Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 406: Gà Mái Béo Và Lòng Tốt Có Chọn Lọc

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:12:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu hung hăng trêu đùa đám một phen, nghênh ngang rời .

 

Mấy gã đàn ông đang dập đầu lia lịa bóng lưng cô xa, trực tiếp xụi lơ mặt đất, vẻ mặt sống sót tai nạn.

 

Nữ quỷ cuối cùng cũng .

 

"Nữ quỷ" Hạ Vũ Nhu chuẩn một gùi đồ mang về tiêu thụ.

 

Bất lợi của việc sống đảo là mua đồ tiện lắm.

 

Cũng thể lúc nào cũng biến đồ một cách khó hiểu chứ!

 

Vẫn một cái cớ mới .

 

Nghĩ ngợi một chút xách thêm hai con gà mái già tay.

 

Sau vấn đề trứng gà thể giải quyết .

 

Cô lặng lẽ like cho một cái.

 

Đến bờ nước, cởi dây buộc bè tre, lên .

 

Đặt giữa mặt biển bao la vô tận, tâm cảnh cảm giác cũng thăng hoa ít.

Mộng Vân Thường

 

Lúc còn lo cái bè tre kẻ mắt nào trộm mất , may mà chuyện xảy .

 

Trở khu gia thuộc.

 

Người đường thấy cô cõng một gùi đầy ắp đồ, còn xách hai con gà mái già, đều kinh ngạc muôn phần.

 

Có một bà thím béo tròn hỏi: "Đây là con gái Phó Lữ trưởng Hạ ?"

 

"Cháu đây là..."

 

Hạ Vũ Nhu ngọt ngào, "Cháu chào thím, nhà cháu mới đến đây lâu, thiếu đồ khá nhiều, cho nên ngoài mua sắm một phen."

 

"Thím nhớ hình như hôm nay thuyền ngoài mà!"

 

"Ồ, cháu đạp bè gỗ qua đấy ạ."

 

Thím béo: "Đạp bè gỗ? Mặt biển rộng thế , gan con bé cũng lớn quá đấy?"

 

"Cái mà gặp sóng gió, bè gỗ lập tức lật úp, rơi xuống biển, chuyện đùa ."

 

"Người lớn nhà cháu tâm cũng thật lớn."

 

Các bà thím khác cũng ở đó : " đấy, lớn bọn thím còn dám thế, cháu dám?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Chắc là nghé con sợ hổ đấy ạ!"

 

Một câu của cô thành công khiến tất cả xung quanh câm nín.

 

vội vàng lảng sang chuyện khác, "Năm mất mùa thế , còn gà béo thế?"

 

Hạ Vũ Nhu: Sơ suất , đúng , đường cái hễ thấy là gầy trơ xương, sắc mặt vàng vọt.

 

Cô chỉ đành ngụy biện : "Ồ, bán gà với cháu , mấy con gà đều là ăn giun đất gì đó mà lớn?"

 

"Cho nên tốn lương thực."

 

Có một bà cụ bốn năm mươi tuổi : "Nha đầu, thể thương lượng một chút , gà của cháu nhượng một con cho bà ? Con dâu nhà bà bụng mang chửa, ngày ngày ăn cám nuốt rau với bà già , thật sự chút với nó."

 

Hạ Vũ Nhu chút do dự, gà cô thiếu, thiếu chính là cơ hội lấy , còn nữa là lỡ như hôm nay mở đầu, ngày nào đó những đạo đức bắt cóc, bảo cô giúp mang cái cái .

 

tìm phiền phức cho !

 

mà, để lương thực trong gian bán nhanh hơn, cứu nhiều hơn, thời gian đúng là chạy ngoài nhiều.

 

Thím béo : "Nha đầu, nếu thì cháu giúp bà thím , con dâu nhà bà ngoại trừ cái bụng thì gầy như da bọc xương."

 

"Đàn ông trong nhà nhiệm vụ bên ngoài, trong nhà chỉ hai phụ nữ và mấy đứa trẻ, một chuyến dễ dàng, hơn nữa bây giờ vật tư phong phú, cho dù ngoài cũng mua đồ gì hữu dụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-406-ga-mai-beo-va-long-tot-co-chon-loc.html.]

 

"Gà mái già nếu mỗi ngày thể đẻ một quả trứng, cũng coi như thể bổ sung dinh dưỡng cho sản phụ ."

 

Hạ Vũ Nhu: "Thím , cháu cũng sắt đá, chỉ là, cái mở đầu, cháu sợ phía sẽ vô vàn phiền phức."

