Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 359: Dở Khóc Dở Cười, Gặp Mặt Mà Chẳng Nhận Ra
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:09:06
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó đều là những mãnh thú trong rừng, thể thoát khỏi miệng chúng là đơn giản.
Huống hồ còn cả kiến độc nữa.
Cháu gái nhỏ gặp nhiều thứ như .
Nếu là cô , lẽ sợ đến mức liệt cả .
Hạ Thần Hạ Vũ Nhu kể , tam quan của như sụp đổ, ngờ rừng rậm hoang dã nhiều nguy hiểm đến .
Thế là hỏi: “Muội , con trăn thật sự lớn đến thế ? Một miếng là thể nuốt chửng cả bụng ?”
Cậu chút tin.
Mộng Vân Thường
Hạ Vũ Nhu: “Đâu chỉ nuốt chửng cả , đến con bê con nó cũng nuốt .”
Ngay cả hổ nó quấn lấy cũng chắc thắng !
Chủ yếu là khả năng nuốt của nó quá phát triển, cần nhai cũng thể tiêu hóa.
Cố Viện mà tim đập thình thịch!
“Sau đừng bao giờ đến những nơi nguy hiểm đó nữa, may mắn một , chứ nhiều thì !”
Cô dám tưởng tượng khi đối mặt với những thứ đó sẽ tuyệt vọng đến mức nào.
Hạ Vũ Nhu để tâm, “Sợ gì chứ, đông cái lợi của đông , ít cái lợi của ít , với thể lực của con, hổ cũng chắc chạy nhanh bằng con ?”
Cố Viện: Con cứ c.h.é.m gió !
Hai đứa song sinh mà mắt sáng rực, chị gái với ánh mắt đầy ngưỡng mộ!
Vỗ tay nhỏ reo lên: “Oa, chị lợi hại quá, giỏi quá, con cũng trở thành hùng đả hổ.”
Hạ Chấn Lâm mấy đứa con nhà em trai với ánh mắt sâu thẳm.
Phải thừa nhận rằng mấy đứa trẻ đều xuất sắc.
Có lòng can đảm sợ hãi và cái đầu thông minh, còn sợ nên chuyện ?
Nhà ngoài đứa con trai lớn còn thể trông cậy , đứa con trai nhỏ đúng là thể nổi, là to gan mà não, gặp chuyện thật sự chỉ nước toi mạng.
Con gái thì càng cần , rụt rè, nhát gan vô cùng.
Lão thái thái xót xa vô cùng, “Cháu ngoan của bà trải qua những gì thế ? Tuổi còn nhỏ mà chịu đựng những khổ nạn mà lớn cũng nên chịu.”
Những thứ đó dễ gặp ?
Đối đầu với chúng mà lột một lớp da thì đừng hòng thây trở .
Sau đó bà bắt đầu răn dạy con cháu , “Sau các con đối xử với nha đầu, đứa nào dám hại nhà? Coi chừng bà lột da các con.”
“Các con ăn, mặc hằng ngày, thứ nào mà do nó kiếm về.”
Hạ Duệ lúc mới kỹ cô em họ nhỏ .
Chưa từng thực sự tiếp xúc với cô bé, nhưng những chiến công hiển hách của cô bé thì tai chai sạn.
Không đến thật giả trong lời của cô bé, chỉ riêng tấm lòng hiếu thảo đó khiến khâm phục.
Hai đội ngũ mất tích là chuyện nhỏ, mà cô bé thể bất chấp an nguy của bản , một đến đó, lòng can đảm đó thể xem thường!
Hạ Chấn Lâm dở dở , với bản lĩnh của cháu gái nhỏ, cần ai chăm sóc cũng thể sống .
Anh giảng hòa, “Trời cũng còn sớm nữa, mau ngủ , mai còn đến bệnh viện thăm Chấn Hiên nữa!”
Về đến phòng , Hạ Vũ Nhu thèm chiếc giường lớn của vô cùng, kịp gian tắm rửa thì Cố Viện bước .
Hạ Vũ Nhu bất lực bà danh nghĩa?
“Mẹ, còn chuyện gì ?”
Cố Viện cô bất chợt rơi nước mắt.
