Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 302: Uy Hiếp Trắng Trợn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:07:59
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vũ Nhu tiếp tục tuôn : “Cái kiểu ăn cứt cũng kịp nóng của chúng mày, còn ở đây lải nhải, mặt mũi !”
“Nói cho chúng mày , khi đến đây lão nương mới xử lý một đám mắt.
Chúng mày nhất nên mở to mắt mà cho kỹ, nếu lát nữa xảy chuyện vui, cũng là của chúng mày.”
Cô, Hạ Vũ Nhu, bao giờ sai.
Đối phương cũng nổi nóng, đám thế, cứ bám riết tha? Chẳng chút tinh ý nào.
“Nói là , mau rời , nếu lương thực của các đừng hòng vận chuyển .”
Hạ Vũ Nhu: Ồ hô, đám còn dám uy h.i.ế.p.
Gan của cô nay do dọa mà lớn.
“Được thôi, lão nương cũng rõ ở đây, đồ chúng tao vận chuyển đến chất lên xe thiếu một bao, nếu thì cái xe cũng cần khởi động nữa.”
Xem lão nương lật tung nó lên ?
Tổn thương địch 1000, tự hại 800, cô cũng sẵn lòng.
Bởi vì dù thế nào cô cũng thể gánh hậu quả.
Đối phương kiên nhẫn, bắt đầu đuổi .
Toa xe chiếm dụng bắt đầu chất hàng.
Hạ Vũ Nhu như một quả pháo, trực tiếp trèo lên, ném những thứ chất lên như ném rác, vứt xa, vẻ mặt đầy ghét bỏ!
“Dù tao cũng cho mày , chất đồ của chúng tao lên, đồ của nhà khác mày chất lên tao sẽ ném xuống.”
Xem ai thể chịu đựng ai?
Người la lên: “Dừng tay, mau dừng tay cho .”
May mà những thứ đó đồ dễ vỡ, nếu thì xong .
Hắn tức giận : “Các thành công chọc giận , bây giờ từ chối vận chuyển đồ của các .”
Hạ Vũ Nhu nhặt một hòn đá nhỏ, mặt thản nhiên bóp nát thành bột.
Rồi rạng rỡ, hất mặt đối phương, lời càng thêm âm u đáng sợ!
“Mày biến thành nó ?”
“Để tao xem xương của mày đủ giòn !”
“Lương thực vận chuyển về , chúng tao cũng còn mặt mũi nào về quê, chi bằng ở đây giao lưu thật với gia đình mày.”
Ai cô vui, cô sẽ đó khó chịu?
Đối phương thấy cô dễ dàng nghiền nát một hòn đá, mặt mày kinh hãi, vã mồ hôi lạnh!
Xương của hề giòn, gia đình cũng thể như bám lấy.
Mộng Vân Thường
Hắn vội vàng hiệu cho bên cạnh, đối phương lẳng lặng rời .
Sau đó lập tức nở nụ , vẻ mặt hiền lành, thái độ đổi 180 độ.
“Cô bé, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, chúng hãy thông cảm cho !
Chúng thể dành nhiều toa xe như cho các cô là dễ dàng .”
Giọng điệu của chút nịnh nọt.
Thư ký Trần mà ngây .
Đồng thời ánh mắt oán trách về phía Phương Thu Dương.
Người khả năng chiến đấu nhất trong họ ngoài như một khúc gỗ.
Vừa tài ăn như cô nhóc, sự uy h.i.ế.p quyết đoán nghiền ép của cô!
Hoặc là một lời đ.á.n.h, hoặc là dễ dàng khống chế khác.
Một cô nhóc mà nắm bắt tâm lý con đến .
Tại những trưởng thành như họ .
Anh lau mồ hôi lạnh trán, sự nịnh nọt đó trông thật nực .
Anh hổ vì hành động gần như hèn mọn của !
Tranh cãi lâu như , đều thèm để ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-302-uy-hiep-trang-tron.html.]
Cô nhóc tay, đám lập tức đổi thái độ, nịnh nọt hết lời.
