Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 361: Mỗi Cây Mỗi Hoa, Mỗi Nhà Mỗi Cảnh

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:09:08
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu: “Bà tưởng ai cũng là thùng cơm túi rượu, chút lý trí nào như bà .”

 

“May mà chú di truyền tướng mạo cay nghiệt của bà, già tu tâm, tích khẩu đức, bà hiểu ?”

 

“Đối với hành động của chú và , cả nhà chúng cháu vô cùng cảm kích, cũng sẽ ghi nhớ ơn , còn về ơn cứu mạng, coi như bù qua sớt .”

 

Bà lão cay nghiệt hiểu lời cô , nhưng Tiểu Thất hiểu.

 

Bù qua sớt , đó là lời khách sáo của , cả đội của họ đều cảm ơn cô bé.

 

Người chỉ võ lực cao, chỉ thông minh cũng cao, thậm chí còn hiểu về d.ư.ợ.c lý.

 

Nếu Hạ Chấn Hiên thể hồi phục như !

 

Vết thương đối phương, rõ, trời ạ, thể dùng từ kinh hoàng để hình dung!

 

Đừng là xử lý vết thương trong môi trường khắc nghiệt như , ngay cả ở bệnh viện, bác sĩ cũng chắc xử lý đến thế!

 

Lấy nhiều thịt thối như , nhiễm trùng sốt cao.

 

Cậu giống tình hình của hai vị , họ dựa ý chí để sống sót, nhưng một khi buông lỏng, những vấn đề nối tiếp sẽ ít, khả năng sống sót thành công là mười phần còn một.

 

Bác sĩ căn bản giành từ tay Diêm Vương.

 

Thế là Tiểu Thất dùng giọng điệu lạnh lùng khác thường để cảnh cáo .

 

“Mẹ, tất cả chúng con đều mang ơn cô bé, gì cả, đừng gây thêm rắc rối nữa.”

 

“Mẹ ở nhà thể thiếu , con ở đây thể tự chăm sóc , về !”

 

Bộ dạng của thật sự đáng ghét, nhưng thể đây?

 

Từ khi cả mất, bà trở nên vô cùng nhạy cảm, động một chút là nổi điên.

 

Bà lão mắt tam giác ngược lạnh : “Đồ súc sinh vô lương tâm, tao lo lắng cho mày, ăn ngon ngủ yên!

 

Nghe tin mày thương, tao đến bệnh viện ngay lập tức, mày những cảm kích, còn ghét bỏ tao.”

 

“Lương tâm của mày ?”

 

“Mày xem mấy bất hiếu như mày .”

 

“Lão nương cho mày , dù mày quan to đến , vẫn là con trai tao, đừng hòng thoát khỏi tao.”

 

“Chê tao ăn , tao hỏi mày, tao sai chỗ nào?

 

Nếu các bất chấp an nguy tìm họ, họ còn sống ?”

 

“Mày tìm họ thương ?”

 

“Đã vì họ mà thương, họ tỏ lòng một chút, mua ít đồ bổ dưỡng cho mày bồi bổ là nên ?”

 

Mặt Tiểu Thất, “vèo” một cái đỏ bừng, dám?

 

Sao thể đòi lợi ích mặt khác như ?

 

“Mẹ, rốt cuộc gì? Con cần ở đây, mau về nhà !”

 

Bà lão bắt đầu lóc, kể lể sự vất vả của .

 

“Đồ vô lương tâm chỉ nghĩ cho , mày bây giờ chúng khó khăn đến mức nào ?”

 

“Em trai em gái ở nhà sắp c.h.ế.t đói .”

 

Tiểu Thất mặt đầy vẻ tin, “Ba việc , cũng lương thực định lượng, c.h.ế.t đói ?”

 

Bà lão cay nghiệt: “Mày đừng quên ông bà nội, ông bà ngoại của mày đều ở nông thôn.”

 

“Năm nay hai nhà mất mùa, nếu tao chia bớt lương thực gửi về, họ c.h.ế.t đói từ lâu .”

 

Tiểu Thất: “Tiền trợ cấp hàng tháng của con đều đưa cho .”

 

“Chút tiền trợ cấp đó thì đủ cái gì, mày bây giờ lương thực đắt đỏ thế nào ? Mà còn mua ?”

 

Cho dù mua , cũng thể !

 

Hạ Vũ Nhu hai họ đôi co nữa!

