Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 383: Tùy Quân Ra Đảo
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:11:18
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà Hạ Vũ Nhu trốn trong gian ngủ li bì.
Cuối cùng vẫn là đói đ.á.n.h thức.
Sau khi tỉnh dậy cô cũng dám ngoài, để tự thưởng cho , cô lấy mỗi loại mỹ thực tích trữ một ít để nếm thử.
Ăn no căng cả bụng.
Mãi đến tối mịt cô mới lén lút khỏi gian.
Cô ở đó một lúc lâu, thấy trời đ.á.n.h sấm sét, liền về.
Không về , nhà chắc chắn sẽ lo c.h.ế.t mất.
Vừa bước phòng khách, bốn cặp mắt trong phòng đồng loạt về phía cô.
Cô gượng một tiếng.
“Ông bà, ba , ngủ?”
Cô lẻn lên lầu.
Hạ lão gia: “Đứng .”
“Ông nội gọi con chuyện gì ạ?”
“Con giải thích một chút ?”
“Giải thích gì ạ?”
Cô giả ngây giả ngô.
Ông cụ xua tay, “Đi , !”
Ông coi như hiểu, dù hỏi cũng hỏi gì.
Có lẽ thật sự là hiểu lầm.
Thôi thì hồ đồ một chút !
Thấy cô chui phòng, mấy cũng thở phào nhẹ nhõm, ai về phòng nấy.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc hơn ba tháng.
Hạ Chấn Hiên nhận lệnh điều động mới.
Ông đảo nhậm chức, dự định mang cả gia đình cùng.
Lúc , Cố Viện vẫn chút tiếc nuối công việc của .
Hạ Vũ Nhu bảo bà bán cho Trần Thúy, dù bán cho ai cũng là bán.
Sau mấy ngày đêm bôn ba, cuối cùng cũng đến nơi.
Sự hoang vắng xung quanh khiến Cố Viện ý định rút lui.
Hạ Chấn Hiên: “Trên đảo đủ thứ.”
Cố Viện: tin mới lạ, kinh đô bây giờ thiếu thốn đủ thứ, lý do gì mà hòn đảo đủ thứ.
Hạ Vũ Nhu và cặp song sinh tràn đầy tò mò về nơi ở mới.
Bãi cát, biển cả, trời xanh mây trắng, đến đây.
Các loại hải sản tươi ngon, đến đây.
Xuống tàu, chiến sĩ đến đón họ đưa mấy đến một sân nhỏ thấp bé.
“Phó lữ trưởng Hạ, đây là nơi ở của các vị.”
Đây là một sân nhỏ độc lập, hai bên trái đều nhà dân, ở giữa cách một con hẻm nhỏ.
Nhà bên cạnh thấy động tĩnh, một phụ nữ 50 tuổi thò đầu .
Rồi nhiệt tình chào hỏi!
“Anh là phó lữ trưởng Hạ ?”
Hạ Chấn Hiên: “Chào thím ạ!”
Chiến sĩ nhỏ: “Chào sư trưởng phu nhân!”
Sư trưởng phu nhân: “Lão Dương với chúng từ sớm, các vị thể sẽ đến hôm nay.”
“Phòng ốc nhờ dọn dẹp giúp , đồ đạc cần thiết cũng đủ, các vị tự xem cần thêm gì thì với .”
Hạ Vũ Nhu quan sát sư trưởng phu nhân, đây là một phụ nữ vẻ ngoài hiền dịu, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ hòa nhã.
Cố Viện vội vàng bước lên, “Cảm ơn thím nhiều ạ.”
“Sau đều là hàng xóm láng giềng, gì mà khách sáo.
Các vị mới đến, vốn hiểu rõ nơi , đây tự ý giúp các vị lo liệu.
Có gì hài lòng, cứ với , những đồ đạc đều là nhờ mới đóng.”
Cố Viện: “Có gì mà hài lòng, thím giúp chúng giải quyết một vấn đề lớn, vô cùng cảm kích.”
Bà gọi các con đến chào hỏi, “Mau chào .”
“Chào bà ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-383-tuy-quan-ra-dao.html.]
“Được , mấy đứa trẻ trông đáng yêu thật.”
Đứa nào cũng mũm mĩm, trông khỏe mạnh!
Không giống như đứa cháu trai duy nhất nhà bà, thật khiến lo lắng.
“Được , đừng đây nữa, các vị xem , sắp xếp một chút, nghỉ ngơi một lát, trưa sang nhà ăn cơm.”
“A, như tiện phiền ạ?”
Cố Viện cảm thấy sư trưởng phu nhân thật sự quá hiền hòa.
