Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 442: Sức Mạnh Của Đồng Tiền

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:18:20
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vợ trưởng thôn vội vàng từ chối, “Thế , các cháu từ xa ngàn dặm đến đây dễ dàng gì.”

 

Ông nhà bà dặn, phép nhận quà.

 

Tuy thèm thuồng những thứ cô bé mang đến, nhưng cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng.

 

Hạ Vũ Nhu: “Bác gái, chúng cháu việc nhờ bác giúp đỡ, nếu bác nhận, cháu cũng mặt mũi nào để mở lời.”

 

Bà lão mặt tươi hơn vài phần, “Có chuyện gì các cháu cứ , giúp chắc chắn sẽ giúp, còn đồ đạc thì cần .”

 

Mới đến nơi lạ, chẳng cũng chỉ mấy chuyện đó ?

 

Hạ Vũ Nhu đặt đồ lên bàn, “Đây là một chút tấm lòng của chúng cháu, đáng bao nhiêu tiền, nếu bác nhận, chúng cháu cũng tiện phiền bác.”

 

Lời đến nước , vợ đại đội trưởng cũng tiện từ chối nữa, nhận lấy đồ, nụ mặt càng thêm chân thành.

 

“Có chuyện gì cứ xem, chỉ cần giúp , tuyệt đối từ chối.”

 

Hạ Vũ Nhu liền yêu cầu của .

 

Bà lão , thì , gì khó ?

Mộng Vân Thường

 

“Chỉ chút chuyện nhỏ , cứ giao cho .”

 

mấy mới đến cũng khá hào phóng, tuy xe mấy ngày mấy đêm, chút mệt, nhưng đa thanh niên trí thức cũng nỡ tiêu tiền .

 

“Các cháu về , tìm cho các cháu, đảm bảo sắp xếp thỏa.”

 

“Cảm ơn bác gái ạ.”

 

Vợ đội trưởng tiễn cửa, về phòng cất những thứ họ mang đến.

 

Nếu cất, lát nữa đám tham lam chẳng sẽ vơ hết lòng .

 

Đi nửa đường, Tiểu Bàn giơ ngón tay cái về phía Hạ Vũ Nhu, “Tỷ, em phát hiện , chuyện khó đến tay tỷ cũng trở nên đơn giản.”

 

Hạ Vũ Nhu : “Đây chính là sức hấp dẫn của đồng tiền, tiền mua tiên cũng .”

 

Tiểu Bàn chút lo lắng, “Đám ở viện thanh niên trí thức dễ đối phó, họ lung tung .”

 

Hạ Vũ Nhu: “Chúng sức khỏe , bà con nhiệt tình qua giúp một tay, gì đáng để tố cáo?”

 

“Nếu họ dám chơi trò đó, đảm bảo sẽ khiến họ hối hận cả đời.”

 

Hãm hại khác cô là giỏi nhất.

 

Dương mưu cũng thành vấn đề.

 

Bây-giờ vì mùa vụ kết thúc, mỗi đều gầy một vòng, đại đội trưởng cho nghỉ mấy ngày.

 

đường về gặp ít , thấy hai thanh niên trí thức mới đến, các bà, các chị dâu bắt đầu rỉ tai .

 

“Hai đứa chắc là thanh niên trí thức mà hôm nay đại đội trưởng đón.”

 

“Cô bé đó trông xinh thật!”

 

“Chứ còn gì nữa? trông cũng tệ.”

 

“Chắc là làng sắp náo nhiệt .”

 

“Theo thấy, đám thanh niên trí thức ngoài việc trông một chút, thì chẳng tích sự gì.”

 

“Đó là do dạy dỗ, nếu gặp dạy dỗ, vẫn việc.”

 

Một bà lão, mặt lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

 

Cô bé đó thiếu tiền, gả cho con trai bà là hợp nhất!

 

Vào tay bà , còn thể lật trời ?

 

Hạ Vũ Nhu nếu suy nghĩ của bà , chắc chắn sẽ cho một cái tát trời giáng, , là hàng chục tia sét.

 

Không gương, thì cũng nước tiểu mà soi, con trai bà cũng xứng mơ tưởng đến .

 

Mấy ở điểm thanh niên trí thức hai họ tay trở về, nghĩ rằng chuyện chắc chắn thành, bắt đầu bóng gió.

 

“Ối, lúc đầu ai hùng hồn thể xoay xở cơ mà.”

 

“Không ngờ vả mặt nhanh thế!”

 

Hàn Thảo mặt đầy vẻ khinh miệt!

 

Trong cuộc sống cũng là trí tuệ, với thái độ của họ, đến đắc tội với tất cả , còn ngày tháng .

