Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 312: Ông Hạ Hối Hận Quá Đi!
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:09
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của họ, ông Hạ chỉ thể đau lòng đồng ý cho mỗi một chút để nếm thử.
Nhận lời đảm bảo, mấy chút chậm trễ, kéo ông : “Đi thôi!”
Ông Hạ dám để họ về nhà , lỡ như đám lão già mất trí mà cướp đồ của ông thì ?
Bây giờ ông hối hận quá!
Ruột gan đều hối hận xanh cả .
Thế là ông giật tay họ , giọng điệu mấy thiện cảm: “Trà còn ? Muốn thì ngoan ngoãn ở đây chờ, về lấy cho các ông.”
Mấy , nên dừng đúng lúc, thật sự ép lão già nổi điên, một xu cũng cho thì t.h.ả.m .
Sau khi ông Hạ , mấy ông lão xúm bàn tán!
Ông Vương: “Lão già thật gặp vận may ch.ó ngáp ruồi, cái đồng hồ là giá trị nhỏ, sang trọng.
Còn nữa, thật, cả đời từng thấy loại nào như , nhỉ, cảm giác uống tinh thần phấn chấn hẳn lên.”
Ông Lưu: “ để ý nhiều, ông , cảm thấy hình như cũng nhẹ nhõm hơn một chút.”
Họ cũng chỉ thôi, quá để tâm, chỉ cảm thấy loại là một món đồ quý hiếm mà thôi.
Ông Hạ nhanh , đau lòng lấy mấy gói giấy, nắm c.h.ặ.t trong tay buông.
Ông Vương: “Đưa đây cho , từng thấy ai keo kiệt như .”
Ông Hạ: Ông ngay đám lão già loại lành gì, hời mà một câu .
Mấy vui vẻ chia mấy gói .
Gói còn là cho ông Nam Cung.
Nhận thứ mong mỏi, đều vui, chỉ lập tức về nhà, pha một tách để từ từ thưởng thức.
họ hứa với ông Nam Cung chuyện xong, chỉ thể kìm nén trái tim đang đập rộn ràng, bắt đầu phân tán sự chú ý.
Ông Lưu hỏi ông Hạ: “Bạn già thể chia cho một ít lương thực ?”
Ông Hạ mặt mày cảnh giác!
“Nói bậy bạ gì thế? Nhà lấy lương thực?”
Ông rõ , ngoài mấy cái thùng lớn , căn bản thứ gì khác.
Hơn nữa, dù , chuyện thể ngoài ?
Vậy thì nhà ông chẳng sẽ khác dẫm nát.
Những như họ, nhà ai cũng thiếu tiền, nhưng thiếu lương thực!
Đặc biệt là trong tình hình tương lai sẽ .
Ông thể tùy tiện , trong nhà còn bao nhiêu miệng ăn!
Ông Lưu mắt chớp chằm chằm ông Hạ, sợ bỏ lỡ một chút manh mối nào!
Tiếc là, bất kỳ sơ hở nào!
Ông Vương cũng nghển cổ lắng .
Nhà ông cũng thiếu lương thực, ngày nào cũng thắt lưng buộc bụng vẫn đủ ăn.
Ông Hạ: “Các ông đừng nghĩ những chuyện vớ vẩn đó nữa, vẫn là nên lên kế hoạch cho , đừng để đến lúc c.h.ế.t đói.”
Ông Lưu: “Ông thể mong điều hơn ?”
“Bây giờ cũng thật sự hết cách , mới cầu đến các ông, nể tình chúng từng cùng cầm s.ú.n.g, cùng nhảy chung một chiến hào, thì hỗ trợ một chút !”
Ông Hạ: “Dù bây giờ khẩu phần lương thực giảm giảm , nhưng cũng đến mức ông khó xử như .”
Ông Lưu liền kể những khó khăn của nhà .
Ông Vương: “Ông nuôi nhiều như , nuôi nổi ?”
Ông Lưu thở dài, “Đây đều là họ hàng ruột thịt, bảo trơ mắt họ c.h.ế.t đói thì .”
“Vậy ông nghĩ cách kiếm một ít từ nơi khác .”
Ông Vương ông bằng ánh mắt của kẻ ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-312-ong-ha-hoi-han-qua-di.html.]
