Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 319: Hàng Xóm Cực Phẩm, Trà Xanh Bị Mẹ Chồng Tương Lai Hành

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:25
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ lão đại với vẻ mặt đầy xót xa, sang với bố: "Mẹ và kiếm lương thực cũng là mạo hiểm cực lớn, bố , bố thương xót họ chút nào ?"

 

"Một vợ kết tóc se tơ cùng bố qua mấy chục năm mưa gió, một là cháu gái ruột của bố."

 

Ông cụ nhà ngày ngày chỉ "lãnh đạo chỉ tay năm ngón", lo việc nhà củi gạo đắt đỏ thế nào.

 

Trước đó đầu sắp hói đến nơi vì lo lắng, may mà cô cháu gái nhỏ hiến kế mới kiếm lương thực. Cả đời ghi nhớ cái ơn của cháu gái!

 

Hạ lão gia t.ử: Ông chỉ cảm thán một câu thôi mà, biến thành kẻ ác ?

 

Thế nên ánh mắt ông con cả cũng chẳng còn hiền lành gì cho cam.

 

"Cái thằng ranh con , giờ còn dám dạy đời cả bố mày ?"

 

"Đừng tưởng quan ngang dọc thế nào cũng . Nói cho mày , chừng nào lão t.ử còn sống ngày nào, gì cũng nhịn cho tao."

 

Ông cụ bắt đầu giở cái uy của bậc gia trưởng : "Ăn cơm ăn cơm, ăn xong còn lo ."

 

Mặt ông đầy vẻ ghét bỏ, đúng là một lũ đòi nợ.

 

Thấy ông cụ nổi giận, cả nhà im thin thít như bầy chim cút, chỉ cắm cúi và lùa cơm.

 

Nhất thời, trong phòng chỉ còn thấy tiếng bát đũa va chạm lanh canh.

 

Bên yên tĩnh đến lạ, thì bên nhà hàng xóm ầm ĩ cả lên.

 

"Cái đồ lỗ vốn, con tiện nhân , gì cũng hỏng, ăn gì cũng chừa, mày còn mặt mũi mà ?"

 

Trần Phán Đệ nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt quát tháo.

 

từng thấy ai ngu ngốc như con Liễu Tuyết , dạy mãi khôn.

 

"Mẹ, nữa thế? Ngày nào cũng ầm ĩ cái gì ?"

 

Phương Đồng thấy Liễu Tuyết ép góc tường, dáng vẻ đáng thương vô trợ, lòng đau như cắt.

 

Cảnh tượng khiến Trần Phán Đệ bốc hỏa ngùn ngụt.

 

"Cái thằng súc sinh mắt mù tâm đui , là tao ầm ĩ ? Là cái con ranh rách nát nó phá hoại lương thực, mày mở to cái mắt ch.ó của mày cho kỹ, nồi cơm còn ăn nữa ?"

 

"Nó là đứa con hoang cha , ở nhà tao ăn trắng mặc trơn, bảo nó tí việc cỏn con mà nó báo đáp tao thế đây."

 

Càng càng thấy tức, "Ối giời ơi, đau lòng c.h.ế.t , cái thứ của nợ , phá hoại lương thực, sợ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t !"

 

Trần Phán Đệ nửa nồi cháo ngô nấu khét lẹt, tức đến mức n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

 

Vốn tưởng nhặt một con bảo mẫu miễn phí, ai ngờ rước về một con chổi.

 

Suốt ngày trưng cái bộ mặt đưa đám , phúc khí trong nhà sắp cho bay hết .

 

Từ lúc con tiện nhân đến, bà ngày nào yên , con trai cứ như kẻ thù g.i.ế.c cha.

 

Liễu Tuyết vai run lên bần bật, nhưng thực chất trong lòng hả hê vô cùng.

 

Muốn bà đây hầu hạ cái đám vô dụng các ? Ăn rắm !

 

uất ức đôi tay vàng vọt của , oán khí ngút trời!

 

Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy đầu tường nhà bên cạnh một cái đầu nhỏ đang thò , Hạ Vũ Nhu đang hớn hở xem kịch vui của cô kìa!

 

vội che giấu sự oán độc trong đáy mắt!

 

Cái con quỷ c.h.ế.t yểu đáng c.h.ế.t , cách một con ngõ mà cũng để yên.

 

Rõ ràng là kẻ đáng c.h.ế.t, tại vẫn c.h.ế.t?

 

Còn , đáng lẽ sống đến cuối cùng c.h.ế.t , tại như ?

 

Hận thù vô tận cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Không , Hạ Vũ Nhu c.h.ế.t.

 

sang Phương Đồng với vẻ đáng thương tội nghiệp: "Anh Phương, xin , em cố ý , em còn mặt mũi nào ở nhà nữa."

 

Trong mắt cô ngập nước, từng giọt nước mắt to như hạt đậu thi rơi xuống.

 

Cộng thêm hình mỏng manh run rẩy, tạo cảm giác "dễ vỡ" vô cùng.

 

Hạ Vũ Nhu bĩu môi, diễn, diễn sâu gớm!

 

Không bảo thời đại chất phác lắm ?

