Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 311: Ông Lão Khoe Khoang Trước Mặt Bạn Già
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:08
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông tìm đến đám bạn già, thưởng , thỉnh thoảng đưa tay lên trung ngắm nghía.
Ông Nam Cung: “Ồ, đây là đổi đồng hồ mới đến khoe với chúng đây mà.”
Ông Hạ: Chờ chính là câu .
Ông hắng giọng, “Đây là cháu gái hiếu kính .”
“Ghen tị , cháu gái các ông tặng các ông món quà như ?”
Mọi : “????????”
Họ đáp lời thế nào, nhà ai mà con nít tay một cái là món đồ cả ngàn tệ.
Dù trợ cấp của họ cao, nhưng cũng xa xỉ đến mức cho con cháu nhiều tiền như .
Cả nhà già trẻ đều trông chờ lương đó để sống.
Họ thầm nghĩ: Số tiền chẳng là len từ lông cừu , trẻ con lấy tiền mà kiếm?
Còn về món đồ từ ? Trong lòng họ đều rõ như ban ngày.
Dù lúc đầu , bây giờ đồ kéo về, động tĩnh lớn như , thể giấu họ.
Đồng thời cũng ghen tị.
Dù họ đưa tiền cho đám con cháu bất tài trong nhà, chúng cũng nghĩ đến việc hiếu thuận.
Người so với mà tức c.h.ế.t ?
Lão già c.h.ế.t tiệt gặp vận may gì, con cháu đứa nào cũng hiếu thuận.
Nghĩ đến những chuyện phiền lòng trong nhà họ là bực !
Đứa nào đứa nấy suốt ngày tham lam đủ, keo kiệt bủn xỉn.
Đặc biệt là ông Nam Cung, gần đây vô cùng phiền muộn, cháu trai của ông đổi, đây còn thương , bây giờ thì lạnh lùng đến đáng sợ.
Còn la lối đòi ông hủy hôn.
Lớn tiếng chỉ trích là tàn dư phong kiến.
Haiz, là chuyện gì ?
Ông Hạ thấy ông ở đó lắc đầu quầy quậy thì vui.
“Lão già nhà ngươi thở dài thườn thượt là ý gì? Thấy hơn nên chịu ?”
“Không , ghen tị còn kịp nữa là, chỉ cảm thấy vẫn là con gái chu đáo, giống như đám con trai chỉ tức giận.”
Ông Vương bực bội : “Bây giờ mới , e là muộn , thằng nhóc nhà ông suốt ngày gây sự cái gì ?”
“Lệ Hoa nhà điểm nào xứng với nó?”
“Chẳng hơn trăm cái thứ xui xẻo động một tí là lóc .”
Họ sống hơn nửa đời , như thế nào mà từng gặp?
Vừa nhắc đến Liễu Tuyết, sắc mặt ông Hạ cũng khó coi.
Ban đầu họ giao tiếp gì, chỉ khi cháu gái họ trở về mới một chuyện!
Tuổi còn nhỏ mà một bụng ý , thể là ?
Gia đình dù đến cũng khuấy cho tan nát.
Ông Nam Cung cúi đầu ủ rũ!
“ thể gì chứ, nó sống c.h.ế.t đồng ý cuộc hôn nhân .”
Ông Vương: “Cháu gái nhà cũng bướng bỉnh lắm, đồng ý hủy hôn.”
Hai ông lão lo lắng vô cùng, sớm tình hình như hôm nay, lúc đầu đ.á.n.h c.h.ế.t cũng định hôn ước từ nhỏ.
Ông Hạ một câu hai nghĩa.
“Dưa ép ngọt, nhân lúc chúng còn nhỏ, chuyện cần kết thúc thì nên nhanh ch.óng giải quyết, tránh cho thật sự trở thành cặp đôi oan gia!”
“ các ông lúc đó đầu óc nóng lên mà định đoạt chuyện chung đại sự của con trẻ .”
Ông Vương: “Ông đừng ở đó mà kể tội nữa, bây giờ ruột gan hối hận xanh cả , nhưng cũng vô ích, nếu thời gian thể , tuyệt đối nhắc đến chuyện .”
Con cháu tự phúc của con cháu, con cháu thì hưởng phúc.
