Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 426: Một Tấc Non Sông, Một Vốc Máu Tươi

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:14:39
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt Dương sư trưởng chút lúng túng, nhưng nhanh ch.óng ông che giấu.

 

Rồi hùng hồn cầm một thứ ném Hạ Chấn Hiên!

 

“Thằng nhóc thối, dám chê bai .”

 

“Thứ trông giống đường ? Ta sai ?”

 

Dám ông kiến thức, hừ!

 

Trong lúc chuyện, ông dùng ngón tay chấm một ít cho miệng, trong mắt là sự kinh ngạc thể che giấu.

 

Vội vàng hỏi: “Thứ ?”

 

Muối độ tinh khiết cao, chút vị đắng nào.

 

Sống đến từng tuổi, ông thật ngờ, muối còn thể biến thành như thế .

 

ngay đó ánh mắt ảm đạm xuống, bây giờ cơm còn đủ ăn, ông cả ngày lo lắng lấy gì để nuôi sống binh lính đảo , còn tâm trạng để hưởng thụ cuộc sống chất lượng cao gì.

 

Hạ Chấn Hiên chỉ con gái : “Là nó đấy.”

 

Con gái thật sự quá lợi hại, ông bố cũng tự thấy hổ, nhưng đồng thời cũng cảm thấy vô cùng tự hào, hình bất giác ưỡn thẳng hơn.

 

Ánh mắt Dương sư trưởng Hạ Vũ Nhu khác, đây là trẻ con, quả thực là cục vàng, đời còn gì mà nó ?

 

Một xuống vách đá cứu cha, phá hủy hang ổ của địch, lập công hiển hách.

 

Nếu là trẻ con, e là sớm tuyển quân đội.

 

Đến đây, chỉ tài năng vô song trong việc nghiên cứu s.ú.n.g ống, còn thể chế tạo b.út ghi âm, bây giờ thể muối trắng tinh , thật là một kho báu lớn!

 

, ông tin b.út ghi âm là do Cố Viện , dù , cũng là do con nhóc đưa ý tưởng.

 

Phấn khích thì phấn khích, nhưng vẫn còn một chút lý trí, ông hỏi: “Các ý gì?”

 

Hạ Vũ Nhu vòng vo với ông: “Cháu hiến tặng công nghệ cho quân đội một cách vô điều kiện.”

 

Dương sư trưởng: “Tại ?”

 

Ông tin một đứa trẻ giác ngộ cao như !

 

Nhìn Hạ Chấn Hiên với ánh mắt nghi ngờ, ý là: ép buộc chứ?

 

Hạ Chấn Hiên nhún vai: “Đừng , quyết định .”

 

Dương sư trưởng cho một ánh mắt “ thật đáng thương”.

 

Đồng bệnh tương liên, thằng nhóc thối nhà ông ông cũng quản .

 

Bức quá, nó thể ông tức đến nhảy dựng lên.

 

Hạ Chấn Hiên quan tâm, dù con gái đả kích cũng một hai .

 

Con gái càng xuất sắc, ông càng tự hào, ai bảo ông là bố nó chứ?

 

Một nửa gen thông minh của con gái là của ông.

 

Mộng Vân Thường

Hạ Vũ Nhu ánh mắt sâu thẳm: “Một tấc non sông, một vốc m.á.u tươi, các bậc tiền liệt dùng m.á.u của để đổi lấy sự yên bình ngày nay, thế hệ chúng con dám quên, càng thể quên.”

 

“Mà ngày nay các chú dùng hình cao lớn của để bảo vệ tổ quốc, dùng m.á.u thịt của để che chắn cho chúng cháu vô bóng tối, hành động nhỏ bé của cháu trở nên nhỏ bé đáng kể.”

 

“Chỉ các chú sợ hãi thứ mới , chúng cháu mới thể , đáng lẽ các chú hưởng đãi ngộ nhất của quốc gia, nhưng tiếc là thế sự vô thường…”

 

Lời của cô đanh thép, khiến hai đàn ông mắt đỏ hoe.

 

Trước đây, họ bao giờ cảm thấy vĩ đại như .

 

Họ chỉ tấc đất nhường, mảnh đất còn, họ còn.

 

Nếu đất nước cần, họ sẽ ngần ngại chiến trường.

 

Họ thể là dùng sức mạnh để bảo vệ đất nước, còn đứa trẻ dùng trí tuệ của để bảo vệ đất nước.

 

Dương sư trưởng cảm thán, hổ là con cháu quân nhân, hổ là cha đều giác ngộ như !

 

Thật là giỏi.