 

Hạ Vũ Nhu khoanh tay n.g.ự.c, lười để ý đến đồ ngu.

 

Hàn Thảo thấy cô để ý đến , liền tức giận.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-442-suc-manh-cua-dong-tien.html.]

“Này, hỏi cô đó, điếc ?”

 

Hạ Vũ Nhu ánh mắt sắc lẹm quét về phía cô , “Câm miệng, thời gian rảnh rỗi chằm chằm khác, bằng nghĩ xem sống thế nào .”

 

Hàn Thảo khí thế lạnh lùng của cô cho kinh sợ.

 

Tuổi còn trẻ mà khí thế thật lớn, còn mạnh hơn cả khí thế của lãnh đạo đơn vị bố cô .

 

Bạch Liên hòa giải, “Mọi đều là chị em từ bốn phương trời đến, cần như kẻ thù.

 

Chúng nên đồng lòng hợp sức, đoàn kết sưởi ấm cho , như những ngày tháng tương lai mới khó khăn.”

 

Hạ Vũ Nhu hề nể mặt cô , “Nếu trở mặt , thì tự lo cho , ai sống cuộc sống của nấy là .”

 

đây, chỉ cần đến gây sự với , thì chúng là bạn , ai mà gây khó dễ cho , thì xin tiếp đến cùng.”

 

Cô đưa mắt Hổ Nha, “Ôi, , đầu khó chịu quá.”

 

Hổ Nha lập tức chạy đến đỡ cô, “Tỷ, tỷ lên hành lý một lát .”

 

“Tỷ sức khỏe yếu, khi , thím dặn em , chăm sóc tỷ thật .”

 

Vẻ mặt lo lắng, “Hy vọng các đừng bệnh.”

 

Tiểu Bàn: “ cũng thấy khó chịu khắp , huống chi là hai họ?”

 

“Bất lực vì lạ nước lạ cái, kêu trời trời thấu, kêu đất đất , đến một cái dụng cụ dọn phòng cũng .

 

Nếu , lúc thể giường nghỉ ngơi .

 

Không ngoài gây chuyện một phen, cũng sẽ yếu ớt như .”

 

Trong lúc chuyện, còn cố ý liếc mắt về phía thanh niên trí thức cũ.

 

Mấy thanh niên trí thức cũ, đều cúi đầu, ai chim đầu đàn.

 

Lỡ như đối phương thật sự vấn đề về sức khỏe, lúc đó chẳng sẽ đổ cho họ .

 

Trong lúc chuyện, Tiểu Bàn thấy vợ đại đội trưởng dẫn mấy cầm dụng cụ về phía họ.

 

Vợ đại đội trưởng, “Đồ các cháu cần lát nữa sẽ đến.”

 

“Mấy cái chổi đều là mới bó.”

 

Tiểu Bàn: “Cảm ơn bác nhiều lắm, phiền các bác giúp chúng cháu dọn dẹp mấy phòng .”

 

Hắn chỉ mấy phòng cần dọn dẹp.

 

Các thanh niên trí thức khác đều ngây , họ đang trò gì ?

 

Còn thể chơi như .

 

Mấy bà già đều coi thường đám thanh niên trí thức như họ ?

 

Hôm nay dễ chuyện như ?

 

Từng một đều mang ánh mắt dò xét họ.

 

Trong đó, Bạch Liên ghen tị đến đỏ cả mắt.

 

Họ ngoài một chuyến, phòng ốc cần dọn dẹp.

 

Còn phòng của thì !

 

ấm ức Dư Ngũ: “Không ngờ các bác gái nhiệt tình như , xem thể mua một cái chổi của họ ?”

 

Nếu mua chổi mà tặng luôn dịch vụ dọn dẹp thì quá .

 

Dư Ngũ: “Ha, vội gì, chúng đều là một nhóm, thể dọn phòng cho họ, chẳng lẽ bỏ qua chúng ?”

 

Hạ Vũ Nhu tai thính mắt tinh, cuộc chuyện của họ, mắt trợn trắng sắp lên đến trời.

 

Còn chiếm hời của lão nương, cửa .

 

Cô vẫy tay với Tiểu Bàn.

 

Thì thầm tai mấy câu.

 

Tiểu Bàn liếc mắt phụ nữ đầy mưu mô .

 

Mọi âm mưu quỷ kế, mặt lão đại của họ đều thể nghiền thành tro.

 

Hời của họ dễ chiếm như ?

 

Nằm mơ , trong mơ cái gì cũng .

 

Mấy đều suy nghĩ riêng.

 

 

Loading...