Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 391: Hừ, Xui Xẻo
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:12:37
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vũ Nhu thầm hừ lạnh trong lòng, c.h.ử.i thầm xui xẻo, cũng gặp cái tên c.h.ế.t tiệt .
Ở kinh đô, bám lấy, mất bao nhiêu lương thực.
Đến đây, gặp, duyên phận c.h.ế.t tiệt gì đây?
Cô lười để ý, gọi : “Được , ăn .”
Thiếu niên tăng tốc, giật lấy một con cá, đưa lên mũi ngửi nhẹ: “Thơm thật.”
Khóe miệng Hạ Vũ Nhu giật giật, cô cho rằng đủ mặt dày , ngờ còn dày hơn.
Ngay cả cô cũng dám trực tiếp giật đồ ăn của khác.
Người hai chữ “ hổ” thế nào ?
“Bỏ xuống, ai cho phép lấy?”
Cô sa sầm mặt quát.
Mấy đứa trẻ đang định lấy cá đều sợ hãi dừng .
Vẻ mặt của chị thật đáng sợ, thật hung dữ.
“A, thì là cô nhóc đen, xin , thấy, chị gọi ăn ?”
“ chỉ nhát gan, mà còn chịu đói, đều mà.”
“Liên quan gì đến , , ăn thì về nhà mà ăn.”
“ chị là trợ lý của , nên chịu trách nhiệm ba bữa ăn của !”
Vẻ mặt của Hạ Vũ Nhu cuối cùng cũng giữ nữa.
C.h.ế.t tiệt, tên c.h.ế.t tiệt cũng là xuyên trọng sinh gì đó chứ, nếu một đứa trẻ con cả trợ lý?
Còn hành vi cướp bóc và vô liêm sỉ của , thật giống của thời đại .
“Vậy cũng liên quan đến , ăn thì tìm .
Không đúng, tìm của , chỉ là trợ lý công việc của , trợ lý sinh hoạt.”
A, c.h.ế.t mất, gặp tên đúng là chuyện .
“Cút cút cút, chuyện với , con cá coi như tặng .”
“Sao ? , chị mẫu , với một con cá đủ.”
Nói , lấy thêm một con.
“Hai con tạm đủ ăn, tạm biệt nhé.”
Hắn nháy mắt đào hoa với Hạ Vũ Nhu?
Không ngờ đến đây bất ngờ lớn như chờ , sẽ còn nhàm chán nữa.
Hạ Vũ Nhu thể nhịn nữa, với đám đàn em một câu: “Các em ăn .”
Rồi cô đá cái chân ngắn của về phía đối phương!
“Tìm c.h.ế.t.”
Ánh mắt cô chút ấm nào, chỉ sự lạnh lùng.
Tên khốn là đầu tiên khiến cô chịu thiệt, còn hết đến khác, ai mà chịu nổi.
Mọi đều hai đ.á.n.h với ánh mắt ngưỡng mộ, họ c.ắ.n cá, xem kịch vui.
Hổ Nha còn cổ vũ cho Hạ Vũ Nhu!
“Chị đ.á.n.h c.h.ế.t nó , đ.á.n.h cho hai mắt nó thâm quầng.”
Hừ, tên trai xinh đáng ghét nhất.
Cô bé xếp cùng loại với con dâu nhà họ Trương.
Thượng Quan Diệc liếc cô nhóc đang hả hê .
Tốt, , xem dạy dỗ chúng vẫn đủ!
Hai một đ.ấ.m một đá phân thắng bại, Hổ Nha ở bên cạnh nhảy cẫng lên, cổ vũ la hét.
“A, chị lợi hại quá, một đòn nữa, đúng, cứ đ.á.n.h như .”
Hừ, đáng đời, ai bảo đến cướp cá của họ?
Cặp song sinh còn vỗ tay reo hò: “Chị là giỏi nhất, chị là tuyệt nhất, chị là một.”
Thượng Quan Diệc: “Cô nhóc đen, , đúng, trắng ? Cô nhóc mập, chị là , nhỏ tuổi nóng nảy thế?”
Hạ Vũ Nhu: “Cút , cô nhóc đen, mập, thích, ăn gạo nhà mà lo hão.”
“Tất nhiên lo , chị tự ngã lòng, lớn lên chẳng sẽ cưới chị ?”
“Thằng khốn, tìm c.h.ế.t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-391-hu-xui-xeo.html.]