 

Lấy một phần thức ăn đưa cho Tiểu Thất, “Mấy ngày nay ăn uống nghỉ ngơi đàng hoàng, bây giờ thương, mau bồi bổ !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-361-moi-cay-moi-hoa-moi-nha-moi-canh.html.]

“Bà lão, bà cũng đừng chỉ kể khổ mặt con trai , mỗi nhiệm vụ nguy hiểm thế nào, bà ?

 

Nó lấy mạng kiếm tiền cho bà, còn một câu , thật kiểu gì.”

 

Mộng Vân Thường

“Đến bệnh viện thăm bệnh mà tay ?”

 

“Xem sự đau lòng của bà đều ở miệng cả.”

 

“Người già nhân từ học hỏi bà nội , bà trời sáng dậy g.i.ế.c gà hầm canh.”

 

“Trong chỉ canh gà, mà còn tình yêu thương nồng đậm.”

 

Bà lão cay nghiệt Hạ Vũ Nhu cho một câu cũng nên lời.

 

Mắt bà chằm chằm con trai mở hộp cơm, mùi canh gà thơm nức mũi, còn bánh màn thầu bột mì trắng phau, khiến thèm nhỏ dãi, bà bao nhiêu ngày ăn ?

 

Nếu cái cho con trai nhỏ và con gái út của bà ăn thì mấy!

 

ngừng nuốt nước bọt.

 

Mắt chớp con trai, Tiểu Thất đến mức chút ăn vô.

 

Hạ Vũ Nhu nổi nữa.

 

“Bà lão ở đây ảnh hưởng nó ăn cơm, ngoài một lát !”

 

Thật từng thấy nào như .

 

Cô nghi ngờ, nếu đuổi ngoài, khi lát nữa còn thể chuyện cướp đồ ăn của con trai.

 

Hạ Vũ Nhu kéo bà ngoài.

 

Bà lão chịu ?

 

còn ăn một miếng!

 

“Buông , tay con trai tiện, đút cho nó.”

 

Hạ Vũ Nhu: “Không cần bà lo, nó còn một tay nữa!”

 

“Quân nhân là năng, chút khó khăn khắc phục thì bảo vệ tổ quốc, cứu nhân dân trong lúc nước sôi lửa bỏng?”

 

Lời của cô, những khác đều .

 

Muốn chiếm lợi mặt cô bé, đó là điều thể.

 

Tiểu Thất cảm động rơi lệ.

 

Một đứa trẻ cũng thể hiểu chuyện, ngơ.

 

Thời buổi ai cũng dễ dàng, nhưng dễ dàng ?

 

Trong mưa b.o.m bão đạn thương bao nhiêu , chảy bao nhiêu m.á.u, một lời oán thán nào ?

 

Mẹ bao giờ thương xót , chỉ đòi hỏi, ai mà chạnh lòng.

 

Tiền trợ cấp hàng tháng, ngoài việc giữ một ít chi tiêu cần thiết, tất cả tiền đều gửi về nhà, còn bắt ?

 

Không lẽ đem cả da thịt cho họ ăn !

 

Trong lòng chạnh lòng, khách khí ăn ngấu nghiến.

 

Bà lão lưu luyến đứa con trai vô lương tâm đang ăn ngon lành.

 

Lòng đau như cắt, như thể đang ăn thịt bà .

 

Thầm mắng: Không nuôi bên cạnh đúng là với , đồ ngon hiếu kính lão nương , chỉ lo cho ăn.

 

Hạ Vũ Nhu: Đã thấy thiên vị nhưng thấy ai vô liêm sỉ đến mức , mà thèm ăn đồ của con trai.

 

Hạ Vũ Nhu cố ý cao giọng : “Bà lão cũng đừng tiếc nữa, mau về nhà mua cá g.i.ế.c gà nấu ít đồ ngon cho chú bồi bổ !”

 

“Người ở bệnh viện , chứng tỏ nó an , chuyện bổ sung dinh dưỡng.

 

Như nó mới thể nhanh ch.óng hồi phục, sớm trở công việc, nhận nhiều nhiệm vụ, kiếm thêm tiền thưởng để phụ giúp các .”

 

Giọng điệu của cô mang ý châm biếm rõ ràng.

 

Bà lão bỏ tiền nấu đồ ngon cho đứa con vô lương tâm thì chịu.

 

“Nhà nhiều việc, thời gian đến chăm sóc, thấy các cũng rảnh rỗi, dù nấu một phần cũng là nấu, là tiện thể bao luôn phần của nó ?”

Loading...