 

Ánh mắt khác.

 

Nếu ai cũng nghĩ như cô, lo đất nước hùng mạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-426-mot-tac-non-song-mot-voc-mau-tuoi.html.]

Hạ Vũ Nhu chút chột , một tràng lời của cô thành công khiến hai đàn ông nước mắt lưng tròng!

 

Hình như diễn quá .

 

, cô thật sự ngưỡng mộ các bậc tiền liệt!

 

Hối hận xuyên sớm hơn vài chục năm.

 

Lúc đó d.a.o thật s.ú.n.g thật mà chiến, mới !

 

Hai vị mắt đều từng chiến trường, họ thể cảm nhận sâu sắc nhất những lời gan ruột của Hạ Vũ Nhu.

 

Non sông ngày nay, chẳng là dùng m.á.u của các liệt sĩ để bảo vệ ?

 

Những trải nghiệm đau thương đó, họ dám quên, cũng thể quên.

 

, càng hận những kẻ xâm lược, hận sự tàn nhẫn của bọn Nhật lùn!

 

Hận những kẻ g.i.ế.c như ngóe, bằng cầm thú.

 

“Hu hu hu, vạn ngàn linh của Hoa Hạ, các thấy ? Máu của các đổ vô ích, chúng đều nhớ, con cháu chúng cũng khắc ghi trong lòng.”

 

“Các hãy yên nghỉ, phù hộ cho đất nước chúng ngày càng thịnh vượng, một ngày nào đó thể đè bẹp chúng.”

 

Hạ Vũ Nhu lau nước mắt, từ khi nào trở nên sến súa như ?

 

“Được , cháu đây, tờ giấy ghi quy trình sản xuất tặng các chú.”

 

Dương sư trưởng: “Đợi , chất lượng muối tuy cao, nhưng vẫn dùng muối thô để gia công.

 

Đối với những thô kệch như chúng , bây giờ lấp đầy bụng là việc quan trọng nhất.

 

Còn về chất lượng muối, ăn là .”

 

Dương sư trưởng chút hổ, ông sợ cô bé nghĩ điều.

 

Hạ Vũ Nhu cạn lời: “Chú thể xem xong ?”

 

Dùng muối thô gia công , thật nghĩ , vẽ vời thêm chuyện, cô rảnh như ?

 

Dương sư trưởng cầm tờ giấy lên xem.

 

Càng xem ánh mắt càng đổi.

 

Nếu thật sự thể như giấy , biến nước biển thành của báu, họ sẽ lo lắng về việc đủ kinh phí nữa.

 

Hạ Vũ Nhu thấy ông xem, liền .

 

Dương sư trưởng đ.ấ.m Hạ Chấn Hiên hai cái: “Thằng nhóc giỏi, khá lắm, dạy con giỏi như .”

 

Hạ Chấn Hiên hổ, những điều thật sự do dạy.

 

Con gái những cảm xúc như , chứng tỏ nó tấm lòng lương thiện, ơn.

 

Một tràng lời của con gái trúng tim đen của .

 

Từng gương mặt tươi rói hiện lên trong đầu , họ cùng , cùng , cùng xông trận địa của bọn Nhật lùn, dùng m.á.u thịt để bảo vệ lãnh thổ.

 

Tận mắt chứng kiến các đồng đội lượt ngã xuống mặt , cần tim đau như thế nào.

 

Nửa đêm mơ về, vẫn thể mơ thấy họ, nhưng theo thời gian, gương mặt họ ngày càng mờ nhạt, cũng sắp nhớ nổi dáng vẻ của họ nữa .

 

Không trí nhớ của , mà là ngã xuống mặt quá nhiều.

 

Anh và sư trưởng hai trong văn phòng cả một ngày, tưởng nhớ những hùng liệt sĩ!

 

Hạ Vũ Nhu khi về, giao hai em sinh đôi cho Thượng Quan Diệc, việc gì ở lì nhà cô.

 

Thượng Quan Diệc phản đối: “Tại bắt trông trẻ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Trông trẻ mới thể trừ tiền thuê nhà của .”

 

Cô cũng là kẻ ngốc, vô duyên vô cớ để tên nhóc ở lì trong nhà, nếu mùng một, thì đừng trách cô rằm.

 

Có sức lao động, bóc lột thì phí!

 

trông trẻ , cô chạy về phòng, đóng cửa gian tu luyện.

 

Từ thấy chấm đen nhỏ, cô cảm thấy chuyện gì đó sắp xảy ?

 

Cô định tối nay lẻn ngoài xem xét.

 

 

Loading...