Thượng Quan Diệc thấy cô nhóc xù lông, vội lên tiếng đe dọa: “ là lãnh đạo của chị đấy, chị đắc tội với như ?”
Hạ Vũ Nhu: “Lãnh đạo ch.ó má, nếu dám khó , tin đập nát đầu ch.ó của ?
Chẳng chỉ là một công việc quèn ? Chị đây thèm, cùng lắm bà đây tìm cho bà một công việc khác.
Thật sự , ở nhà chúng cũng nuôi nổi.”
“Ở cùng với hành vi xa như , sợ lây thói .”
“Sau phép hỏng danh tiếng của , nếu tha cho .”
“Không tha thì quá, thích tha dứt.”
Hạ Vũ Nhu: “…”
Cô c.h.ử.i rủa đủ 1000 từ.
Cô từng thấy kẻ vô nào như !
Mẹ nó chứ, đúng là xui xẻo.
Khiêu khích đối phương thành công, Thượng Quan Diệc chuồn mất.
Hổ Nha thấy cung cấp cơm áo của tức giận, cũng căm thù kẻ địch mà c.h.ử.i rủa đối phương nhiều lời bẩn thỉu.
“Chị, chỉ là một tên du côn vô , tức giận với loại đó đáng.”
“Thằng nhóc trời sợ, đất sợ, ngay cả ông nội cũng quản ?”
“Ông nội, chẳng lẽ ba ?”
“Sao , chỉ là ở đây thôi.”
“Trẻ con trong khu nhà tập thể chúng ai là hận đến nghiến răng!”
“Lúc mới đến, một câu ai dám cãi.
Mọi đều khuôn mặt đó của mê hoặc, đến khi lừa, mới tên lòng xa đến mức nào.”
“Chị cái cảm giác lừa mà thể báo thù, nó khó chịu đến mức nào ?”
“Sao thể đ.á.n.h trả?”
“Không đ.á.n.h, đ.á.n.h, đ.á.n.h một cái là bám lấy, yếu ớt, giấy của bác sĩ, hơn nữa còn ngất xỉu.”
Hạ Vũ Nhu: Có thể ngất xỉu, nhưng yếu ớt ư, hơ hơ!
“Không đúng, hai đ.á.n.h ? Sao ngất xỉu? Không bám lấy chị!”
Hổ Nha nghĩ mãi .
Hạ Vũ Nhu: Cô nên cảm ơn đối phương .
“Được , mau ăn , nếu lát nữa cá sẽ đám nhóc thối ăn hết.”
Hổ Nha gào lên một tiếng, tham gia cuộc chiến giành thức ăn.
Một xô cá họ ăn sạch.
Ăn xong, no căng bụng mà vẫn còn thòm thèm, Hạ Vũ Nhu với ánh mắt đầy mong đợi.
“Chị, chị, chị…”
“Ngày mai câu cá ?”
Hạ Vũ Nhu: “Được chứ, chỉ cần các em trông cặp song sinh thật , ngày mai sẽ cho các em ăn no một bữa nữa.”
“Các em chắc chuyện gì nên , chuyện gì nên chứ, thể đảm bảo để chúng thương dù chỉ một chút !”
“Chắc chắn ạ, chị yên tâm, em trai chị cũng là em trai của chúng em.”
Cậu nhóc mập vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Chẳng chỉ là trông trẻ , họ giỏi việc .
Ăn no uống đủ, dọn dẹp chiến trường xong, từng một về phía khu nhà tập thể.
Đội ngũ nhỏ bé với khí thế như trận g.i.ế.c giặc.
Mộng Vân Thường
Nhà Sư trưởng Dương: “Thằng nhóc thối, về chọc tức tao.”
“Cả ngày học cái , cứ chọc tức c.h.ế.t lão t.ử mới .”
Thượng Quan Diệc lười biếng dựa ghế sofa, vắt chéo chân.
“Ông đừng bậy, ông là ông nội , lão t.ử.”
Sư trưởng Dương chọc tức đến phát điên: “Mày cứ chọc tức tao !”
“Là do tố chất tâm lý của ông , thể trách .”
“Biết rõ tính cách của là như , ông cứ cố chấp gì?”
“Phải , tao thích ứng với mày, tổ tông bé con của tao, mày từ đến thì về đó , đừng lượn lờ mặt tao là .”