Ông Nam Cung càng với đứa cháu trai duy nhất của , nhà họ bây giờ chỉ còn một mầm non duy nhất .
Thật sợ nó sẽ hành động quá khích nào đó.
Ông ông Vương với vẻ mặt cầu xin, “Ông về nhà công tác tư tưởng cho cháu gái , nếu chúng duyên phận thể đến với , vẫn vui vẻ chấp nhận.
Bây giờ đừng ép buộc nữa, đến lúc đó sợ sẽ vì chuyện mà tổn thương hai đứa trẻ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-311-ong-lao-khoe-khoang-truoc-mat-ban-gia.html.]
Ông Vương suy nghĩ một lát : “ đồng ý cho chúng hủy hôn.”
Chuyện bây giờ đồn thổi cho đều , ông tức giận nhưng cũng đành bất lực!
Thằng nhóc nhà Nam Cung đó cố tình để yên!
Trước đây thì say đắm một cô bé, cử chỉ mật chút quá đáng.
Bây giờ bắt đầu thích phụ nữ, dường như phụ nữ là thứ gì đó bẩn thỉu, hễ ai đến gần đều đá bay xa.
Một thói hư tật , chiều nó quá .
Cháu gái cưng của ông xứng đáng với hơn.
Ông Nam Cung câu như tiếng trời , kích động đến mức suýt rơi lệ.
Ông cháu trai hành hạ đến mức bộ xương già sắp rã rời.
Bây giờ cuối cùng cũng chờ đối phương đồng ý.
“Vậy , các bạn già ở đây, chứng cho chúng .”
“ về nhà lấy tín vật ngay bây giờ.”
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng ông Nam Cung gỡ xuống, cả nhẹ nhõm vô cùng.
Ông Hạ: Mình đến đây để khoe khoang, trở thành chứng cho việc hủy hôn?
Đi một , vẫn còn mấy ?
Ông mở nắp bình giữ nhiệt của , nhẹ nhàng ngửi một cái, thoải mái nhắm mắt .
“Thơm, thật sự quá thơm.”
Mấy ông lão .
Hiểu ý, cùng tay, ông Hạ ngây .
Đồ của cướp ?
Sau đó ông lớn tiếng quát: “Mau trả bình cho .”
Bên trong đó là lá cháu gái hiếu kính.
Bản ông còn nỡ lãng phí một chút nào, thể để đám lão già phá hoại .
Thấy họ màng hình tượng mà mỗi uống một ngụm lớn.
Ông hối hận đến xanh cả ruột.
Rõ ràng đám là loại gì, giữ chuyện mà đến mặt họ khoe khoang?
Đau lòng vô cùng, “Nước của .”
Mấy để ý đến ông, trực tiếp uống cạn một bình nước.
Sau đó còn tiếc nuối chép miệng, “Ít quá, còn kịp nếm vị!”
Ông Hạ: “Các …”
Miệng run rẩy mắng: “Quá đáng, còn cần mặt mũi ?”
Các ông lão: Mặt mũi là cái gì, đều già từng tuổi , cần để gì?
“Mau , từ ? Chia cho chúng một ít, nếu hôm nay ông đừng hòng sống sót rời .”
Mấy ăn ý vây quanh ông Hạ.
Ông Hạ hừ lạnh một tiếng, “Tại cho các ông?”
Dù thì chứ, chẳng lẽ vì chút mà vượt biển nước ngoài.
Mấy thấy cứng , liền mềm giọng.
“Lão Hạ , ông xem chúng nửa sắp chôn xuống đất , ngày nào là , khó khăn lắm mới gặp thứ hứng thú, ông thể để chúng tiếc nuối !”
Ông Hạ: Đám lão già thật hổ.
Mộng Vân Thường
Ông vẻ ung dung tự tại, khiến tức đến nghiến răng nghiến lợi.
“Lão Hạ, ông xem thế nào mới đồng ý yêu cầu của chúng ?”
Ông Vương lên tiếng .
Lão Lưu cũng hùa theo.
Ông còn kết với lão già , để ông chia cho nhà một ít lương thực!
Nhà họ bây giờ thật sự khó khăn, vốn dĩ khẩu phần của đủ ăn, còn trợ cấp cho họ hàng, cuộc sống ngày càng khó khăn.