Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 417: Sắp Đi Còn Gây Chuyện, Lời Đồn Đãi Ác Ý
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:14:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thượng Quan Diệc nhướng mày, xem trong cái nhà ưa thích nhiều nha!
Sáng sớm hôm , nhà họ Hạ ngủ dậy liền thấy bữa sáng thịnh soạn!
Cố Viện kinh ngạc : "Tiểu Diệc, những thứ đều là cháu ?"
Thượng Quan Diệc chỉ lo ai hỏi đây: "Cháu cũng tiện ăn chực ở chực ở đây, thứ duy nhất thể lấy chính là trù nghệ ."
Trong bếp nhiều đồ ngon thế , tối hôm qua chiêu đãi bằng lương thực phụ rát họng.
Đây là bao nhiêu ưa chứ!
Mắt Tiểu Bảo sáng rực: "Oa, giỏi quá!"
"Ồ, Tiểu Bảo mau nếm thử tay nghề của xem ngon ?"
Tiểu Bảo cầm lấy một cái bánh hành, ngoạm một miếng lớn.
Ăn ngấu nghiến: "Ngon, ngon quá."
Miệng rõ tiếng.
Đây là cái bánh hành trứng gà ngon nhất nó từng ăn.
Hạ Vũ Nhu thầm mắng một câu đồ tham ăn.
Đối phương là một thằng nhóc con thể món ngon kinh tài tuyệt diễm gì chứ?
Kiếp , món ngon gì mà cô từng ăn.
Cắn nhẹ một miếng, mắt lập tức sáng lên, cái cũng quá ngon chứ?
Cô đều nghĩ thông, chỉ là một cái bánh thôi mà? Khác biệt lớn thế.
Hiếm khi thẳng tên một cái!
Trừ ngón tay dài một chút, trai một chút cũng chẳng gì đặc biệt nha!
Thật nghĩ thông, một đôi tay như thế thể đồ ăn mỹ thế ?
Thượng Quan Diệc quan sát biểu cảm của con nhóc, thấy cô ăn thỏa mãn, hiểu ý.
Cậu đều ngóng rõ ràng , trong cái nhà trừ Hạ Chấn Hiên nấu cơm , những khác là ăn bám.
Lúc Hạ Chấn Hiên ở nhà, ông cầm muôi, lúc ở nhà, bọn họ ăn nhà ăn.
Cơm tập thể thì gì mà ăn?
Chỉ cần nuôi cho khẩu vị của bọn họ kén chọn lên, để bọn họ yêu thích món ngon , còn cầu xin ở .
Ăn cơm xong, Hạ Vũ Nhu dạo khắp nơi trong khu gia thuộc, đằng còn một lớn hai nhỏ theo.
Cặp song sinh thỉnh thoảng phát tiếng kinh hô từ miệng?
Ánh mắt sùng bái càng như nước sông cuồn cuộn, chảy mãi ngừng.
Hạ Vũ Nhu: Em trai ngốc của cô ơi, dễ dàng mua chuộc thế đấy.
Đang thì dừng , chỉ thấy Hoàng Nguyệt lưng về phía bọn họ một gốc cây cổ thụ, miệng lưỡi lưu loát bôi nhọ danh tiếng nhà cô.
"Ngày mai , ước chừng tương lai cũng còn cơ hội gặp mặt nữa, hy vọng đều thể sống , , tránh xa nhà Hạ Phó lữ trưởng một chút nhé!"
Trong lòng ác độc nghĩ: Hại cả nhà chúng rời xa quân đội, cho các cũng quả ngon để ăn, để tất cả cô lập các , xem các còn mặt mũi nào tiếp tục ở .
"Á, chẳng lẽ sự rời của các liên quan đến nhà ?"
Một phụ nữ quan hệ khá với Hoàng Nguyệt kinh hô thành tiếng.
Hoàng Nguyệt vẻ mặt hoảng loạn thất thố: "Không, chuyện đó, ngàn vạn đừng bừa, đạo lý họa từ miệng mà ."
" cũng các vết xe đổ của ."
Thật thật giả giả, giả giả thật thật, còn hiệu quả hơn là chỉ trích trực diện.
Một cô vợ nhỏ mặt non choẹt vẻ mặt quan tâm: "Chị , đang yên đang lành, chuyển ngành là chuyển ngành thế?"
Hoàng Nguyệt thôi, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.
"Đừng hỏi nữa, trách đứa bé đó, nó dù còn nhỏ, thể chút hiểu lầm với chúng , tất cả đều là mệnh."
"Chị , chị nỗi khổ tâm gì cứ , chúng em giúp chị cùng tính toán."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-417-sap-di-con-gay-chuyen-loi-don-dai-ac-y.html.]
"Sự rời của các , liên quan đến đứa bé đó ?"
