Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 390: Thu Phục Đàn Em, Mở Tiệc Nướng Ngoài Trời

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:12:36
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu thấy đám trẻ con chơi với khá vui vẻ, liền tìm một chỗ để câu cá.

 

Tất nhiên, đối với cặp song sinh cô cũng bỏ mặc, mà luôn để mắt đến chúng!

 

Mấy đứa nhỏ bạn mới, chơi vui, lúc thì theo chúng đào hang, lúc thì theo bắt cá kẽ đá.

 

Cái miệng nhỏ lúc nào ngơi nghỉ, cái gì cũng tò mò.

 

Hạ Vũ Nhu cảm thấy như !

 

Ít nhất chịu khổ.

 

Trong lúc suy nghĩ miên man, phao câu đột nhiên giật mạnh.

 

Hạ Vũ Nhu lộ vẻ vui mừng, vội vàng nhấc cần câu lên.

 

Một con cá hoàng ngư lớn nặng hơn ba cân đang vui vẻ nhảy múa .

 

mắt tinh thấy cô câu cá, lập tức chạy tới.

 

“Chà, cô bé giỏi thật đấy, vận may thật .

 

Sao trông cháu lạ thế? Cháu là con nhà ai?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Cháu là gia đình quân nhân mới đến.”

 

Người phụ nữ đó đoán ngay: “Cháu là con nhà phó lữ trưởng Hạ?”

 

“Vâng ạ, thím họ gì ạ?”

 

“Ta họ Trương, nhà chồng họ Lý, cứ gọi là thím Lý là .”

 

“Cháu mới đến , nghĩ đến việc câu cá?”

 

“Chỉ là sở thích thôi ạ, vì lúc ở kinh đô cháu thích câu cá .”

 

“Haha, xem cháu là một cao thủ câu cá, hôm nay lộc ăn .”

 

“Câu nhiều ăn hết thể muối ăn dần.”

 

Hạ Vũ Nhu: “Làm gì chuyện ăn hết ạ?”

 

“Cũng , bây giờ thứ gì ăn , đều coi nó như lương thực.”

 

“Sao thấy các cháu ?”

 

Đối phương hỏi .

 

“Mẹ cháu ạ.”

 

Hạ Vũ Nhu lơ đãng .

 

Đối phương vô cùng kinh ngạc!

 

“Mới đến sắp xếp công việc, quá.”

 

Ít nhất cũng thêm một khoản thu nhập, giống như họ việc , chỉ thể dựa chồng nuôi.

 

“Đâu do tổ chức sắp xếp? Hoàn là do cháu năng lực?”

 

“Công việc đó là tự giành đấy ạ.”

 

Có việc là chuyện , cần giấu giếm.

 

Dù cô , trong khu nhà tập thể cũng sẽ sớm việc .

 

Đối phương tỏ hứng thú: “Mẹ cháu ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Bí mật!”

 

Trong lúc chuyện, dây câu rung lên dữ dội.

 

Rất nhanh, Hạ Vũ Nhu kéo lên một con nữa.

 

Thím Lý: Cá dễ câu thế ? Biết cũng mang cần câu đến .

 

Một đám trẻ con lúc cũng vây .

 

Tiểu Bảo đắc ý: “Chị câu cá giỏi lắm, các bạn mau xem, cá to kìa.”

 

Cậu bé vô cùng tự hào.

 

Nhìn thấy con cá lớn, mấy đứa nhỏ ngưỡng mộ khâm phục.

 

Hạ Vũ Nhu hỏi hai đứa lớn hơn trong chúng .

 

Hai đứa đều , Hạ Vũ Nhu liền chỉ huy chúng cá, dẫn chúng nướng cá ăn.

 

Nghe nướng cá, miệng của bọn trẻ bất giác tiết nước bọt.

 

Sau khi thứ chuẩn xong xuôi, Hạ Vũ Nhu mang dụng cụ về nhà, lấy một ít gia vị, dẫn theo một đám trẻ con tìm một nơi hẻo lánh, bắt đầu hành trình nướng cá.

 

Khi cá nướng gần chín, Hạ Vũ Nhu bắt đầu phết gia vị, nhanh, mùi thơm của cá bay mũi .

 

Ai nấy đều ngừng nuốt nước bọt, với ánh mắt đầy mong đợi.

 

Cậu nhóc mập bên cạnh Hạ Vũ Nhu: “Chị, thơm quá, đây là những gia vị gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-390-thu-phuc-dan-em-mo-tiec-nuong-ngoai-troi.html.]

 

Hai đứa lớn hơn cũng gọi theo: “Chị”.

 

, chị, ngửi thôi thấy ngon .”

 

Hạ Vũ Nhu sâu mắt chúng, đây là do chúng tự gọi đấy nhé.

