Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 351: Đã Vào Phạm Vi Tinh Thần Lực

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:58
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Hạ Vũ Nhu vẫn cha mà cô ngày đêm mong nhớ vẫn còn một thở.

 

Mà Hạ Chấn Hiên sở dĩ sức sống ngoan cường như , là nhờ công của d.ư.ợ.c tề.

 

Nếu với những vết thương , ông sớm c.h.ế.t queo .

 

Cả nhóm đá nghỉ ngơi.

 

Đội trưởng cùng nghiên cứu tấm bản đồ trong tay.

 

Anh chỉ một nơi và : “Đây lẽ là mục tiêu của chuyến .”

 

“Từ bây giờ, chuyện chú ý, cẩn thận để lộ phận.”

 

Lão Nhị mím môi hỏi: “Chúng nên ngôi làng như thế nào?”

 

Hạ Vũ Nhu nghi ngờ : “Anh định cứ thế đường hoàng chứ?”

 

Lão Nhị gật đầu chắc nịch.

 

Mộng Vân Thường

Thập Lục: “Giả vờ lạc, xin chút nước uống.”

 

Hạ Vũ Nhu: “ thấy ngôi làng bình thường, lẽ sự mất tích của liên quan đến họ.”

 

“Chúng nhất nên suy nghĩ kỹ khi hành động, đừng tự chui đầu rọ.”

 

Thập Lục sốt ruột: “Không hang cọp, bắt cọp con.”

 

Hạ Vũ Nhu lườm một cái: “Chỉ lớn xác, lớn não, lỡ như cũng trở thành một trong những con cừu non chờ thịt, thì lấy gì cứu ?”

 

Thập Lục đưa tay xoa đầu Hạ Vũ Nhu: “Con nhóc , còn công kích khác nữa.”

 

Hạ Vũ Nhu: Đối phương cũng sợ sờ một tay đầy dầu mỡ.

 

Đội trưởng suy nghĩ một lúc : “Lời của con nhóc lý, chúng vẫn nên đừng hành động thiếu suy nghĩ, quan sát thêm hãy .”

 

Thập Lục: “Giao cho .”

 

Hạ Vũ Nhu liếc một cái đầy khinh bỉ: “Cái bộ dạng ngốc nghếch của , sẽ gây chuyện gì nữa đây?”

 

Thập Lục phục: “Ngoài còn ai thích hợp hơn?”

 

Hạ Vũ Nhu chỉ : “ sẵn ? Người sẽ đề phòng một đứa trẻ, sẽ theo ca ca lên núi hái t.h.u.ố.c, chạy núi lạc.”

 

Nghe cô , trái tim nhỏ bé của đội trưởng loạn nhịp, con nhóc tuy võ lực cao, còn dùng độc, nhưng cũng thể để cô mạo hiểm.

 

vẫn là một đứa trẻ, tâm trí trưởng thành, sợ gặp chuyện thể quyết đoán đưa quyết định, do đó hại cô.

 

Anh một linh cảm, ngôi làng chắc chắn bình thường.

 

Tai ương của các chiến hữu lẽ đều bắt nguồn từ đó.

 

“Không .”

 

Lời ngăn cản của bất giác cao giọng hơn.

 

Anh thể để đứa trẻ mạo hiểm.

 

Tất cả đồng loạt .

 

Sắc mặt đội trưởng nghiêm trọng: “ , thấy ở đó thể vấn đề.”

 

Hạ Vũ Nhu vô cùng cạn lời, cô sâu đó chỉ là một cái cớ, chỉ cần gần hơn một chút, là thể dùng tinh thần lực dò xét tình hình bên trong.

 

Những , chẳng là bánh bao thịt ném cho ch.ó, về ?

 

Thập Lục: “Anh là trụ cột của đội chúng , thể mạo hiểm, còn trẻ, miệng ngọt, lẽ họ sẽ thích .”

 

Câu của khiến mấy khác trừng mắt giận dữ, ý là họ già .

 

Người lớn tuổi nhất trong họ cũng mới ngoài 30, đang ở độ tuổi sung sức, già ở chứ?

 

Lão Nhị nheo đôi mắt nguy hiểm.

 

Thập Lục cảm thấy lành lạnh, vội vàng chữa cháy: “Lỡ lời, lỡ lời, các già chút nào, đang ở độ tuổi như lang như hổ.”

 

Thập Tam: “Không thì đừng , sống đến bây giờ mà đ.á.n.h c.h.ế.t đúng là mạng lớn.”

 

Thập Lục: “????????”

 

Cuối cùng thể thảo luận kết quả, họ liền bắt đầu tiếp tục lên đường.

