Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 381: Chuột Dữ Gây Họa, Sao Chổi Bị Đuổi Đi
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:11:16
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Chấn Lâm: “Thôi , cũng gì nó thật ?”
Trần Thúy lòng đầy uất ức, rõ ràng là của con bé , tại con trai bà chịu đòn.
Vốn oán hận với nhà hai vì chuyện công việc, bây giờ lên đến đỉnh điểm!
Lá rau trong tay bà vò nát.
Nửa đêm, một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm!
“A!”
Hạ Vũ Nhu bật dậy, chuyện vui để xem .
Cô lon ton chạy xuống lầu, đèn trong nhà cũng sáng.
Hạ lão thái: “Ai kêu t.h.ả.m thiết ?”
Hạ Vũ Nhu: “Xem là ngay thôi.”
Cô bê cái thang nhà , dựa tường, trèo lên xung quanh.
“Ủa, hình như là nhà bên cạnh.”
Lúc , mấy nhà gần đó đều sáng đèn.
Tiếng hét t.h.ả.m thiết từ nhà bên cạnh hề ngớt.
Hạ lão thái: “Xảy chuyện gì lớn ?”
“Không ạ!”
“Con bé, bám chắc tường đấy, đừng để dọa sợ mà buông tay ngã đấy!”
Hạ Vũ Nhu: Mẹ xem con ngã ?
Trần Phán Đệ bực bội xông phòng con trai đang gào như ma kêu quỷ .
“Mày c.h.ế.t , nửa đêm ngủ, gào cái gì?”
“Chít chít, chít chít!”
“A!”
Trần Phán Đệ trợn tròn mắt, mặt biến dạng, tiếng hét còn to hơn cả con trai.
Bà chỉ biến mất ngay lập tức.
Đàn chuột vốn như ruồi đầu, vì bà xông mà lao thẳng về phía bà .
Mẹ ơi, Trần Phán Đệ kinh hồn bạt vía, da đầu tê dại, bà cũng chờ c.h.ế.t, lập tức đầu bỏ chạy.
“Cứu mạng!”
Hồn vía lên mây, ở mà nhiều chuột thế ?
Chẳng trách cấp yêu cầu diệt tứ hại, đúng là một đại họa!
“Chít chít, chít chít…”
Phương Đồng sợ đến run rẩy, mắt đờ đẫn.
Bất cứ ai cả một phòng chuột c.ắ.n cho tỉnh giấc cũng sẽ hồn xiêu phách lạc.
Phương Ái Đảng thấy lũ chuột chạy tán loạn, tiện tay cầm một cây chổi lên đ.á.n.h.
Trong lòng còn hoảng sợ một cách khó hiểu, chẳng lẽ nạn chuột .
Lương thực vốn ít ỏi, liệu lũ chuột phá hoại hết ?
Bây giờ bên ngoài nhà ông một vòng vây quanh.
Có còn thẳng tường nhà ông .
Có thì đập cửa, “Ái Đảng, nhà thế, mau mở cửa.”
“Cứu mạng, chuột, nhiều chuột quá.”
Trần Phán Đệ thấy một đám , vội vàng chạy mở cửa nhà .
Mọi thấy một bầy chuột thì da đầu tê dại, nhưng cũng thể , chỉ đành vội vàng về nhà lấy v.ũ k.h.í.
Lũ chuột kinh động, sợ hãi chạy tán loạn, tiện tay cầm v.ũ k.h.í thì đ.á.n.h ngay, dùng chân đá, thì la hét kinh thiên động địa.
Thì con chuột đuổi đến đường cùng nhảy thẳng lên .
Người đó liền nhảy cẫng lên tại chỗ!
Một trận đập loạn xạ, ít chuột đ.á.n.h c.h.ế.t.
Đồng thời cũng nhiều con chạy thoát.
Trên mặt đất xuất hiện ít con chuột đ.á.n.h đến m.á.u thịt bầy nhầy, còn đuổi chạy tán loạn.
Họ thể để mặc lũ chuột, để chúng phá hoại nhà .
Một trận gà bay ch.ó sủa giải quyết phần lớn lũ chuột, còn chạy thoát.
Mọi cũng còn tâm trí hóng chuyện, vội vàng về nhà kiểm tra, thể để những thứ xa phá hoại lương thực.
Không lũ chuột đ.á.n.h sợ, vì lý do gì mà chui nhà ai cả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-381-chuot-du-gay-hoa-sao-choi-bi-duoi-di.html.]