 

Cô đồng ý mà chút gánh nặng tâm lý.

 

Những đứa trẻ khác cũng chịu thua kém, gọi chị ngớt, đặc biệt là Hổ Nha, lém lỉnh kể những chuyện thú vị.

 

“Chị, chị giỏi quá, tài nấu nướng cũng đỉnh thật, hơn em nhiều.

 

nấu ăn rõ ràng ngon, cứ nấu quá ngon, nhà sắp chúng em ăn sập đến nơi .”

 

“Chị xem, trợ cấp của ba em một tháng cũng ít, còn bốn bề là biển, là thức ăn, nông nỗi ?”

 

“Gạo trắng tinh, cứ trộn thêm một ít cám và rau , bao giờ mới hết cảnh đây?”

 

“Còn con dâu nhà họ Trương nữa, để hành hạ chồng và con riêng của chồng, cơm nấu ch.ó cũng ăn.”

 

Hạ Vũ Nhu: là một nhân tài.

 

“Sao em ch.ó cũng ăn?”

 

“Vì cơm canh bà nấu lúc nào cũng thiu.”

 

“Cơm canh nấu xong mà thể thiu, đây cũng là một bản lĩnh.”

 

Hạ Vũ Nhu hiểu.

 

“Hehe, chị ? Bà âm hiểm lắm, cố ý để rau hỏng mới nấu, hơn nữa mỗi nấu xong cơm canh, bà giấu cho hỏng mới lấy ăn.”

Mộng Vân Thường

 

“Còn cái ông họ Trương đó cũng là kẻ sợ vợ, mỗi già và con cái mách tội, cô vợ nhỏ đó tủi lóc, chuyện đấy.”

 

Hạ Vũ Nhu: “Vậy họ thể tự nấu mà!”

 

“Tự nấu thế nào ? Quyền tài chính trong nhà và lương thực gia vị đều trong tay cô vợ nhỏ đó.”

 

“Cẩu Đản và bà nội nó thật đáng thương!”

 

mà, cũng trách họ chí khí, ba đấu một cô vợ nhỏ yếu đuối.”

 

“Nếu là em, ban ngày thời gian, ban đêm em cũng cho bà tay.”

 

Tuy cô bé đang buôn chuyện, nhưng mắt vẫn rời khỏi con cá nướng vàng ruộm.

 

Mùi vị thật tuyệt vời, quá bá đạo, chỉ chiếm hết tất cả ăn bụng.

 

“Chị, cần em nếm thử giúp chị ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Vậy chị cảm ơn em ?”

 

“Hehe, cần khách sáo.”

 

Hổ Nha mặt dày đáp .

 

Hạ Vũ Nhu xé một miếng nhỏ cho cô bé.

 

Hổ Nha cảm động vô cùng, cô bé chỉ cho sướng miệng, ngờ đối phương cho thật.

 

Cô bé rưng rưng Hạ Vũ Nhu: “Chị, chị là chị ruột của em, còn hơn cả em nữa.”

 

Đây sữa thì gọi là ?

 

Rồi cô bé kiêu ngạo các bạn của .

 

Với điệu bộ như đang ăn sơn hào hải vị, cô bé cho miếng cá miệng, c.ắ.n mạnh một miếng, nhai rôm rốp, ánh mắt và động tác đó thật tuyệt vời.

 

Mọi cô bé cho thèm thuồng, ai nấy đều ngừng nuốt nước bọt, đôi mắt nhỏ di chuyển theo động tác của cô bé.

 

Ai nấy đều chảy nước miếng, chỉ xông lên cướp miếng cá tay cô bé.

 

Cậu nhóc mập ân cần hỏi: “Hổ Nha, vị thế nào? Có ngon ?”

 

Hổ Nha chắc chắn gật đầu: “Ừm ừm!”

 

Cô bé sắp mùi thơm cho mê mẩn , thời gian chuyện.

 

Sau khi nuốt miếng cuối cùng, cô bé : “Thơm, thơm quá, ngon, thật sự ngon, ăn bữa xong, c.h.ế.t em cũng cam lòng.”

 

Cậu nhóc mập: “Chị, ăn ạ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Chưa chín tới, đợi một chút.”

 

“Ồ, thì là mấy con quỷ nhỏ các đang ăn vụng ở đây.”

 

Một giọng đáng ghét vang lên.

 

Không cần cũng đây là một khuôn mặt căm ghét, nhưng lời khiến phát điên.

 

Trẻ con trong khu nhà tập thể đều quậy phá.

 

Đứa nhỏ tuổi thì dùng lời lẽ áp chế, đứa lớn tuổi thì giả vờ yếu ớt, ăn vạ.

 

Tóm , đều sợ như sợ cọp.

 

 

Loading...