Hạ Vũ Nhu: Mẹ cô giở trò gì đây?
“Mẹ, rốt cuộc là ? Con bình an trở về ?”
“Hu hu hu, Nhu Nhi, là vô dụng, để con còn nhỏ như đến nơi nguy hiểm đó tìm .”
“Nếu con mệnh hệ gì, cả đời cũng tha thứ cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-359-do-khoc-do-cuoi-gap-mat-ma-chang-nhan-ra.html.]
“Mẹ quyết định , thể trốn lưng các con nữa, sự nghiệp của riêng , vươn lên, trở thành chỗ dựa cho các con.”
Hạ Vũ Nhu đơ cả , cô mà phấn đấu vươn lên.
“Đây là chuyện ? Để khỏi ở nhà cả ngày việc gì , suy nghĩ lung tung.
Chọn một công việc thích là .”
“Mẹ hết yêu bản , đó mới yêu khác.”
Điều cô lo lắng là: cô ở nhà cả ngày gì, lâu ngày sẽ mâu thuẫn.
Không ai thể bao dung vô hạn cho một quan hệ gì với mà gì cả.
Đi sẽ khác, những tật nhỏ đó sẽ phóng đại lên.
Cố Viện cảm động phản ứng của con gái.
“Con thấy , các con sẽ ai chăm sóc ?”
“Con lớn thế , thể tự chăm sóc cho , còn hai em, đợi gửi chúng đến nhà trẻ là .”
“Thời gian thể ở bên ba, tiện thể suy nghĩ xem hợp gì?”
“Chọn một công việc nhẹ nhàng một chút, với điều kiện nhà , cần tự khổ .”
“Tóm một câu, thà thiếu chứ ẩu!”
Nếu khác thấy, chắc chắn sẽ tức đến méo mũi.
Công việc bây giờ quý giá đến mức nào cô ?
Một công việc bây giờ thể truyền , cha truyền con nối, là hy vọng của cả gia đình, thời buổi cho phép đầu cơ trục lợi, thu nhập chỉ thể dựa lương.
Ngày hôm , cả nhà ăn sáng từ sớm, tất cả kéo đến bệnh viện.
Đến cửa phòng bệnh, đều ngây , một căn phòng nhỏ, ba chiếc giường bệnh, bên trong thể chứa thêm nhiều nữa.
Chỉ thể để lão thái thái và Cố Viện dẫn hai đứa song sinh .
Mấy bước phòng bệnh thì lúng túng, nhận ai là con trai, chồng và ba của .
Lão thái thái thấy hai gầy trơ xương và một trai trẻ băng bó cánh tay.
Bà ngừng mặt ba .
Chàng trai trẻ băng bó cánh tay tỉnh từ lúc họ đến, như chút tê dại da đầu.
Hai vì kiệt sức quá độ, đến giờ vẫn tỉnh.
Lão thái thái thấy con trai, hoảng hốt chạy đến mặt Hạ Vũ Nhu, “Cháu ngoan, ba cháu ?”
“Có nhớ nhầm phòng .”
“Ơ, ạ!”
Hạ Vũ Nhu xác nhận phòng, “ ạ!”
Rồi chỉ chiếc giường ở trong cùng : “Kia là ba ?”
Hạ Vũ Nhu ôm trán: Lão thái thái, hành động của bà ? Ngay cả con trai ruột của cũng nhận .
Ba danh nghĩa mà , buồn nhỉ?
Lão thái thái mặt đầy vẻ thể tin nổi.
“Đó con trai , thể nhận nó ?”
Bà vẫn đến mức mắt mờ tai điếc như .
Hạ Vũ Nhu: Đây là tự vả mặt ?
“Nãi nãi, bà kỹ xem ngũ quan của đó giống ba cháu ?
Ông sở dĩ biến thành thế là vì kẹt vách núi hơn một tháng.
Trong thời gian đó, ông chỉ chịu đựng sự dày vò của vết thương, mà còn gì ăn, gì uống.
Cho nên mới thành thế , dưỡng một thời gian là khỏe thôi, nhưng cơ thể bồi bổ thật , tuyệt đối thể để di chứng.”
Thế là , nhà họ thể quang minh chính đại ăn đồ ngon .