Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 434: Sóng Gió Trên Tàu Hoả

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:14:47
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ một tiếng “rắc”, một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên.

 

“A!”

 

Bỗng dưng một cú như , tất cả đều giật .

 

Mọi đều ngừng di chuyển, yên tại chỗ.

 

Người đàn ông vẻ ngoài bỉ ổi, bàn tay cử động của , ánh mắt kinh hoàng.

 

Lúc vô cùng hối hận vì trêu chọc đại sát tinh mắt.

 

Đối phương chỉ dùng một tay bẻ gãy tay .

 

Sát khí toả từ cô như thể bước từ núi thây biển m.á.u.

 

Nhìn là loại từng thấy m.á.u.

 

Đây là một đóa hồng gai!

 

Khi còn kịp chạy trốn, bóp cổ!

 

“Ngươi c.h.ế.t ? Ai ngươi cũng dám chiếm tiện nghi?”

 

Trong đôi mắt Thượng Quan Diệc tràn đầy sát khí.

 

Tiện nghi của cô nhóc dễ chiếm ?

 

Hắn ngờ rằng, bao vây bảo vệ cô nhóc ở phía .

 

Ai ngờ vẫn kẻ mắt đ.â.m đầu .

 

Gã bỉ ổi chỉ cảm thấy khó thở, bàn tay còn ngừng đập tay Thượng Quan Diệc.

 

Một hai đều ăn gì mà lớn, một tay thể khiến cử động .

 

Hạ Vũ Nhu tát thêm một cái, “Còn dám chống cự, tin ném ngươi xuống cho bánh xe nghiền ?”

 

Khí tức lạnh lẽo toả khắp , toa tàu vốn đông đúc, ép một trống.

 

Không còn chen chúc, Hạ Vũ Nhu liền chất hết hành lý xuống đất.

 

Trực tiếp tát một cái mặt đối phương.

 

“Nói, bàn tay heo mặn mà đó để tìm c.h.ặ.t, tự ngươi c.h.ặ.t?”

 

Mọi nên lời, cũng thật là, tiện nghi gì cũng chiếm.

 

Cô bé xinh thì xinh thật, nhưng khí chất dễ chọc cũng là thật.

 

Người nghĩ quẩn như ? Có lắc đầu.

 

Tiểu Bàn càng tức giận, “Đồ ch.ó đẻ, dám bắt nạt chị .”

 

Hắn đến mặt đá gã đó một cái.

 

Gã bỉ ổi siết cổ đến thở nổi, mắt trợn trắng, cơn đau là gì.

 

Bây giờ mấy họ với ánh mắt khác, mấy hổ là cùng một hội, đều nóng nảy.

 

Động một chút là vung nắm đ.ấ.m, thể chọc, thể chọc!

 

Ngay cả mấy cướp chỗ cũng trấn áp, một hai lén lút dậy, cầm hành lý của bỏ chạy.

 

Hổ Nha hét lên: “Chị, chỗ , mau đến .”

 

Cô nịnh nọt tiến lên giúp Hạ Vũ Nhu xách hành lý.

 

Thượng Quan Diệc đáng thương Hạ Vũ Nhu, “Chị, xử lý thế nào?”

 

Hạ Vũ Nhu lảo đảo, “Khụ khụ khụ!”

 

Suýt nữa nước bọt của sặc c.h.ế.t.

 

Hung hăng lườm kẻ đầu sỏ, dùng ánh mắt cảnh cáo bớt trò!

 

Thượng Quan Diệc phục, dựa Tiểu Bàn nhỏ hơn ngươi hai tuổi thể gọi ngươi là chị, thì ?

 

Hắn cũng chỉ lớn hơn cô nhóc ba tuổi.

 

“Thích ném thì ném, g.i.ế.c c.h.ế.t cũng .”

 

“Loại tai hoạ giữ cũng chỉ ô nhiễm khí.”

 

“Hu hu hu, c.h.ế.t.”

 

Gã bỉ ổi liều mạng lắc đầu.

 

Cố gắng hít thở khí bên ngoài.

Mộng Vân Thường

 

Những xem bên cạnh đều sợ rước hoạ dám gì.

 

Người đàn ông tuy , thể tội đến mức c.h.ế.t, nhưng nữ sát tinh mắt còn đáng sợ hơn, họ cũng trêu chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-434-song-gio-tren-tau-hoa.html.]

 

Thượng Quan Diệc cô, trực tiếp đá đó một cái, “Cút cho xa, đừng để thấy ngươi nữa.”

 

Vở kịch coi như kết thúc .

 

Họ chỉ đòi chỗ , mà còn dọn sạch lối bên cạnh chỗ .