Ông Lưu: Sao nghĩ? lương thực giá trời đó là thứ họ thể tiêu thụ nổi ?
Ông Hạ: “Ở mặt giả vờ cái gì, tin nhà ông lương thực dự trữ.”
Ông Lưu liếc ông một cái, “Nhà ông chẳng lẽ ?”
“Ông Hạ, chỉ một chút thôi, miễn cưỡng c.h.ế.t đói.”
Ông Vương tiếp tục về chủ đề nặng nề : “Nghe cháu gái nhỏ nhà ông lợi hại lắm, bọn trẻ trong khu tập thể nó đ.á.n.h ít.”
“Đánh xong còn thể trở , khiến đám nhóc đó khiển trách, đơn giản !”
Ông Hạ nhắc đến cháu gái , mắt sáng rực, vô cùng tự hào.
“Đó là vì chúng nó sai , cháu gái bao giờ gây sự, nhưng cũng sợ sự.”
“Sau , cảnh cáo đám trẻ nhà các ông, đừng vô cớ gây sự, nếu lóc, nhận .”
Hai ông lão: Người bênh vực nhà quá lộ liễu , chỉ con nhà ông là bảo bối, con nhà khác đều là cỏ rác.
Ông Vương khẩy, “Cái thằng Nam Cung Hoài Cẩn đó con bé nhà ông đ.á.n.h ít nhỉ!”
Ông Hạ trợn mắt hổ: “Sắp hủy hôn , bây giờ kêu oan cho nó muộn ?”
Ông Vương xua tay, “Ai kêu oan cho nó?”
Ông chỉ mong thằng nhóc đó chịu khổ!
Lần nào đ.á.n.h, chẳng là vì một cô bé khác.
Mộng Vân Thường
Lớn từng , một chút chừng mực cũng , cháu rể như cần để gì?
Chỉ cháu gái ông mắt mù, nhận hiện thực, bằng một nửa sự tinh ranh của con bé nhà họ Hạ.
Nói thật, ông ngưỡng mộ phong cách hành xử của con bé nhà họ Hạ.
Ai vui, sẽ đó càng vui hơn, thật sự hả lòng hả .
Ông Hạ mặt mày ghét bỏ!
“Không tiếc là , loại trẻ con chừng mực như , vẫn là nên sớm từ bỏ thì hơn!”
Loại trẻ con đó thường cố chấp, ép buộc sẽ kết quả .
Đều là bạn già, ông thiên vị, thật.
Lời của hai ông Nam Cung đến hết, lòng đau như cắt.
Ông chút ủ rũ đưa miếng ngọc bội trong tay cho ông Vương.
“Xin nhé, bạn già.”
Ông hổ, con cháu đều là nợ, sai chút nào!
Lúc đầu là vì quan hệ hai nhà , con trẻ cũng chơi với nên mới ý định định hôn ước từ nhỏ, bây giờ thành thế .
Haiz!
Ông Vương giật lấy miếng ngọc bội!
“Chờ đấy, lấy tín vật nhà ông cho ông.”
Ông vẻ mặt , dậy chắp tay lưng rời .
Thằng súc sinh nhỏ đó là , tính tình định, dễ lòng đổi , hủy hôn cũng !
Tránh cho cháu gái thật sự gả qua đó phiền lòng.
Ông Vương về đến nhà liền gọi vợ, “Bà nó ơi, tìm tín vật nhà Nam Cung cho .”
Sắc mặt bà Vương , “Con bé Lệ Hoa sống c.h.ế.t chịu hủy hôn, ông mà cứ thế sự đồng ý của nó mà hủy hôn, nó còn gây sự thế nào nữa!”
“Chưa từng thấy nhà nào đáng tin cậy như , rõ ràng hôn ước từ nhỏ, còn dám trêu chọc khác.”
Ông Vương: “Bà rõ đức hạnh của thằng nhóc đó , còn hủy, giữ gì?”
Bà lão thở dài!
“Đâu hủy? Cháu gái của ông mà mè nheo lên thì thật chịu nổi, nó quậy lắm, bà già chịu nổi.”
Ông Vương: “Một đứa hai đứa đều là đến đòi nợ.”
“Kệ , cứ lấy đồ hủy hôn .”