“Có gì mà phiền, đợi các vị định , tự nấu cơm nhà ăn lấy cơm đều .”
Mở cửa sân, đây là một cái sân nhỏ, nhà chính bốn gian.
Phía đông sân một nhà bếp nhỏ.
Tính riêng tư , Hạ Vũ Nhu vô cùng hài lòng.
Điều duy nhất hài lòng là nhà vệ sinh, cô định để cha xây một cái.
Đồ đạc bên trong trông như mới đóng, sạch sẽ gọn gàng.
Cố Viện cũng hài lòng, ngừng cảm ơn sư trưởng phu nhân!
Sư trưởng phu nhân thấy còn việc gì của nữa liền : “Vậy thì , các vị sắp xếp , về nhà chuẩn bữa trưa.”
Cố Viện tiễn bà cửa.
Người nhiệt tình, bà thể coi đó là điều hiển nhiên, cũng thể quá điều!
Nghĩ rằng trưa nay sẽ mang thêm một ít quà sang.
Phòng ốc dọn dẹp sạch sẽ, đồ đạc cũng lau chùi, nên họ chỉ cần trải hành lý là .
Điều khiến càng thiện cảm hơn với sư trưởng phu nhân.
Hạ Vũ Nhu đề nghị: “Ba, ngày mai ba tìm xây một phòng tắm và nhà vệ sinh ở góc sân .”
“Phải là loại bồn cầu xả nước!”
Hạ Chấn Hiên: “Con bảo ba tìm ống nước cho con?”
“Con còn tưởng đây là kinh đô !”
Hạ Vũ Nhu: “Đồng chí Hạ, gặp vấn đề thì nghĩ cách giải quyết, ống nước, ba thể dùng tre thế.”
“Ngay nhà đào một hố phân, con nghĩ dễ giải quyết.”
Cô nhà vệ sinh công cộng khô khốc đó, hôi c.h.ế.t .
“Này, con bé gọi ai là đồng chí Hạ thế?”
“Không lớn nhỏ.”
“Được , mấy con nghỉ ngơi , ba ngoài tìm hỏi thăm vật liệu đây.”
Đứa nào đứa nấy đều là đến đòi nợ, ở bên cạnh thì nhớ, ở bên cạnh đau đầu!
Cặp song sinh tò mò hết phòng đến phòng khác.
Hạ Vũ Nhu véo má chúng, “Cảm giác thật , các em mệt ?”
“Không mệt, tỷ tỷ, chơi với chúng em một lát !”
Hạ Vũ Nhu xua tay, “Đừng đừng đừng, mấy ngày nay đường mệt mỏi bụi bặm, ngủ một giấc yên .
Các em để tỷ một lát, duỗi lưng, ngày mai .”
Tinh lực của lũ trẻ nghịch ngợm thật !
Trưa đến giờ cơm, nhà bên cạnh sang gọi, Cố Viện tìm một hộp , hai chai rượu, hai gói đường đỏ, hai gói bánh ngọt.
Mộng Vân Thường
Những thứ mang biếu, coi như là lễ vật hậu hĩnh.
Một là sư trưởng là cấp trực tiếp của Hạ Chấn Hiên, hai là cảm ơn họ lo liệu thứ cho nhà .
Sư trưởng phu nhân thấy quà Cố Viện mang đến, mở xem, vô cùng kinh ngạc!
“Ăn một bữa cơm mà mang nhiều quà thế , coi là gì?”
“Thím, đây là chút lòng thành của chúng cháu, nếu thím nhận, cháu dám phiền thím nữa .”
Hai giằng co một hồi, cuối cùng sư trưởng phu nhân vẫn nhận lấy.
Sư trưởng Dương mời họ xuống .
Sau đó bắt đầu trò chuyện gia đình, thỉnh thoảng mấy đứa trẻ nhà họ Hạ.
Mấy đứa nhỏ mũm mĩm, hồng hào, đáng yêu.
Một bữa cơm diễn trong khí vui vẻ.
Tiễn nhà họ Hạ , sư trưởng phu nhân Bạch Thanh cảm thán, “Nhà họ Hạ thật , ơn!”
Sư trưởng: “Chắc chắn , lý lịch của phó lữ trưởng Hạ , đều là quân công thực sự dùng mạng đổi lấy, nhân phẩm chắc chắn vấn đề.”
“Vợ thấy cũng là hiểu lễ nghĩa, cô vợ trẻ tuổi mặt mỏng, bà để ý một chút, đừng để những kẻ hổ đến nhà ăn chực.”
Bạch Thanh: “Ối ối ối, lúc ăn chực cũng thấy ông thế nào, bây giờ bắt đầu bênh vực .”