 

Sau khi Hạ Vũ Nhu xuống, Tiểu Bàn lập tức nịnh nọt lấy một chiếc khăn sạch, thấm nước đưa cho Hạ Vũ Nhu.

 

“Chị, mau lau tay , bẩn ?”

 

Hạ Vũ Nhu khách khí nhận lấy, bắt đầu lau, lau sạch từng ngón tay thon dài.

 

Cô ngắm đôi tay ngọc ngà của , khiến Hổ Nha ghen tị thôi.

 

Đối phương cũng múa đao múa thương, tại tay như ? Còn một vết chai!

 

Cô đưa đôi tay thô kệch của mắt xem, Tiểu Bàn chế nhạo!

 

“Đôi tay của ngươi còn dám ngắm, thể so với chị .”

 

Hổ Nha lườm , “Tại so với cô ? So với ngươi là .”

 

“Ngươi sức bằng , bằng , tay thì chúng cũng nửa cân tám lạng, ngươi gì mà đắc ý.”

 

“Hơn nữa, bản cô nương còn trẻ.”

 

Tiểu Bàn tức giận mắt trợn tròn, cũng mới 19 tuổi thôi ?

 

Tuổi nhất của đàn ông, khí thế hừng hực.

 

Sao trong miệng con nhóc c.h.ế.t tiệt ? Hắn như biến thành rau già .

 

“Dù ngươi cũng bằng chị .”

 

“Phì, đó cũng là chị .”

 

Hai đối đầu gay gắt, ai nhường ai.

 

Hạ Vũ Nhu lười để ý đến họ, ném chiếc khăn dùng cho Thượng Quan Diệc!

 

Thượng Quan Diệc còn cách nào khác, chỉ thể dọn dẹp cho cô.

 

Khiến bên cạnh kinh ngạc, đây quả thực là tiêu chuẩn của tiểu thư nhà giàu!

 

Thời buổi , ai ngoài cũng cố gắng giấu , cô nhóc thật sợ c.h.ế.t.

 

“Được lắm, hoá ở ngoài ngươi còn dám kiêu ngạo như , chuyện của tiểu thư nhà tư bản.”

 

Một cô gái vẻ ngoài khá, ưa nổi khuôn mặt xinh đến mức khiến ghen tị phát điên của Hạ Vũ Nhu.

 

Chỉ một b.úa đập c.h.ế.t cô, nên thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời ?

 

Nước bẩn cứ thế mà tạt.

 

Hạ Vũ Nhu vắt chéo chân, hai tay khoanh n.g.ự.c, cả lười biếng vô cùng, với Tiểu Bàn: “Chuyện gì ? Tàu chứa nổi, còn chứa cả ch.ó?”

 

“Ai ?”

 

Tiểu Bàn nghiêm túc trả lời.

 

Tất cả đều ngơ ngác, ch.ó ở ?

 

Rất nhanh phản ứng , “Hoá bóng gió.”

 

Cô gái bóng gió mặt đỏ bừng, “Ngươi, ngươi thể mắng ?”

 

Hạ Vũ Nhu ghét bỏ liếc cô một cái.

 

“Ta bao giờ mắng .”

 

Cô gái lập tức kìm nữa, nước mắt lã chã rơi, cô uất ức bạn đồng hành.

 

Vốn để ấn tượng cho đàn ông trai tưởng đó, ai ngờ phụ nữ đó thô tục như , theo lẽ thường.

 

Nhìn là dễ chọc, dứt khoát tìm kiếm viện trợ bên ngoài!

 

Cô gái cùng cô như con mèo xù lông, chỉ Hạ Vũ Nhu mắng!

 

“Đồng chí miệng lưỡi độc ác như ? Xem bắt nạt Tiểu Liên của chúng thành thế nào ?”

 

Bạch Liên: “Tiểu Ngũ, đừng như , cũng cố ý.”

 

“Tiểu Liên, chỉ bụng, mắng là ch.ó , còn rộng lượng.”

 

Khiến bên cạnh phá lên, ngay cả khóe miệng Hạ Vũ Nhu cũng giật giật!

 

Chưa từng thấy đồng đội ngu ngốc như , ngươi chắc là đang xát muối vết thương của đối phương ? Người sẽ hận ngươi .

 

Tiểu Bàn càng đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân, “Thấy ngu thì nhiều , nhưng thấy ai ngu như ngươi.”

 

Khuôn mặt méo mó của Bạch Liên suýt nữa biến dạng, thầm hận Dư Ngũ ngu ngốc thành sự đủ, bại sự thừa.

 

 

Loading...