Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 387: Vợ Đoàn Trưởng Là Bánh Trôi Nước Nhân Mè Đen
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:11:22
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Chấn Hiên: Con gái thật sự thể giữ nữa.
Thế là ông chỉ đành buồn bã đào đất trong sân nhà .
Mộng Vân Thường
Đợi ươm xong khoai lang, ông sẽ khai hoang.
Cố Viện ghế sách, Hạ Vũ Nhu dẫn cặp song sinh chơi ná cao su trong sân.
Hạ Chấn Hiên như một con trâu già, ngừng việc.
Từ bên ngoài một phụ nữ bốn mươi tuổi bước .
Người là loại tinh ranh.
“Chào , là Hoàng Nguyệt, vợ của đoàn trưởng Lưu ở nhà bên cạnh.”
“Vốn tưởng hôm nay bận rộn xong sẽ chào hỏi hàng xóm, đợi mãi thấy, đành mặt dày đến chào hỏi .”
Hạ Chấn Hiên thèm ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu việc.
Cố Viện thấy khách, tiện tiếp tục sách, liền gấp sách , dậy nhiệt tình chào hỏi.
“Thì là đồng chí Hoàng, mau .”
“Chẳng mới đến, kịp ?”
“Nghe chị , thành của .”
Cố Viện bê một cái ghế cho bà .
Hoàng Nguyệt tiện tay cầm lấy cuốn sách Cố Viện đang lật xem.
Cố Viện vui, cô thích loại chừng mực .
“Ôi, thì là loại sách , hiểu ?”
“Rảnh rỗi buồn chán, xem bừa thôi.”
Cố Viện qua loa.
“Mọi định trồng rau trong sân ?”
“ , mới đến, gì cả, khỏi đảo một chuyến cũng dễ, nên đành tự cung tự cấp.”
“Cái sân trồng bao nhiêu rau, thể ngoài khai hoang, tuy nhiều đá, nhặt là .”
“Ồ, !”
“Theo thấy, chị cũng đừng sách gì, phụ nữ chúng , chăm chồng dạy con, lo cho gia đình là .”
“Đàn ông ở ngoài đầu rơi m.á.u chảy, nên hậu phương nhất định lo cho .”
Cố Viện gượng , vẫn là con gái đúng, giỏi việc nhà thì tìm việc gì đó , nếu sẽ khác .
Lại gán cho cái mác hưởng lạc thì .
“Đồng chí Hoàng đúng.”
Hạ Vũ Nhu: “Thím, thím thật lợi hại, tự biến thành con trâu già, tiếc là ba cháu nỡ để cháu chịu khổ, việc gì cũng tự hết.”
Hạ Chấn Hiên: Con trâu già tự việc là do ông tự nguyện ?
Còn là do cái áo bông rách sai bảo, sợ nó thêm một chút việc.
ông ở đây, vợ chỉ cần xinh là .
Lời của Hạ Vũ Nhu, Hoàng Nguyệt vui.
Bà tự con trâu già ?
Còn là do chồng ngoài việc mỗi tháng nộp tiền lương đúng hạn, chai dầu trong nhà đổ cũng thèm đỡ.
Bây giờ khắp nơi đói kém, bà ngày nào cũng bận như con , chút thời gian rảnh là ngoài hái rau dại, để trộn lương thực, cho con cái ăn thêm một miếng.
Vì thấy Cố Viện một vẻ thảnh thơi ghế sách, chồng bà thì ở đó bận rộn, trong lòng bà vui!
Nên biến đối phương thành giống , thì ngừng bên tai bà những trách nhiệm mà một phụ nữ nên .
Hoàng Nguyệt vẻ mặt đồng tình : “Việc nhỏ , phụ nữ chúng tự .”
“Đàn ông mỗi ngày huấn luyện đủ khổ , chị xem việc nhà đều đổ cho đàn ông, thì cần chúng gì?”
Hạ Vũ Nhu: “Tay cháu là để cầm b.út, để việc nặng.
Cũng thôi, như các thím chữ, theo kịp bước tiến của thời đại mới!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-387-vo-doan-truong-la-banh-troi-nuoc-nhan-me-den.html.]
