầu đội nón xanh, sinh con lỗ đ.í.t, xuống 18 tầng địa ngục c.h.ế.t t.ử tế.”

 

Tóm là c.h.ử.i nhiều câu c.h.ử.i quốc túy.

 

Mọi thương cảm mừng thầm vì giữ mạng sống.

 

Nhân viên tàu càng bận rộn đến chân chạm đất, những tham gia bắt giữ ít nhiều đều thương, bây giờ nhân lực thiếu thốn trầm trọng, một việc bằng ba.

 

Sau khi khủng hoảng giải quyết, Hạ Vũ Nhu nhón chân gặm trái cây, bây giờ cô dám ăn thức ăn tàu nữa.

 

hành lý che giấu, nên cô thể lấy một ít đồ ăn từ bất cứ .

 

khổ cho mấy ?

 

Họ ôm bụng đói kêu ùng ục, ai oán lên trần nhà.

 

Không Hạ Vũ Nhu keo kiệt cho họ ăn, mà là nếu cô lấy quá nhiều đồ sẽ giải thích !

 

thì thiệt ai cũng , thể thiệt .

 

Tiểu Hà chép miệng, “Chủ nhiệm, mang theo đồ ăn ?”

 

Chủ nhiệm Vương: “Không ”, họ công tác trợ cấp tem phiếu, ăn ở ngoài là , thể lãng phí lương thực ở nhà?

 

Bây giờ bọn trẻ con đứa nào cũng gầy trơ xương, ông cha mặt mũi nào cướp khẩu phần ăn của chúng.

 

Vừa vui mừng vì thể tiết kiệm chút khẩu phần ăn, ông nghĩ kỹ , dù thế nào nữa, cũng kiếm cho một ít lương thực về nhà.

 

Thư ký Trần: “Anh là đàn ông, đói một hai bữa cũng c.h.ế.t .

 

Đợi đến trạm dừng tiếp theo, thức ăn chắc chắn sẽ bổ sung, lúc đó ăn cũng muộn.”

 

Phương Thu Dương bỏ bao nhiêu công sức để bắt giặc, cũng thấy than thở gì.

 

Mấy ngày trôi qua nhanh ch.óng, chuyến tàu đến ga cuối.

 

Họ cần đổi tàu.

 

Lợi ích là lập công lớn, nhân viên nhà ga trực tiếp giúp họ lo liệu vé tàu, tiết kiệm nhiều phiền phức!

 

Vì chuyến tàu là ngày hôm , họ chỉ thể tìm chỗ nghỉ ngơi.

 

Đặt đồ xuống, Hạ Vũ Nhu ngoài dạo một vòng, tiếc là chủ nhiệm Vương đồng ý.

 

Ông quyết tâm, nhất định trông chừng tiểu tổ tông , để tránh xảy sai sót, họ lỡ hành trình, tìm ai mà lý?

 

Hạ Vũ Nhu than trời vì tính sai, nên bứt dây động rừng.

 

Cô sắp buồn c.h.ế.t .

 

Vốn dĩ cô ở một một phòng, tùy tiện lẻn ngoài ai .

 

Bây giờ thì , cửa sổ của cô một , cửa một chặn.

 

Cô chỉ thể cứng rắn : “Ngày mai còn tàu, khó khăn lắm mới ngủ một giấc ngon, các ông nghỉ !

 

đảm bảo , trời sắp tối , cũng thể lang thang trong đêm tối!”

 

Hai họ thèm để ý đến cô, gan của cô nhóc lớn đến , họ đều rõ!

 

Hạ Vũ Nhu còn cách nào khác, đành ngủ.

 

Trẻ con nhỏ, giấc ngủ , nhanh chìm giấc ngủ sâu, một giấc ngủ đến sáng, tinh thần sảng khoái!

 

Ăn sáng xong, cô cùng họ tàu.

 

Bây giờ những tàu phương Bắc, cao to vạm vỡ.

 

Hạ Vũ Nhu kìm nén tâm trạng phấn khích, càng ngày càng gần đến đích.

 

Điều duy nhất lo lắng là lẻn một , thể sẽ khó khăn.

 

Đến lúc đó sẽ thương lượng với họ, xem thể tách hành động .

 

Dù thế nào nữa, cô nhất định trở về với đầy ắp chiến lợi phẩm.

 

Suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng nghĩ một cách.

 

Cô quyết định rời bằng cách để thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-297-khung-hoang-qua-di-ba-co-gia-len-ke-hoach-danh-le.html.]