 

Thập Lục : “Con nhóc, lòng bàn chân của đau hết , cháu kêu một tiếng nào?”

 

Hạ Vũ Nhu: “ kêu, thì đoạn đường tiếp theo cần nữa , thể cõng ?”

 

Thập Lục: “Đồ vô lương tâm, thấy đang thương ? Sao mà cõng nổi?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-351-da-vao-pham-vi-tinh-than-luc.html.]

Từ khi núi, vì trong lòng chuyện, cộng thêm đường hề yên , ăn uống , ai cũng gầy .

 

Chỉ con nhóc vẫn sụt cân, thật là tại ?

 

Hạ Vũ Nhu: Hừ hừ, chẳng là kết quả của việc lén ăn thêm , dựa chút cháo rau dại và thịt rừng gia vị, mặt ăn đến xanh lè là giỏi lắm .

 

“Nếu thì bớt lải nhải , như đại ma , phiền ?”

 

Thập Lục: “Này, con nhóc miệng độc thế?”

 

“Như cả thôi!”

 

hề nhượng bộ, hai một đường cãi một đường.

 

Những khác thấy chỉ lắc đầu, họ sắp mệt c.h.ế.t , hai vẫn còn sức chuyện.

 

Đi một lúc, Hạ Vũ Nhu hét lên một tiếng.

 

ngờ những bắt t.h.ả.m đến !

 

Cả ngày đều sống trong sự dày vò.

 

Không lời, hoặc là đ.á.n.h, hoặc là thử t.h.u.ố.c.

 

Những thử t.h.u.ố.c hành hạ đến sống bằng c.h.ế.t.

 

Ở đó, cô còn phát hiện cổ trùng trong truyền thuyết.

 

Còn những lời cũng khá hơn là bao, vẫn chịu sự khống chế của họ.

 

Cô vội vàng gọi dừng: “Đừng nữa.”

 

Mấy hiểu chuyện gì lập tức căng thẳng.

 

“Sao ? Sao ? Xảy chuyện gì ?”

 

Thập Lục vội vàng hỏi.

 

Hạ Vũ Nhu lắc đầu: “ một linh cảm mãnh liệt, thể tiếp nữa, bây giờ, chúng tìm một nơi kín đáo trốn .

 

Từ bây giờ, ai phép nhóm lửa nữa.”

 

Vì tinh thần lực hạn, vẫn dò xét hết nơi.

 

Lòng cô nóng như lửa đốt, sợ cha lành ít dữ nhiều.

 

Tối nay cô đích gặp họ một phen.

 

vẫn còn một lo ngại, tiểu thuyết đây cô ít, nuôi cổ trùng thể thông qua cổ trùng phát hiện thở của lạ ngay lập tức.

 

Mọi đều khí căng thẳng của cô lây nhiễm.

 

Sau mấy ngày ở chung, đối với một điểm đặc biệt của Hạ Vũ Nhu, họ vẫn tin tưởng.

 

Bởi vì câu của xưa lừa , giác quan thứ sáu của phụ nữ thường chuẩn.

 

Đội trưởng: “Cháu thể cụ thể là chuyện gì ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Không thể, chỉ càng về phía , tim càng đập mạnh!”

 

Thập Lục: “Có là do mệt, suy nghĩ nhiều, cộng thêm suy dinh dưỡng gây ?”

 

Hạ Vũ Nhu trợn mắt một cái thật to, cô mà suy dinh dưỡng, thì còn ai khỏe mạnh nữa?

 

“Hoàn hiện tượng đó, trực giác của mách bảo, nếu tiếp, chúng cũng sẽ giống như hai đội phía , quân diệt.”

 

Nghe câu , đều nghiêm túc hẳn lên.

 

Thú dữ tuy hung mãnh, nhưng đối đầu với hơn mười cầm v.ũ k.h.í cũng thể thắng.

 

Chắc chắn còn chuyện khác.

 

Khả năng duy nhất là nơi chính là hang ổ của những kẻ mà họ đang theo dõi.

 

Đội trưởng: “Vậy tiếp theo chúng ?”

 

“Không thể chờ c.h.ế.t !”

 

Thập Lục: “Không thì chúng b.ắ.n pháo hiệu cầu cứu viện!”

 

Hạ Vũ Nhu nhịn mắng vài câu.

 

“Anh thể dùng cái đầu tự cho là đúng của suy nghĩ kỹ một chút , b.ắ.n pháo hiệu chẳng là đ.á.n.h rắn động cỏ ?”

 

“Người còn ngốc nghếch yên tại chỗ cho bắt !”

 

Thập Lục: “Vậy chúng nhân lúc đêm tối lẻn xem xét!”

 

 

Loading...