Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 299: Ồ Hô, Muốn Nuốt Đen À?

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:07:56
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu đền tội, mang theo chút ý nũng nịu, đối với một trưởng thành như cô, dỗ khác thì còn là chuyện dễ như trở bàn tay.

 

“Cháu còn nhỏ, hiểu chuyện, các chú tha cho cháu nhé, nếu cháu sẽ bất an, ngủ ngon giấc.”

 

Khóe miệng mấy giật giật, thế mà gọi là ngủ ngon giấc .

 

Một đứa trẻ mấy tuổi, trốn lớn lẻn , một lèo mấy ngày trời, lời của nó, bây giờ một chữ cũng tin.

 

con nhà , đ.á.n.h mắng xong, chỉ đành bất lực.

 

Cuối cùng sự năn nỉ ỉ ôi của cô, họ cũng nhận đồ.

 

Hạ Vũ Nhu chớp chớp đôi mắt xinh , tinh nghịch : “Thế mới đúng chứ, thật cho các chú , tiền mua những thứ đều là cháu nhặt đấy, nhặt đó ?”

 

Vẻ mặt vô cùng thần bí.

 

Rồi vỗ vỗ n.g.ự.c : “Cứ theo chị đây, đảm bảo các ăn ngon uống say.”

 

Mộng Vân Thường

Chủ nhiệm Vương dở dở : “Cô nhóc , chị của ai thế?”

 

Lòng ông ngổn ngang trăm mối, trách con bé to gan, tiếng nào lẻn , đồng thời cũng khâm phục nó ở nơi đất khách quê , một mấy ngày mà vẫn bình an vô sự trở về.

 

Thật , đừng là một đứa trẻ, ngay cả ông đường đột ngoài cũng chút run sợ!

 

Tiểu Hà những lời càng chua loét, “Cô đúng là thật đấy?”

 

Sao ngoài nhặt tiền chứ?

 

Nếu tiền, thể mua thêm nhiều hàng khan hiếm mang về nhà.

 

Phương Thu Dương vẻ mặt hồ nghi Hạ Vũ Nhu, dường như dấu vết dối mặt cô, tiếc là con bé lão luyện, mặt mày ngây thơ đáng yêu.

 

Anh cũng hiểu nổi, các loại khí chất đổi liên tục một đứa trẻ, thể diễn đến ?

 

Thư ký Trần: “Hy vọng chuyến tiếp theo, chúng theo cô cũng thơm lây, việc thuận lợi!”

 

Mấy ngày đầu, họ bó tay tập, khắp nơi nhờ dò hỏi tin tức, tốn ít tiền, cuối cùng cũng giải quyết xong.

 

Ngày hôm , họ chuẩn sẵn sàng, mang theo tiền còn đến nơi giao dịch.

 

lúc , sự cố xảy , bán lương thực nhất quyết đòi tăng giá.

 

Thư ký Trần, thông thạo ngôn ngữ nước , đẩy gọng kính: “Chúng ký hợp đồng, đặt cọc , các lật lọng như , là quá vô đạo đức !”

 

Người vẻ heo c.h.ế.t sợ nước sôi, “Tiền cọc thể trả cho các mà!”

 

Một lũ ranh con nghèo kiết xác, thể chứ?

 

Địa bàn chủ.

 

Mấy tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng cũng chỉ sốt ruột trong vô vọng.

 

Chủ nhiệm Vương cảm thấy áp lực như núi đè, trán vã mồ hôi lạnh, dùng thứ tiếng mấy lưu loát của để thương lượng với đối phương!

 

“Các thể , việc đều theo quy củ.”

 

Người khinh thường, còn ông với ánh mắt miệt thị, “Các tư cách gì để đàm phán với , lấy gì để đàm phán với !”

 

Chủ nhiệm Vương nghẹn lời: , đất nước thứ đều đang trong giai đoạn phát triển, nhiều coi thường, nhưng đây cũng thể trở thành lý do để họ bắt chẹt.

 

Nước đường đường là một đại quốc, liên quân tám nước và mười mấy năm kháng chiến đè bẹp, còn sợ gì mấy lão Tây các ?

 

Ông cố gắng lý luận với đối phương.

 

Hạ Vũ Nhu mà ngứa răng, tính nóng như lửa bùng lên.

 

Cả như con sư t.ử nổi giận, gầm lên với đám !

 

“Bà đây nể mặt chúng mày quá ?”

 

Đừng tưởng cắm cọng hành lên là vẻ củ tỏi.

 

Đối phương thấy một đứa trẻ nhe nanh múa vuốt với , ý nhạo cần cũng !