Mọi lúc mới tạm yên tâm.
Sau đó kìm lòng hóng hớt, chạy đến nhà Trần Phán Đệ.
“Ái Đảng, nhà thế? Sao thu hút nhiều chuột như ?”
Phương Ái Đảng cũng ngơ ngác.
“Không nữa!”
Người đàn ông nhu nhược , sống lưng lập tức sụp xuống.
“A, sống nổi nữa, lũ chuột c.h.ế.t tiệt phá hoại hết lương thực nhà .”
Một tiếng c.h.ử.i rủa điên cuồng vang lên.
“Ông trời ơi, khẩu phần ăn nửa tháng của nhà đều ở đây cả, ông đây là lấy mạng ?”
Trần Phán Đệ lúc thật sự đau lòng.
Không lương thực đồng nghĩa với việc cả nhà họ sẽ chịu đói, một hai ngày thì , mười ngày nửa tháng chẳng sẽ c.h.ế.t đói !
Bây giờ trong lòng bà tràn đầy oán hận, cho rằng tất cả tai họa đều do con nhỏ Liễu Tuyết c.h.ế.t tiệt mang đến.
Mọi lượt bếp?
Có hai chạy nhanh, chỉ thấy chum gạo nhà bà ngoài một đống phân chuột thì chẳng còn gì.
Ai nấy đều trợn tròn mắt.
“Nhà bà rốt cuộc bao nhiêu con chuột ghé thăm ?”
“Thật đáng sợ!”
Trần Phán Đệ: “Không , tìm kẻ đầu sỏ đó.”
Bà rẽ đám đông, hùng hổ chạy về phía phòng của Liễu Tuyết.
Những vây quanh bên ngoài xì xào!
“Trần Phán Đệ chuyện gì trời dung đất tha, nên mới báo ứng, nếu tại nhiều chuột như đổ dồn nhà bà ?”
“Ai mà ? Làm vẫn nên tích chút đức thì hơn!”
“Các xem lời bà ý gì?”
“Chẳng là những tai họa đều do con chổi Liễu Tuyết mang đến ? theo thấy cũng là khả năng.”
“Trước đây chẳng đồn ầm lên ? Nó khắc c.h.ế.t cả nhà nội, khắc cả nhà ngoại.
Sau đó ở miền Nam hại một nhà, mới chạy đến kinh đô chúng , nhưng đến đây, chẳng cũng khắc đến nhà tan cửa nát ? Cuối cùng còn khắc cả duy nhất.”
“Nói như , Liễu Tuyết thật sự may mắn, ai cưu mang nó, đó xui xẻo.”
“Sau chúng đều tránh xa nó một chút, kẻo dính vận rủi.”
“Con tiện nhân, con chổi nhà mày cút khỏi nhà tao, ai gặp mày đó xui xẻo, mày hại c.h.ế.t cả nhà tao !”
Trần Phán Đệ túm tóc Liễu Tuyết, lôi nàng ngoài!
Liễu Tuyết vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của , nàng là trời chọn ? Sao thể như ?
Tất cả thứ đều giống như trong mộng.
Tại ?
Nàng Trần Phán Đệ ném ngoài cửa như một con b.úp bê rách.
Ánh mắt mất tiêu cự.
Có nỡ: “Phán Đệ , giữ lâu như , cứ thế đuổi …”
Người dám hết câu, sợ đổ vạ.
Nói một nửa, Trần Phán Đệ cũng tha cho ông , “Ông thương nó thế thì mang về nhà nuôi , xem nhà ông nó hại thành cái dạng gì, dù cũng cần nữa.”
Để nó ở nữa, chắc chắn sẽ nhà tan cửa nát.
Lời của bà chặn họng tất cả .
Tuy thời đại bài trừ mê tín dị đoan, nhưng trong xương tủy Hoa vẫn tin những thứ thể giải thích rõ ràng.
Hơn nữa, con bé thật sự tà ma!
Ai vì một liên quan mà hại nhà .
Hóng chuyện xong, ai về nhà nấy, chỉ Liễu Tuyết nhốt bên ngoài cửa nhà họ Phương.
Nàng ôm hai chân, vùi đầu trong, cả co rúm thành một cục.
Trời sáng, nàng liền rời .
Sau đó tìm một trông giống .
Hạ Vũ Nhu một nữa tấn công nàng .
Mộng Vân Thường
Lần thành công.
Nàng ngã thẳng xuống đất.
Người đang tiếp xúc với nàng sợ hãi bỏ chạy.