Cô vợ nhỏ chuyện mới tùy quân lâu, đầu tiên tỏ ý thiện chí với cô chính là vợ Đoàn trưởng Lưu .
Người nhiệt tình, còn tạo quan hệ với cô , mưu cầu lợi ích cho đàn ông nhà nữa chứ!
Ai ngờ còn thực hiện kế hoạch, đối phương , những mưu tính đó của cô chẳng đều đổ sông đổ biển ?
Có chút cam lòng, ai phá hỏng chuyện của cô ?
Hoàng Nguyệt lắc đầu: "Em giúp chị , chị cũng liên lụy em, chỉ hy vọng các em chú ý chút, đừng quá thật thà, kẻo nắm thóp, đá là đá ."
"Lão Lưu nhà chúng cúc cung tận tụy, chỉ vì xảy xung đột với khác, tiền đồ mất là mất."
Nghe thấy Hoàng Nguyệt như , trong lòng mấy bà thím cô vợ nhỏ đ.á.n.h trống!
Chỉ vì chút tư thù, mà bóp c.h.ế.t tiền đồ của khác, thế cũng quá thất đức !
Không , bọn họ nhất định hỏi cho rõ ràng, kẻo nhà vết xe đổ.
Bà bác lập tức nắm lấy tay Hoàng Nguyệt: "Vợ đoàn trưởng, cô thể rõ ràng hơn với chúng ?"
"Nếu là đối phương chiếm lý, chúng giúp cô đòi công đạo."
Mộng Vân Thường
Nếu thật sự như Hoàng Nguyệt , còn bằng trực tiếp ầm lên!
Đỡ cho bọn họ cũng chịu thiệt thòi tương tự.
"Thôi bỏ , vô dụng thôi, hậu thuẫn, các vì , mà đàn ông nhà chịu sự chèn ép!"
Cô ngoài mặt bày bộ mặt cho các , trong nội tâm hận thể hét lên.
Cô vợ nhỏ kinh hô một tiếng: "Em là ai gây khó dễ với nhà chị ."
Mọi : "Ai thế, mau !"
"Mọi nghĩ xem khu gia thuộc chúng gần đây nhà nào mới chuyển đến."
Câu đều , đang ở trung tâm bát quái, bọn họ ngay ngày đầu tiên nhà họ Hạ chuyển ngọn ngành câu chuyện.
"Ý cô là chơi Đoàn trưởng Lưu."
Cô vợ nhỏ: "Mọi nghĩ xem, tại đây chúng đều thể chung sống vui vẻ, bình an vô sự, tại nhà đó đến thì hòa thuận nữa?"
Mấy nghĩ cũng đúng, nhưng bọn họ vẫn chút hiểu.
Chức vị của đối phương cao hơn Đoàn trưởng Lưu, cần thiết tay với cấp của ?
Hoàng Nguyệt thêm một mồi lửa: "Đừng bậy, liên quan đến bọn họ, tuy đó chúng chút vui vẻ, tin bọn họ sẽ việc công trả thù riêng ."
Cô nghĩa chính ngôn từ!
Một bà bác : "Cô ngốc , lòng cách lớp da bụng, ai nghĩ thế nào?"
"Các chẳng lẽ cứ cam chịu phận như thế ?"
Hoàng Nguyệt vẻ mặt đầy lạc lõng: "Vậy cách nào ?"
Sau đều cẩn trọng lời việc mới , trời cũng còn sớm nữa, đây."
Nói , rơi xuống một hàng nước mắt nóng hổi, nơi lẽ là nơi bọn họ khởi hành, ngờ cứ thế mà kết thúc.
Cô hận lắm!
Mọi đều xúc động, dù chung sống lâu như thế, cứ thế đá ngoài một cách khó hiểu, bọn họ đều cảm giác cáo c.h.ế.t thỏ thương.
Mọi đều mặt cho cô , Hoàng Nguyệt ngăn .
"Cảm ơn , nhưng thể liên lụy ."
"Tất cả thủ tục chuyển ngành đều xong, các như thế giúp gì, còn sẽ khiến ghi hận, hà tất gì chứ!"
"Hy vọng sự rời của chúng , thể khiến bọn họ đừng nhắm bất kỳ ai nữa, mãn nguyện ."
"Đều trách lão Lưu nhà chúng quá ưu tú, khiến nhớ thương, các khuyên đàn ông nhà chút, bảo bọn họ giấu tài, kẻo ghen ghét."
"Bốp bốp bốp!"
"Đặc sắc, thật đặc sắc."
" chỉ hỏi vị bác gái , đàn ông nhà bác rốt cuộc ưu tú đến mức nào, chú tham gia chiến dịch gì, đạt những huân chương nào, cứu bao nhiêu em cùng sinh t.ử?"