Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 398: Đóng Cửa Chặn Khách, Trà Xanh Gặp Đối Thủ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:12:44
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Thanh: Thằng nhóc thối tha giở trò gì đây? Đây là ăn vạ !
Bà tán thành về phía cháu trai.
Thượng Quan Diệc dùng khẩu hình : "Bà đừng quản."
Hạ Vũ Nhu xù lông: "Anh đừng hòng, đ.á.n.h là do tự chuốc lấy, chăm sóc ? Không cửa ."
"Tin gặp nào đ.á.n.h đó?"
"Lần bà đây sẽ nương tay nữa ."
Thượng Quan Diệc vẻ tủi : "Dù cũng còn trong sạch nữa , em gì thì ."
Bạch Thanh lảo đảo một bước, oan nghiệt , mới bao lớn, cháu cũng hạ miệng ?
Thằng nhóc thối hình như mới mười ba mười bốn tuổi, là dậy thì sớm quá .
Hạ Vũ Nhu: "Mẹ kiếp, bà cô già g.i.ế.c c.h.ế.t ."
C.h.ế.t cho rảnh nợ.
Ở Kinh đô bám riết tha, nhường lương thực , bây giờ còn giở chiêu , ăn rắm !
Thượng Quan Diệc, cứ đợi đấy cho .
Tên khốn kiếp, cho nếm chút mùi đau khổ thì .
Đôi mắt Hạ Vũ Nhu phun ngọn lửa hừng hực!
Cô xoay , hướng về phía Bạch Thanh lóc kể lể: "Bà ơi, bắt nạt , , ..."
Đỉnh cao của xanh chính là một nửa giữ một nửa.
Để cho đủ gian tưởng tượng.
Cô giả vờ che mặt nức nở!
Bạch Thanh vốn dĩ thèm khát một cô cháu gái nhỏ, chịu nổi cảnh cô bé mềm mại, nũng nịu lóc mặt !
Bà hung hăng trừng mắt đứa cháu trai cố gắng của một cái.
Ánh mắt dịu dàng vỗ về cô bé, an ủi: "Ngoan, , chuyện gì cứ với bà, bà chủ cho cháu."
Hoàng Nguyệt tức điên , bà già đầu óc vấn đề , cháu trai đ.á.n.h, bà còn an ủi cái con nha đầu c.h.ế.t tiệt chẳng liên quan gì đến nhà .
Ánh mắt ghen tị của bà hận thể phun lửa, con ranh diễn kịch giỏi thật!
Không thể để gian kế của nó thực hiện !
"Bà sư trưởng, bà đừng nó lừa, thấy rành rành đấy. Con nha đầu tuổi còn nhỏ mà tâm địa độc ác lắm, xem nó đ.á.n.h Tiểu Diệc nông nỗi nào kìa. Thằng bé sức khỏe vốn , động một chút là ho hen suyễn. Lỡ như thương gốc rễ, thì ?"
Hạ Vũ Nhu tủi : "Thím , giọng thím cao v.út thế, hình như hận thể mong cho cháu trai của bà xảy chuyện nhỉ."
"Thím ghi hận nhà cháu thì cũng thôi , còn ghi hận cả nhà sư trưởng nữa?"
Tim Hoàng Nguyệt đập thình thịch, lập tức về phía bà sư trưởng, thấy sắc mặt bà gì đổi mới len lén thở phào nhẹ nhõm.
Bà mà, bà sư trưởng hẹp hòi như , sẽ dễ dàng lời xúi giục của khác.
loại lời vẫn là ít thì hơn, nhiều, khó tránh khỏi sẽ suy nghĩ nhiều.
Con ranh c.h.ế.t tiệt đầy tâm cơ, thật đáng ghét.
Bà bày vẻ mặt " vì cho cô" về phía Hạ Vũ Nhu.
"Nha đầu, cô tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện, một đứa con gái mà cưỡi lên con trai, nếu truyền ngoài còn gả cho ai ?"
"Con gái con đứa đừng hiếu thắng tranh giành, học cách dịu dàng, lời."
"Tiểu Diệc chính là cháu trai duy nhất của sư trưởng, nếu mệnh hệ gì cô đền nổi ? Nhìn xem đ.á.n.h thằng bé nông nỗi nào, cũng vững, cứ như sắp ngất xỉu đến nơi ."
Hạ Vũ Nhu khẩy, cái tên vương bát đản mặt , ngoại trừ đầu tiên ăn vạ ngất xỉu mặt cô , thì xương cốt chán, chỗ nào giống như bà là yếu ớt mong manh chứ?
Cô chán ngấy cái cảnh Hoàng Nguyệt cứ nhảy nhót mặt , liền hỏa lực khai: " thấy thím là lấy da mặt bên trái dán lên da mặt bên , một bên dày một bên vô sỉ."
"Trên đời chính vì loại chuyên châm ngòi thổi gió như thím nên mới yên ."