Tư tưởng vẫn còn ở quá khứ, cũng chỉ thể công việc hậu cần.”
“Mỗi đều sở trường và sở đoản của riêng , việc giỏi là .”
“Mẹ cháu giống các thím suốt ngày chỉ trồng rau, quanh quẩn bên bếp núc.”
“Trước khi đến đây, bà còn công việc chính thức ở thư viện đấy.”
Hoàng Nguyệt suýt chút nữa phun nước bọt mặt Hạ Vũ Nhu.
Bà một công việc chính thức ?
Là bà suốt ngày quanh quẩn bên bếp núc ?
Ở đây ít nhiều việc, một công việc bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm, cũng đến lượt bà .
Chỉ đành ngượng ngùng : “Vậy thì thật đáng tiếc, nhưng đến đây, việc thì khó , bao nhiêu đang xếp hàng chờ đấy?”
Dù đây công việc chính thức, thì ?
Bây giờ chẳng cũng giống như những chân lấm tay bùn như họ, ở nhà .
Hạ Vũ Nhu cảm nhận ác ý từ phụ nữ , nên sớm ưa bà , thế là chọc tức bà .
“A, công việc khó tìm lắm ? Vừa còn một bác cho cháu công việc đấy, tiếc là công việc đó cháu thích, từ chối thẳng luôn, chúng thì cái nhất.”
Hạ Chấn Hiên con gái , con bé sắp gây chuyện.
đó đều là tự chuốc lấy.
Nghe xem, những lời gì, ngày nào cũng thích bà nội trợ mặt vàng thì cứ , kéo vợ nhà ông cùng, cửa .
Cố Viện , mà con gái bà ưa đều là thứ .
Sau tránh xa phụ nữ .
Hoàng Nguyệt những lời kiêu ngạo đến cực điểm của cô, suýt chút nữa phun một ngụm m.á.u, con bé c.h.ế.t tiệt những lời gì.
Công việc mà họ cầu còn , cô còn kén cá chọn canh.
Bà cho rằng một đứa trẻ thể nghĩ lời dối như .
“A, còn chuyện như , cháu nhầm ?”
Dù cho công việc, cũng là cho thẳng lớn, thể chuyện với một đứa trẻ như cô?
“Không ạ, là bác đó đích với cháu, hai công việc tùy ý chọn.”
“Tiếc là hai công việc đó đều là thứ cháu , đành đợi thêm.”
“Thím cũng thật là, vì ngày nào cũng bận như con , đàn ông còn thấy thành tựu của thím, bằng học theo cháu tự lực cánh sinh.
Người cầu xin đến tận nhà cho công việc, như thật , thật thể diện.”
Hoàng Nguyệt tiếp tục cứng miệng, “Ôi, như , chỉ lo cho , con cái thì ?”
Rồi với Cố Viện một cách chân thành: “Em dâu , chị lớn hơn em vài tuổi, mạn phép gọi em như vấn đề gì chứ?”
Cố Viện xua tay, “Không cả!”
“Phụ nữ chúng , chắc chắn lấy gia đình trọng, cặp song sinh nhà em mới lớn từng đó, nếu em , con cái thì ?
Lỡ chuyện gì hối hận cũng kịp.”
Hạ Vũ Nhu tức đến ngứa răng.
Người phụ nữ là một kẻ lòng đen tối, thật độc ác.
Cô biểu cảm chút khoa trương kinh ngạc!
“A, thím là vì con cái trong nhà xảy chuyện ?”
Đâm tim, nguyền rủa ai mà ?
Sắc mặt Hoàng Nguyệt lập tức đổi, “Con bé bậy bạ gì thế? Con cái nhà chúng khỏe mạnh.”
Con bé c.h.ế.t yểu thật đáng ghét, dám nguyền rủa con cái nhà bà .
Ánh mắt Hạ Vũ Nhu càng ngày càng ưa.
Đâu chuyện lớn chuyện, trẻ con xen , còn những lời khó .
Hạ Vũ Nhu: “Xin , xin , cháu thấy thím chân thành, còn tưởng là từng trải qua!”