 

“Ối chà, lớn , cho trẻ con trận .”

 

Rồi đảo mắt một vòng, : “Nếu các bán đứa trẻ cho , sẽ một , bán lương thực cho các theo giá định.”

 

Hạ Vũ Nhu: Hay lắm, bà đây còn từng coi thường như thế !

 

Cô nhổ một bãi nước bọt về phía , còn vênh váo ngoắc ngón tay với , “Thằng cháu đây, xem bà đ.á.n.h vỡ sọ mày ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-299-o-ho-muon-nuot-den-a.html.]

Chủ nhiệm Vương lo lắng đến thót tim, con bé thật quá kiêu ngạo, thật sợ mấy họ khỏi nơi .

 

Nhìn đám dễ chọc!

 

Họ lạ nước lạ cái, nuốt đen cũng chỉ đành nhận mệnh.

 

Nắm đ.ấ.m của Phương Thu Dương siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi lên, ánh mắt càng âm trầm đáng sợ.

 

Những dám coi thường họ, chẳng tôn trọng Hoa ?

 

Muốn sỉ nhục họ, cửa cũng , cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách, một mạng cùi thôi.

 

Anh bước đến mặt Hạ Vũ Nhu, che cô ở lưng, tỏa khí lạnh, ánh mắt như d.a.o găm đối phương.

 

“Các nghĩ kỹ chứ, nhất định ?”

 

Người ngẩng cao đầu kiêu ngạo!

 

“Quyền chủ động ở chúng , các chỉ thể phục tùng?”

 

“Đề nghị của tồi chứ?”

 

“Một đứa trẻ đổi lấy nhiều lương thực như , lỗ .”

 

Mấy đồng thời nghiến răng ken két, lương thực họ đều bỏ tiền mua, cứ như cho họ , càng đáng ghét hơn là thái độ coi thường của .

 

Họ là loại xương sống ?

 

cá c.h.ế.t lưới rách, mặt mày xám xịt trở về, giờ phút , cột sống tuyệt đối thể cong.

 

Đôi mắt Tiểu Hà lóe lên tia lửa giận dữ, “Các đừng hòng.”

 

Hạ Vũ Nhu với ánh mắt khác, thằng nhóc tuy ưa , nhưng lúc bảo vệ cô, cột sống quốc gia thể cong, , là một hảo hán.

 

Cô hừ lạnh một tiếng, thẳng mắt đối phương : “Chắc chắn vật trao đổi chứ, đắt lắm đấy!”

 

Đắt đến mức sợ mày nuốt trôi.

 

Đối phương ha hả, “Một con nhãi ranh, đáng giá bao nhiêu tiền? Tao truyền thống của Hoa Hạ các , nha đầu đáng tiền.”

 

“Xùy!”

 

Hạ Vũ Nhu động tác im lặng với , lắc đầu : “ đáng tiền, thể gọi là quốc bảo.”

 

Không đáng tiền vĩnh viễn là những kẻ tự trọng.

 

“Không để cho lũ phàm phu tục t.ử các ba bốn ?”

 

Sợ mày phúc hưởng.

 

Ánh mắt đối phương lạnh , “Thời gian của quý báu, cho các cơ hội , đồng ý thì mời về!”

 

Tiểu Hà kích động tiến lên, “Chúng đặt cọc, ký hợp đồng, nuốt tiền cọc của chúng thể?”

 

Những khác gì cường đạo?

 

Người khinh thường, “Là các tự đồng ý điều kiện kèm theo của , nên vi phạm hợp đồng là các , tiền cọc đương nhiên trả.”

 

Hắn chỉ nuốt tiền cọc của những , mà còn chiếm đoạt bộ tài sản của họ.

 

mấy đứa ranh con cũng đáng sợ, cùng lắm thì g.i.ế.c quách , xác thối đầy đường cũng ai quan tâm.

 

“Mày chơi trò vô !”

 

Gân xanh trán Tiểu Hà giật giật.

 

Hôm nay chẳng lẽ họ ngã ngựa ở đây ?

 

Thật cam tâm!

 

Không , bảo vệ tài sản của họ, đây đều là hy vọng của .

 

Chủ nhiệm Vương thắt lòng, đám mưu đồ nhỏ!

 

Tay Phương Thu Dương bất giác đặt lên lưng.

 

Thư ký Trần cũng chuẩn tư thế liều mạng.

 

Hạ Vũ Nhu lạnh mặt, “ , đắt, các trả nổi .”

 

“Nếu cộng thêm mấy cái mạng thối của các thì còn tạm .”

 

 

Loading...