Sự chênh lệch khiến thực sự nhận tầm quan trọng của thực lực.
Bản và đúng là đồ vô dụng, mỗi xảy chuyện đều để cô nhóc mặt.
Người lớn nghĩ quá nhiều, quá nhiều gông cùm, giống như cô nhóc chút kiêng dè, dũng cảm tiến lên, như mới thể nên chuyện lớn.
Mẹ kiếp, khác bắt nạt đến tận đầu , một mực nhẫn nhịn thể khiến họ kiềm chế, ngược càng đằng chân lân đằng đầu.
Phương Thu Dương bất giác lưng cô nhóc, tạo thành một lá chắn vững chắc cho cô!
Rồi xắn tay áo, khoe cơ bắp cuồn cuộn của .
Thư ký Trần mà bật , cái đầu cứng , bây giờ cũng dùng ưu thế của để thể hiện .
Hạ Vũ Nhu hừ lạnh một tiếng, “Đó là chuyện của các , sai sót trong công việc của các , thể để chúng gánh chịu.
Chúng theo những gì thỏa thuận đó, các vi phạm hợp đồng, thì chuẩn tinh thần cá c.h.ế.t lưới rách.”
Cô thấy đất viên sỏi nhỏ, trực tiếp đá bay nó , viên sỏi đó lệch , găm thẳng một cái cây lớn.
Găm sâu trong, loại mà cạy cũng .
Đối phương suýt nữa thì sợ hãi ngã quỵ.
Viên sỏi biến thành bột, thể đó là sự trùng hợp, nhưng bây giờ đây đích thực là một loại thực lực!
Cô nhóc tự tin như , chắc chắn là bản lĩnh.
Thần ơi, Chúa ơi, ai đến cứu với?
Sao để gặp một tiểu chổi như ?
Hôm nay nếu giải quyết thỏa, đầu thể đục một lỗ.
Bắp chân run, thầm c.h.ử.i thuộc hạ việc hiệu quả, bảo tìm chỗ dựa, bây giờ vẫn đến?
Hạ Vũ Nhu: “ mệt , mang cho một cái ghế đây.”
Cô yêu cầu đối phương, chịu khổ vô ích.
Người đàn ông mặt mày xám xịt vội vàng hét lên với thuộc hạ!
“Chúng mày điếc ? Còn mau mang một cái ghế đây.”
Bây giờ cầu trời khấn phật, hy vọng vị tổ tông nhỏ mau ch.óng .
Hạ Vũ Nhu thấy cái ghế, xuống một cách oai vệ.
Tiếc là chiều cao hạn, chỉ thể dùng cách trèo lên ghế, trông buồn .
Thư ký Trần nín khó chịu, nhưng dám thành tiếng.
Khóe miệng đối phương cũng giật giật, nhưng dám động tác lớn, sợ vị tổ tông nhỏ lỡ tay đập vỡ đầu .
Hạ Vũ Nhu xuống, đối phương dẫn theo mấy gã đàn ông lực lưỡng đến.
Hạ Vũ Nhu ánh mắt lạnh , thẳng phụ trách .
Không kìm tính nóng của , cô hét lên.
“Mày c.h.ế.t ? Tin , tao treo hết chúng nó lên xe?”
Một đàn ông mặt đầy thịt, cao hai mét, sải bước về phía Hạ Vũ Nhu, chỉ riêng cái cân nặng đủ áp lực.
Hạ Vũ Nhu lập tức dậy, trực tiếp tung một cú đá n.g.ự.c .
Đối phương bay ngược .
Hắn ngơ ngác, mặt đầy vẻ thể tin nổi!
Người nhỏ bé, sức mạnh bùng nổ như ?
Đá bay một gã to con như là chuyện đơn giản.
“Mẹ kiếp, mày ch.ói mắt tao .”
“Xấu của mày, là mày ảnh hưởng đến mỹ quan.”
Xem tao treo mày lên thành xe .
Nhãi con, đứa nào đứa nấy cũng đến uy h.i.ế.p cô!
Cô dễ bắt nạt ?