Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 343: Ngươi Ồn Ào Như Con Vẹt
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:50
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thập Lục nên lời, từng thấy đứa trẻ nào như .
“Cháu cứ khoác lác , mới mấy tuổi mà kinh nghiệm đúc kết từ vô .”
“Sư trưởng của chúng cũng dám khoác lác như cháu.”
Hạ Vũ Nhu vô cùng chán ghét: “Sao cũng thế?”
“Các đồng chí quân nhân đều nghiêm túc, tuân theo nguyên tắc nhiều tất , thừa một câu ?”
“Dưới vẻ mặt nghiêm nghị đó, là những đàn ông cứng cỏi.”
“Sao cứ như con vẹt thế, líu ríu ngừng!”
“Chẳng chút khí chất quân nhân nào, giống như một tên công t.ử bột.”
Thập Lục nghiến răng ken két: “Trẻ con mà miệng lưỡi độc thế!”
“Chắc thà ong đuôi độc chích, cũng cháu bình phẩm.”
Hạ Vũ Nhu: “Còn là tự tìm .”
“Lắm lời, chị Tường Lâm ở mặt cũng tự thấy hổ.”
Cô hừ lạnh một tiếng, cãi là sở trường của cô.
Thập Lục suýt chút nữa thổ huyết, bây giờ thật sự tức giận .
Tuyệt đối chuyện với Hạ Vũ Nhu nữa, nữa là ch.ó?
Thập Tam nhịn , đến đau cả bụng!
“Đừng mà, đừng giận dỗi, hai đấu võ mồm cũng thú vị lắm, ít nhất thể mang cho chúng chút niềm vui!”
Tên Thập Lục lúc nào cũng giữ cái miệng, còn cô bé thì lúc nào cũng khách khí mà đáp trả.
Thỉnh thoảng những từ ngữ thú vị từ miệng cô, chẳng còn hơn cả canh thập đại bổ !
Nói thật, họ thể sống sót khỏi ngọn núi cũng ?
Áp lực trong lòng đều lớn, thể khoảnh khắc thư giãn ngắn ngủi cũng là một thời gian hiếm .
Lần Thập Lục ngậm c.h.ặ.t miệng, quyết tâm quán triệt đến cùng việc chuyện.
Hạ Vũ Nhu chán ghét liếc Thập Tam một cái: “ thấy hợp với điệu nhảy độc đấy!”
Còn xem trò vui của cô, cửa .
Thập Tam: Đây là tấn công phân biệt đối xử !
Anh ngượng ngùng gãi đầu: “Lần nếu may mắn sống sót ngoài, nhất định sẽ học điệu nhảy độc .”
Hạ Vũ Nhu: Tức c.h.ế.t !
Lúc , mùi thịt nướng thơm lừng len lỏi mũi của .
Mọi đều tập trung sự chú ý đống lửa.
Thịt sói lửa nướng kêu “xèo xèo”, màu vàng óng khiến thèm thuồng.
“Thơm quá!”
Lão Bát l.i.ế.m môi!
Đội trưởng Hạ Vũ Nhu: “Cô bé, hôm nay công đầu thuộc về cháu, miếng thịt đầu tiên sẽ do cháu bắt đầu nhé!”
Sức chiến đấu và trí thông minh của cô bé thật sự mạnh.
Không cô, họ chắc thể dễ dàng thoát khỏi khó khăn như .
Đây chính là một ngôi may mắn, nhất định chăm sóc cho !
Hạ Vũ Nhu hề khách khí, đưa tay sờ sờ cái bụng lép kẹp, thật là khó nó .
Hôm nay tiêu hao nhiều, sớm đói đến mức n.g.ự.c dán lưng .
Cô cầm lấy miếng thịt sói nướng vàng ruộm còn kêu “xèo xèo”, thổi qua loa vài cái, c.ắ.n một miếng, nóng đến mức cô dùng lưỡi đẩy miếng thịt từ bên trái miệng sang bên .
Cảm giác thật tuyệt vời, tuy vẫn còn nóng, nhưng cô quan tâm, vội vàng nhai nhai nuốt bụng.
Một miếng bụng, dư vị còn mãi.
Ngay cả mùi hôi vốn của thịt sói cũng che lấp.
Lão Bát mong chờ hỏi: “Vị thế nào?”
Hỏi xong, miệng liền điên cuồng tiết nước bọt!
Mùi thơm quá bá đạo, thêm cơn đói, bây giờ dù là cháo rau dại, lẽ cũng ăn vị ngon.
