Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 399: Tâm Địa Rắn Rết

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:12:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lòng thím gầy thót một cái.

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó khỏi rùng một cái, đó cảm kích cô vợ nhỏ một cái: "Vợ Đại đội trưởng Hà, cảm ơn cô nhé."

 

Cô vợ nhỏ thấy bà lọt lời , đáp bằng một nụ thiện ý.

 

Giúp thì , tiền đề là đ.á.n.h đổi bằng mạng sống của .

 

Hạ Vũ Nhu thấy hết, liền đập tay với Đại Bảo, Tiểu Bảo: "Yeah!"

 

Tiểu Bảo: "Chị ơi, bé ngủ."

 

Hạ Vũ Nhu vẻ mặt đầy ghét bỏ!

 

"Bẩn thế ? Ngủ ."

 

Thời tiết vẫn còn lạnh, chỉ đành cam chịu phận lấy cho thằng bé chậu nước ấm, rửa mặt rửa tay rửa chân, đó lột áo khoác ngoài , ném xuống đất.

 

Nhét tí hon trong chăn, thằng bé ngủ ngay lập tức.

 

Rửa xong cho đứa nhỏ, còn rửa cho đứa lớn.

 

Nhìn gương mặt ngủ say điềm tĩnh của hai đứa trẻ, cảm thấy những ngày tháng như thế cũng .

 

Trẻ con tự mang hào quang chữa lành.

 

việc gì , đóng cửa phòng mấy đứa nhỏ , ngáp một cái, chạy gian tắm nước nóng, trở giường, ngủ một giấc tối tăm mặt mũi.

 

Nhà sư trưởng, Bạch Thanh hả hê cháu trai nhà .

 

Thằng nhóc con, mày cũng ngày hôm nay.

 

Ánh mắt trần trụi thật sự khiến thoải mái!

 

Thượng Quan Diệc khoanh hai tay n.g.ự.c, bắt đầu cái dáng vẻ cà lơ phất phơ, "Bà nội, bà ý gì đây?"

 

"Cháu trai bà đ.á.n.h, hình như bà cảm thấy vẻ vang lắm nhỉ."

 

Bà lão thật sở thích quái đản gì!

 

"Hừ, bà đây là thấy mới lạ lắm !"

 

"Bị một con nhóc đè đ.á.n.h, chắc đây là đầu tiên nhỉ!"

 

"Nếu là , cháu còn liều mạng tìm mặt mũi ."

 

"Hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng Tây !"

 

"Ồ, cháu , bà nội đây là đang bất bình cho cháu chứ gì!"

 

"Bà cũng cháu trai bà hôm nay chịu oan ức tày trời."

 

"Con nhóc con , cháu đ.á.n.h , cũng , nhưng cục tức nuốt trôi, trong lòng cháu thoải mái, cháu suy nghĩ thật kỹ xem, cháu trút giận đây?"

 

Bà lão xù lông: "Mày dám, mày mà còn gây chuyện thị phi nữa, tin bà tống cổ mày về bên cạnh bố mày?"

 

Oan nghiệt , nhà bà sinh một thằng nhóc điên khùng như thế , mở miệng thì thôi, còn vẻ lạnh lùng một chút, mở miệng là rõ ràng cái dáng vẻ lưu manh vô .

 

"Ái chà, , cháu khó chịu, cháu ch.óng mặt!"

 

Bà lão thấy cái dáng vẻ ngã mà ngã của , tim đập thình thịch, thằng nhóc sẽ thực sự phát bệnh chứ?

 

Sư trưởng Dương ánh mắt lạnh lùng cháu trai .

 

"Bớt giở cái trò , ngất thì ngất , dù từ nhỏ đến lớn cũng thấy mày yên bao giờ."

 

Có đôi khi ông cũng rốt cuộc là nó giả vờ, bệnh thật.

 

Thượng Quan Diệc: Chiêu linh nữa ?

 

Sau đó yếu ớt : "Cháu thật sự khó chịu."

 

Miệng bà lão mấp máy, ông cụ liếc mắt một cái khiến những lời quan tâm bà hỏi miệng đều nuốt ngược trở .

 

Thượng Quan Diệc: "..."

 

Nhà Đoàn trưởng Lưu, Hoàng Nguyệt đầy vẻ căm phẫn kể lể với chồng về những điều của Hạ Vũ Nhu.

 

kể từ đầu đến cuối những lời lẽ cô bôi nhọ danh tiếng nhà bọn họ như thế nào, đồng thời còn oán trách bà sư trưởng điều.

 

"Cháu trai nhà bà con tiện nhân nhỏ đè xuống đất đ.á.n.h, bà sư trưởng chẳng chút tức giận nào, thật nghĩ cái gì."

 

đến mức nước miếng bay tứ tung.

 

Ánh mắt Đoàn trưởng Lưu u ám rõ.

 

Hắn hận, rõ ràng con vịt sắp đến miệng , bỗng nhiên bay mất.

 

Một mới đến, vững gót chân ở đây, dễ dàng như .

 

Hắn ghé miệng tai vợ, hai thì thầm to nhỏ hồi lâu.

 

Hoàng Nguyệt mà tim đập chân run, "Cái lỡ như phát hiện..."

 

Đoàn trưởng Lưu ném cho bà một ánh mắt, Hoàng Nguyệt mới nốt câu cuối cùng .

 

Tinh thần bà chút hoảng hốt!

 

Ngày hôm , Hạ Vũ Nhu chuẩn nghiên cứu một chiếc cano phiên bản đơn giản.

 

Không phương tiện giao thông ngoài quá bất tiện, cô mãi nhốt hòn đảo nhỏ .