"Đánh là chuyện thường tình ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-398-dong-cua-chan-khach-tra-xanh-gap-doi-thu.html.]
"Có qua ."
"Làm như thím từng đ.á.n.h bao giờ ."
"Cho dù hất nước bẩn, thím cũng cho rõ tình hình, tuổi mụ của mới mười tuổi."
"Tâm bẩn thì ai cũng thấy bẩn!"
"Các tránh xa loại một chút, hôm nay nếu đổi là một cô gái mười lăm mười sáu tuổi, thì bà ép đến còn đường sống ."
"Xấu xa hết chỗ , cả ngày việc gì , cứ chăm chăm mấy chuyện rác rưởi đó!"
Hoàng Nguyệt bây giờ cuối cùng cũng thế nào là miệng mà nên lời, con tiện nhân nhỏ luôn thể dễ dàng chặn hết đường lui của bà .
Bà bây giờ thực sự tức đến đau n.g.ự.c!
Không ngờ lời càng xát muối tim còn ở phía !
"Thím , chú nhà thím thăng chức thì tìm nguyên nhân từ bản , đừng tưởng là khác chiếm mất vị trí của chú ."
"Thực lực chênh lệch, đó là chuyện còn cách nào khác."
"Cho dù thím chằm chằm nhà chúng đến thủng một lỗ, cũng giải quyết vấn đề, chỉ bản chú tự nâng cao năng lực mới là mấu chốt để lên."
"Không chỉ quần chúng đôi mắt sáng như tuyết, mà mắt của lãnh đạo cấp cũng sáng trưng, hỏa nhãn kim tinh của họ thể chính xác ưu khuyết điểm của tất cả ."
Hoàng Nguyệt thổ huyết, bà hận bây giờ ngất xỉu luôn cho ?
Thượng Quan Diệc: Hắn chỉ thích loại cái miệng lợi hại như thế .
Hạ Vũ Nhu: Đừng tự đa tình.
Thấy sự chú ý của còn ở , cô lập tức kéo cặp song sinh, vội vàng chạy về sân nhà , "Rầm" một tiếng đóng cửa , cài then cửa, động tác liền mạch lưu loát.
"Phù! May mà chạy nhanh, ăn vạ."
Mọi đều tiếng đóng cửa thu hút!
"Chuyện ... chuyện ... con bé hình như vô lễ quá."
Bọn họ còn đang ở cửa mà, cho ăn canh bế môn ?
Khóe miệng tà mị của Thượng Quan Diệc càng nhếch lên cao hơn.
Chạy trời khỏi nắng.
Hắn một tay ôm n.g.ự.c, một tay đặt bên môi, ho lảo đảo về nhà.
Quãng đường ngắn ngủi, cái dáng vẻ như Vạn Lý Trường Chinh!
Mộng Vân Thường
Bạch Thanh cũng gì cho .
Có hai vị tổ tông ở đây, đại viện của bọn họ yên tĩnh nổi .
Hai đứa nhóc đầy tâm cơ, là tính cách chịu thiệt thòi, đến lúc đó xem ai cao tay hơn.
Đám quần chúng ăn dưa tuy còn náo nhiệt để xem, nhưng chủ đề tiếp theo thì khối chuyện để bàn tán.
Một thím gầy đến mức sắp trơ xương huých huých cô vợ nhỏ bên cạnh hỏi: "Cô xem lời con bé là thật giả?"
Cô vợ nhỏ: "Chuyện còn hỏi ? Không rõ rành rành đó ? Trước đó vợ Đoàn trưởng bóng gió ý tứ rõ ràng như , còn ?"
"Vốn tưởng là chuyện chắc như đinh đóng cột, ai ngờ nửa đường nhảy một Trình Giảo Kim, trong lòng bà thể thoải mái mới là lạ!"
"Chỉ là đạo hạnh vẻ nông cạn, chuyện mà ngay cả một con nhóc cũng , thì chắc đều cả ."
Thím gầy: "Hóa tin tức của chúng mới là lạc hậu nhất đấy!"
Cô vợ nhỏ: "Ai bảo thím cả ngày bận rộn ngơi tay, cho nên , tin tức nóng hổi thì ngoài nhiều ."
Thím gầy: "Thôi bỏ , năm mất mùa cũng bao giờ mới kết thúc, thời gian đó, thà tiết kiệm chút sức lực để đỡ tốn lương thực còn hơn. Hoặc là nhặt thêm ít hải sản gửi về quê, ít nhất cũng thể giữ cho một thở."
Cô vợ nhỏ: "Thím , thím, cứ tiết kiệm kiểu mãi, khác c.h.ế.t , nhưng thím còn mạng mà sống ?"
"Dù thế nào cũng để bản chịu khổ."
"Thím mà còn nữa, chồng thím chắc chắn sẽ cưới vợ khác. Người tiêu tiền chồng thím kiếm, ngủ với chồng thím, chỉ huy con thím sinh trâu ngựa?"
"Thím xem thím tội gì thế?"