 

Sao cô thấy con Liễu Tuyết còn lợi hại hơn cả nữ chính phim cung đấu ?

 

Mộng Vân Thường

Một con nhóc con, mà lắm tâm cơ thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-319-hang-xom-cuc-pham-tra-xanh-bi-me-chong-tuong-lai-hanh.html.]

 

Không thấy mệt !

 

Trên mặt Phương Đồng thoáng qua tia hoảng loạn!

 

"Em gái Tiểu Tuyết, em đừng , rời khỏi đây em còn nữa?"

 

"Anh Phương, em liên lụy nữa."

 

Dựa bản lĩnh của cô , ngoài tuyệt đối c.h.ế.t đói, nhưng ở đây chắc chắn sẽ t.h.ả.m.

 

Mụ Trần Phán Đệ đúng là hòn đá trong hố phân, thối cứng, chỉ chiếm hời điểm dừng, tuyệt đối ơn nghĩa là gì.

 

Chồng bà lương tháng mấy chục đồng, nuôi cả nhà dư dả.

 

Mỗi đều định mức lương thực, tuyệt đối thể sống t.h.ả.m như bây giờ!

 

bản lĩnh biến cuộc sống sung túc thành nghèo khó khổ sở.

 

Trước đây cô ăn vạ ở đây là vớt vát trái tim của Nam Cung Hoài Cẩn, giờ đối phương tránh cô như tránh tà, chuyện nhất thời cách nào, việc gì đây chịu khổ chịu tội?

 

Dựa đồ trong tay cô , đủ để ăn ngon uống say!

 

Nghĩ đến đống đồ giấu , cô thấy tự tin hẳn lên, ánh mắt cũng trở nên kiên định lạ thường.

 

Hạ Vũ Nhu nheo mắt, những đổi nhỏ nhặt của Liễu Tuyết qua mắt thần thức của cô.

 

Cô bắt đầu lục cốt truyện trong sách, đúng , Liễu Cầm đến Kinh đô cũng vơ vét ít đồ .

 

Liễu Tuyết cũng "nhặt nhạnh" ít từ những căn phòng của mấy gia đình chuyển !

 

cũng hào quang nữ chính, tìm trúng đó.

 

Hơn nữa, cái món hời lớn nhất hình như sắp xuất hiện .

 

Không , cô "hớt tay ", hơn nữa còn vơ vét sạch sành sanh đống đồ Liễu Tuyết đang giấu.

 

Tránh cho việc tiền , ả an phận, gây chuyện khắp nơi.

 

Nhìn xem, cô đúng là hiểu chuyện, thiện lương bao.

 

Phương Đồng Liễu Tuyết , sang gào lên với !

 

"Mẹ, rốt cuộc gì? Chẳng lẽ dung chứa nổi một đứa trẻ ? Tiểu Tuyết ăn bao nhiêu lương thực chứ?"

 

"Lúc đuổi em , chẳng khác nào bảo em c.h.ế.t ?"

 

Trần Phán Đệ chịu nổi cục tức , vớ lấy cái chổi quất tới tấp con trai.

 

"Thằng súc sinh , mày điếc mày mù , là tao đuổi nó ?

 

Là tự nó chịu nổi cảnh ăn cám nuốt rau nhà , rũ bỏ chúng ăn sung mặc sướng đấy, sống mười mấy năm uổng phí, đến tâm cơ của một con ranh con cũng ."

 

Phương Đồng tin lời , Tiểu Tuyết ở nhà , ít nhất còn chỗ che mưa che nắng, dù đói bụng nhưng cũng đến nỗi c.h.ế.t đói.

 

Nếu cứ để cô tự sinh tự diệt ngoài , thì mới thật sự là còn đường sống.

 

"Đủ , những lời thấy c.ắ.n rứt lương tâm ."

 

"Tính tình thế nào, con là rõ nhất?"

 

"Lúc mặc kệ sống c.h.ế.t của bố con con, đem tiền bạc lương thực trong nhà khuân về nhà ngoại, con vị trí của con trong lòng cũng cũng chẳng ."

 

"Dù con cũng là con của , con từng cầu xin điều gì, chỉ xin đúng một việc , tại thể chiều ý con chứ?"

 

"Tao chiều mày ? Con tiện nhân ở nhà ăn trắng mặc trơn mấy tháng trời, tao ?

 

Bảo nó tí việc, ? Em gái mày , tại ?"

 

"Còn tưởng là thiên kim tiểu thư nhà địa chủ chắc!

 

Phì, một đứa trẻ mồ côi cha , chịu thu lưu cho là kiếp đội ơn đội nghĩa .

 

Dám giở trò tâm cơ mặt tao, muối tao ăn còn nhiều hơn cơm nó ăn đấy.

 

Cho nên thu cái ruột gan lắt léo đó , còn dám lãng phí lương thực nhà bà, bà lột da chúng mày."

 

Trần Phán Đệ xả một tràng, trong lòng thoải mái hơn hẳn.

 

Liễu Tuyết nhẫn nhục ở đây nữa, giả bộ ôm mặt chạy ngoài.

 

"Hu hu hu, cháu ghét nữa!"

 

Trước khi còn quên châm ngòi ly gián.

 

 

Loading...