 

cặp song sinh nhốt trong nhà, chỉ ngoài tìm bạn mới quen chơi.

 

Bọn họ qua một con hẻm nhỏ, liền hai đứa trẻ nhà hàng xóm chặn .

 

Tiểu Ngọc sáu tuổi mặt bọn họ hỏi: "Các chơi?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-399-tam-dia-ran-ret.html.]

Cặp song sinh vì quen bọn họ, liền : "Tìm Tiểu Bàn, Hầu Tử, Cẩu Oa..."

 

"Bọn tớ cùng."

 

Đến nhà Tiểu Bàn, Tiểu Bảo thò cái đầu trong sân gọi: "Tiểu Bàn nhà ?"

 

Mẹ của Tiểu Bàn thấy một bé trai đáng yêu đến mức tưởng thì thích, vẫy vẫy tay với bé: "Vào đây chuyện."

 

"Cháu chào thím ạ!"

Mộng Vân Thường

 

Bốn đứa trẻ đều ở cổng lớn.

 

Tiểu Bàn thấy tiếng chuyện, lao một mạch sân.

 

"Tớ còn đang định tìm các chơi đây, các tự đến , thôi, dẫn các tìm mấy bạn nhỏ khác."

 

Nhìn nửa ngày thấy Hạ Vũ Nhu liền hỏi: "Chị !"

 

Đại Bảo: "Chị bảo hôm nay bọn tớ tự chơi."

 

Tiểu Bàn còn khá tiếc nuối: "Tiếc quá, trưa nay ăn ngon ."

 

Mẹ Tiểu Bàn dí ngón tay đầu bé: "Trong nhà thiếu cái ăn của con ? Nhìn xem con thèm thuồng kìa."

 

Lưu Điền: "Chúng thể tự bắt tự nướng ăn mà!"

 

Đám thật nghĩa khí, tự ăn vụng.

 

Tiểu Bàn: "Cũng ."

 

Chẳng mấy chốc, bọn họ tập hợp một đội ngũ tám chín .

 

cầm xẻng, cầm đồ câu, cầm xô, còn mang diêm và muối.

 

Người bạn nhỏ mới gia nhập vẻ mặt đầy ao ước: "Chúng thể câu ?"

 

"Chắc chắn chứ, câu thì hôm nay chúng sẽ nướng ăn luôn."

 

Tiểu Bảo: "Tớ câu cá giỏi nhất."

 

Tiểu Bàn: "Được , cho câu ."

 

Lưu Điền: "Tớ ở bên cạnh hỗ trợ."

 

Hầu Tử: "Cậu thì hiểu cái gì?"

 

Lưu Điền: "Chúng thể luân phiên."

 

Nó sợ phân chỗ khác.

 

Đến nơi, đầu tiên bắt đầu đào mồi để câu cá!

 

Tiểu Bảo tìm một tảng đá khá lớn xuống, dáng hình buông cần câu.

 

Ngay lúc bé đang tập trung tinh thần, Lưu Điền bỗng nhiên chân trái vấp chân , lao về phía bé.

 

Tiểu Bảo ngũ quan nhạy bén phát hiện nguy hiểm, lập tức nhảy chỗ khác.

 

Đồng t.ử Lưu Điền co rút mạnh.

 

Lúc phanh nữa .

 

ngờ một đứa trẻ bốn tuổi phản ứng nhanh như !

 

Không còn vật đệm, rơi xuống biển chỉ thể là nó.

 

Lần thì hoảng loạn , buột miệng kêu lên: "Cứu mạng với!"

 

"Bùm!"

 

Nước b.ắ.n tung tóe!

 

Đứa trẻ ở gần bọn họ nhất là đầu tiên lao tới.

 

Mà Tiểu Ngọc vẫn luôn quan sát động tĩnh bên lao lên định đ.á.n.h Tiểu Bảo.

 

"Đồ con hoang, đền mạng tao, tại mày đẩy ?"

 

Tiểu Bảo: "Tớ , tự ngã xuống mà."

 

"Tớ mà tránh nhanh, bây giờ cũng liên lụy ."

 

"Chính là mày, chính là mày, đừng hòng chối cãi, mau cứu tao lên, nếu tao để yên cho mày ."

 

Tiểu Bảo quật cường để nước mắt rơi xuống, dù bé cũng mới bốn tuổi.

 

"Người , các bắt nạt tớ, tớ tìm chị."

 

Hầu T.ử lập tức cầm cần câu hét lên: "Lưu Điền nắm lấy, bọn tớ kéo lên."

 

Lưu Điền đang giãy giụa khổ sở trong nước, bây giờ nỗi sợ hãi chiếm lấy, còn thấy bọn họ gì?

 

Hu hu hu, nó c.h.ế.t.

 

Hầu T.ử cuống cuồng xoay quanh, "Cậu nắm cần câu thì bây giờ?"

 

Hôm nay ở đây ngay cả một lớn cũng .

 

Cậu bé hét lên với mấy đứa trẻ đang ngây bên cạnh, "Mau tìm lớn."

 

Hạ Vũ Nhu vẫn luôn dùng tinh thần lực quan sát hai đứa trẻ, sát ý trong mắt lóe lên biến mất!

 

Được lắm, vì một cái chức vị của , mà dám tay hại tính mạng khác, thật là giỏi lắm.

 

Cô tuyệt đối sẽ để cho loại cặn bã xã hội, loại bò cạp độc ác bình an vô sự.

 

Chơi trò âm hiểm đúng , bà đây phụng bồi đến cùng.

 

 

Loading...