 

Bà cụ: "Sẽ , sẽ , chúng cảm kích còn kịp, thể gây phiền phức cho cháu?"

 

Thím béo: " đấy, nếu khó cháu, cho thím, thím mắng bà ?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Nể mặt đứa bé chào đời, cháu sẽ nhượng một con cho bà, đối phương con gà nuôi , mỗi ngày đều thể đẻ một quả trứng, bà tuyệt đối đừng để nó đói đấy."

 

Mọi : Lừa ai thế? Mỗi ngày đều thể đẻ trứng, việc gì còn bán?

 

Hạ Vũ Nhu: Các bản lĩnh thì mà hỏi!

 

Hạ Vũ Nhu chút nỡ đưa một con gà mái già cho bà cụ.

 

Bà cụ mừng như điên, từ trong túi móc một chiếc khăn tay, mở từng lớp từng lớp .

 

Móc hai tờ Đại Đoàn Kết đưa cho Hạ Vũ Nhu.

 

Hạ Vũ Nhu chỉ lấy một tờ trong đó, "Cháu giúp đối phương chút việc nhỏ, cho nên thu rẻ."

 

Bà cụ: "Cô bé thật là nết cũng , bà cảm ơn cháu ở đây nhé."

 

Niềm vui mặt bà cũng che giấu , , con dâu đồ bổ sung dinh dưỡng, đến lúc đó cháu trai nhỏ trong bụng cũng sẽ suy dinh dưỡng nữa.

 

Thím béo cũng mừng cho bà cụ.

 

"Hôm nay đúng là hưởng sái ánh sáng của cô bé."

 

"Cháu , cõng nhiều đồ như , mau về !"

 

giúp đỡ, nhưng sợ khác mưu đồ bất chính!

 

Mấy bóng lưng Hạ Vũ Nhu xa bàn tán xôn xao.

 

"Các bà xem con bé mua đồ gì, chất đầy một gùi như thế."

 

"Nó mua ở thế?"

 

Thím béo: "Người mới chuyển đến chắc chắn trong nhà cái gì cũng thiếu, mua chút đồ bình thường ? Các bà lúc mới đến túi lớn túi nhỏ cũng ít vơ vét đồ về nhà."

 

" đoán chắc là Hắc thị ."

 

"Không thể nào, nó một con nhóc lạ nước lạ cái, thể nào đầu tiên cửa gặp Hắc thị."

 

"Biết sớm nó ngoài, chúng cũng theo ngoài cho , nửa tháng mới biển một , trong nhà cái gì cũng thiếu."

 

"Hay là chúng theo nó ngoài xem ."

 

Bà cụ đồng ý, "Các bà thể như ? Lời con bé các bà thấy ? Nó chính là sợ phiền phức, mới do dự nên nhượng cho một con gà ? miệng , sẽ gây phiền phức cho nó. Muốn ngoài, các bà tự , cứ theo m.ô.n.g con nhà ? Đây khó chịu ?"

 

Một phụ nữ khác hơn 30 tuổi sắc mặt chút khó coi, "Thím , thím đây là lợi , cho nên mới chuyện đau eo! Đều là cùng một khu gia thuộc, giúp đỡ lẫn là chuyện nên ? Nó một con nhóc cửa nẻo dẫn dắt chúng thì chứ?"

 

Thím béo hừ lạnh một tiếng, "Không sợ liên lụy đến đàn ông nhà các bà, cứ việc ầm ĩ , hôm qua chính mắt thấy bố con bé, đều là bao che khuyết điểm đấy. Người là Phó Lữ trưởng nếu chút bản lĩnh, bà cho rằng tuổi còn trẻ mà đạt độ cao như ? Cho nên, đừng ngu mà tự ."

 

Nghe thím béo , trái tim đang rục rịch của nguội lạnh xuống.

 

, bọn họ dù mỗi tháng đều thể ngoài mua sắm đồ hai , cần thiết cố tình đắc tội .

 

Hạ Vũ Nhu trở về nhà, lấy đồ ngoài, mỗi khi lấy một món, cặp song sinh kinh ngạc một tiếng.

 

"Oa, nhiều đồ ăn ngon quá, hôm nay cuối cùng cũng ăn thịt ."

 

Cố Viện: "Con cõng bao nhiêu đồ về thế ? Cũng sợ đè cho lớn nổi, thành chú lùn, xem ai còn con."

 

Hạ Vũ Nhu: "Tự cần ."

 

Thừa dịp cái cớ ngoài nhiều, kiếm một ít đồ, còn đợi đến khi nào?

 

 

Loading...