Hạ Vũ Nhu: “Bình thường thôi, tạm ăn , cứ chờ đấy, để nếm thử hết cho các .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-343-nguoi-on-ao-nhu-con-vet.html.]
Khóe miệng mấy đều co giật ở các mức độ khác , bộ dạng như ma đói đầu t.h.a.i của cô mà còn là bình thường.
Lời dối của con nhóc cứ mở miệng là thế nhỉ? Mà còn hề ngượng ngùng!
Làm phụ của cô thật dễ dàng, họ đều dành cho đối phương một giọt nước mắt đồng cảm.
Nhà nào gặp đứa con phiền phức như mà phát điên, , đ.á.n.h .
Đội trưởng ý kiến, cưng chiều cô, đưa hết thịt sói nướng xong qua.
“Ngon thì ăn nhiều một chút.”
Hạ Vũ Nhu thiện với , đội trưởng thật sự .
Cô cầm một xâu thịt, huơ huơ mặt mấy đang nuốt nước bọt ừng ực.
Cô một cách hổ: “ ăn nhé, đây khả năng kháng độc khá mạnh, lỡ như chúng nó ăn thứ gì độc, còn thể bảo vệ mạng sống cho các .”
Mọi : Cô cũng quá nhỉ, chúng cảm ơn cô nhé!
Cái gì gọi là hời còn khoe mẽ, cô thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn.
Thập Lục ánh mắt oán giận đội trưởng của họ.
Ý là: Sao thiên vị như ?
Họ cũng đói, ?
Đội trưởng lờ ánh mắt oán giận của .
Đàn ông con trai mà tranh ăn với một đứa trẻ, cũng hổ.
Trong lúc họ thèm đến chảy nước miếng, vị giác của Hạ Vũ Nhu thỏa mãn tột độ.
Đội trưởng và Lão Nhị hai nướng kịp tốc độ tiêu diệt của Hạ Vũ Nhu.
Thập Lục thầm thì trong lòng, con nhóc cũng ăn khỏe quá nhỉ?
Sao ăn nhiều hơn cả đám đàn ông to lớn như họ!
Đội trưởng cũng hết cách, sức ăn của cô bé giờ hề thấp, ai mà ngờ đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, đây mới là thực lực thật sự.
mà thịt sói tranh thủ ăn hết trong mấy ngày ở vòng ngoài, sâu bên trong họ thể đốt lửa nữa.
Để tránh bứt dây động rừng.
Nếu kỹ, còn thể thấy mặt một chút phiền muộn, đội trưởng bây giờ cũng rõ kẻ thù của họ rốt cuộc là là thứ khác.
Cuối cùng còn cách nào khác, chỉ thể tự tay.
Ai nấy đều hăng hái, chỉ bôi hết tất cả các loại gia vị lên.
Khi họ ăn, Hạ Vũ Nhu ăn no .
Kinh đô.
Phương Đồng mặt mày lo lắng đang giường ôm đầu.
Anh nữa?
Đầu của Liễu Tuyết đau mấy ngày , nhưng tình hình hề khá hơn, bệnh viện thì tiền, lo c.h.ế.t .
Cũng tên vô dụng Hà Cường vay tiền ?
Mộng Vân Thường
Chưa từng thấy ai ngốc như , bắt mà còn mau ch.óng giấu tiền bạc trong nhà .
Toàn bộ đều lợi cho bọn trộm vặt!
Thực sự , dù về nhà quỳ lạy , cầu xin cũng xin ít tiền cho Tiểu Tuyết chữa bệnh.
Ánh mắt tràn đầy sự đau lòng.
Bỗng thấy tiếng bước chân, đầy mong đợi .
Thứ thấy là niềm vui, mà là một bộ mặt cau còn khó coi hơn cả nhà tang.
Dù trong lòng dự cảm, vẫn từ bỏ hy vọng hỏi: “Vay tiền ?”
Hà Cường mặt đầy tức giận: “Toàn là một lũ nịnh bợ kẻ mạnh, coi thường kẻ yếu, đây khi nhà điều kiện, ai nấy đều mặt dày đến bắt quàng quan hệ.”
Bây giờ gặp nạn, ai nấy đều chỉ tránh xa , như thứ gì đó bẩn thỉu.
Sự sỉ nhục chịu hôm nay, ngày nhất định sẽ bắt chúng trả gấp bội.
Sắc mặt của Phương Đồng khó coi: “Nói cách khác là vay tiền?”
“Sao vô dụng như , cứ kéo dài nữa, Tiểu Tuyết còn thể khỏe ?”
Hà Cường ở bên ngoài chịu một bụng tức, còn lọt tai lời của Phương Đồng.