 

Tuy chút với , nhưng cũng còn cách nào khác.

 

Họ ngoài mùa đúng mùa thu hoạch lúa mới của Liên Xô.

 

Giữa chừng tàu dừng , những lên tàu đều trở thành nước khác.

 

Hạ Vũ Nhu đoán mò cũng thể hiểu một chút phương ngữ của họ.

 

Tiếng tàu “loảng xoảng loảng xoảng” nhanh ch.óng đưa họ đến đích.

 

Mấy xuống tàu, dùng ngôn ngữ địa phương vụng về hỏi đường đến nhà trọ!

 

“Xin chào, cho hỏi nhà trọ đường nào?”

 

Ông chú chỉ về một hướng, “Cứ thẳng về phía đó là thấy.”

 

Mấy vội vàng cảm ơn!

 

Tiểu Hà: “Giao tiếp thật mệt mỏi.”

 

Chủ nhiệm Vương: Có cách mệt mỏi.

 

Đêm khuya thanh vắng, Hạ Vũ Nhu liền để một lá thư, hẹn thời gian, địa điểm trở về, rời .

 

Cô sử dụng phương tiện giao thông trong gian, tự do bay lượn con đường rộng lớn!

 

chuẩn sẵn kế hoạch, nhắm một nông trường lớn.

 

Tuyết mùa đông ở đây đến là đến, nhiều nông trường kịp thu hoạch xong tuyết trắng bao phủ.

 

họ hề tiếc, quen với điều đó, lương thực lãng phí coi như là bón phân.

 

Thế chẳng là hời cho những nhặt mót ?

 

Khi Hạ Vũ Nhu đến, trời hửng sáng, lãng phí thời gian, cô lấy máy gặt trong gian , thu hoạch một lèo rầm rầm.

 

Cả chìm đắm trong niềm vui thu hoạch.

 

chỉ thu hoạch lương thực, đây là thứ cứu mạng .

 

Vừa thu hoạch thầm cảm thán: Năng suất mỗi mẫu ở đây cao hơn trong nước nhiều.

 

Khi trời sáng hẳn, cô cũng dừng tay, gặt dùng tinh thần lực bao phủ.

 

Đến giờ ăn trưa, cô bắt đầu nghỉ tay ăn cơm ngủ.

 

Trời tối, cô xuất hiện.

 

Mộng Vân Thường

Tiếng máy móc ngừng nghỉ, kho lương thực trong gian của cô cứ thế tăng vùn vụt.

 

chỉ dựa một thu hoạch đủ lương thực, khó càng thêm khó.

 

nghĩ kỹ , đến lúc đó sẽ trực tiếp mua lương thực của nông trường , dù trong gian cũng ít đô la Mỹ để cho họ.

 

coi như giúp đối phương tiết kiệm nhiều phiền phức!

 

mệt mỏi mà lái máy, thu hoạch lương thực!

 

Lần khi trời sáng, cô liền dừng tay, vì cơ thể thật sự chịu nổi.

 

ngâm trong bồn tắm, lẩm bẩm!

 

“Mẹ nó, công việc thật .”

 

Người cô rơm rạ đ.â.m ngứa c.h.ế.t .

 

Tắm xong liền bắt đầu cúng tế ngũ tạng miếu của , một bàn mỹ thực, ăn lấy ăn để.

 

Đói c.h.ế.t cô ?

 

Ở đây món ngon cô thích , đến lúc đó sẽ tích trữ thêm một ít.

 

Cứ như , cô bận rộn ở đây một tuần, rằng thể trì hoãn thêm nữa.

 

Đêm hôm đó, cô lén lút mặc đồ hành, che kín mít, đến kho của nông trường, vung tay một cái, từng kho lương thực đều biến mất.

 

Thu dọn xong đồ đạc, để tiền bạc, cô chạy đến một nông trường khác, y như cũ.

 

Sáng hôm , mấy nông trường phát hiện kho lương thực của trống , như thể trời sập.

 

Loạn thành một đoàn, cuối cùng thấy tiền để đủ để mua lương thực của họ, từng một tươi rạng rỡ.

 

Tạ trời tạ đất tạ Phật, may mà tên trộm lương thực nhân tính, để cho họ đủ tiền, nếu cũng chỗ mà .

 

Được lợi, họ cũng gây thêm phiền phức, liền ém nhẹm chuyện .

 

 

Loading...