Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 450: Tính Kế Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:18:28
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái miệng của Thượng Quan Diệc tiện thế ?
Đánh thì , còn thích chiếm hời, nào chịu thiệt cũng là .
Cứ lặp lặp như thể mặt mũi, mặt mũi đàn ông đều mất hết, mà còn tự .
Hai đ.á.n.h túi bụi!
Cuối cùng, Thượng Quan Diệc đ.á.n.h cho bầm dập mặt mày, bộ dạng đáng thương như một cô vợ nhỏ.
Uất ức Hạ Vũ Nhu, “Ây da, , khó chịu quá.”
Hắn loạng choạng.
Hạ Vũ Nhu đá một phát m.ô.n.g , chân nhanh, mạnh, chuẩn.
Thấy ngã sấp mặt, tâm trạng đến bay bổng, như một con công nhỏ kiêu ngạo, ưỡn n.g.ự.c, sải bước về phía .
Hổ Nha và Tiểu Bàn coi như thấy, vội vàng chuồn .
Gã đó thứ lành gì, đối phó lão đại nhà họ, lỡ như trút giận lên hai thì ?
Tiểu Bàn: “Cây để ở đây, nhặt mất ?”
Hổ Nha: “Ngu c.h.ế.t , đổi là , nhặt ?”
Tiểu Bàn: “Rõ ràng là do dùng d.a.o c.h.ặ.t, vẫn chút đạo đức tối thiểu .”
“Chỉ ngốc thôi, một cây thể đốt nhiều ngày, ai chắp tay dâng cho khác, c.h.ặ.t thì là c.h.ặ.t , đồ vô chủ ai cũng thể nhặt.”
“Chúng cứ nhặt củi ở gần đây, còn , cứ kéo cây về !”
Tiểu Bàn: “Dựa cái gì mà là ?”
Hổ Nha nhăn mũi : “Tại thể là ? Cậu là đàn ông con trai việc nặng, chẳng lẽ để ?”
“ mới bao nhiêu tuổi, bao nhiêu tuổi, ngại?”
Cô bé khinh bỉ Tiểu Bàn, cô nhóc còn nhỏ hơn Hạ Vũ Nhu hai tuổi, đúng vẫn là vị thành niên.
Tiểu Bàn đối mặt với gương mặt non nớt thật sự lời bắt cô bé việc nặng.
“Được , đều là tổ tông, chính là việc nặng, ? vác.”
Gã Thượng Quan Diệc trừ khi thể hiện mặt lão đại, thể mới chút việc, nếu ai cũng đừng hòng sai khiến , mắt còn là vị thành niên.
Tiểu Bàn xổm xuống, nghiến răng vác cây gỗ khô lên vai, từ từ dậy, vững vàng xuống núi.
Mộng Vân Thường
Hắn thương cho bờ vai của vài giây.
Hôm nay vất vả cho nó .
Hổ Nha ở lưng giơ nắm đ.ấ.m nhỏ, đủ trò quái đản.
Thượng Quan Diệc về phía Hạ Vũ Nhu, ngay lúc cô tay, tay cũng động.
Hai viên sỏi đồng thời rơi con thỏ rừng.
Thượng Quan Diệc: “Nàng nghỉ , còn để .”
“Săn thêm vài con để dành ăn dần.”
Hạ Vũ Nhu thật sâu.
“Được, săn thú, c.h.ặ.t cây.”
Một buổi sáng, cô c.h.ặ.t thêm hai cây khô lớn và mấy bó củi lớn.
Hổ Nha thịt hai con gà lôi, Hạ Vũ Nhu dùng gia vị nướng thịt đặc biệt do cô pha chế nướng hai con gà lôi vàng óng, mỗi nửa con công bằng.
Tiểu Bàn ăn thịt nướng tươi ngon, cảm thán, “Đây mới gọi là cuộc sống của con .”
Lúc bắt đầu việc, đúng là bằng ch.ó lợn, hối hận vì lúc đó bốc đồng yêu cầu xuống nông thôn ở đây, công việc thật sự .
Chưa đến việc đường núi xa xôi, chỉ riêng trọng lượng cũng khiến chịu nổi, họ đến muộn, qua mùa đông bình an, chắc chắn tích trữ nhiều củi.
Vai bây giờ vẫn còn đau!
Ánh mắt oán giận Thượng Quan Diệc!
Gã dựa cái gì mà chút tự giác nào?
Bị một ánh mắt nóng rực chằm chằm, với sự nhạy bén của Thượng Quan Diệc, chắc chắn phát hiện , nhưng lười để ý đối phương.
Hắn đang nghĩ tiếp theo nên gì, thế nào mới thể tìm manh mối .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-450-tinh-ke-nguoi-khac.html.]
Ngày hôm , họ vẫn như .
Dư Ngũ thấy họ một ngày nhặt nhiều bó củi như , trong lòng phục.
Cho rằng họ chắc chắn gian lận, bỏ tiền thuê giúp.
Điều khác gì tác phong của chủ nghĩa tư bản?
Vẻ mặt tức giận tràn ngập thần kinh của cô .
Gặp dân làng là Hạ Vũ Nhu thế thế nọ, vun vén.
Nhặt chút củi cũng thuê giúp, đúng là tiền nhiều đốt hết.
Còn họ ngày nào cũng nấu đồ ăn ngon.
Những gia đình trong làng con trai đến tuổi lấy vợ và những đàn ông độc bắt đầu rục rịch.
Cô thanh niên trí thức xinh giàu , cưới về nhà lỗ, thôi cũng thấy mắt.
Thế là từng một đổ xô núi.
Trong mắt Dư Ngũ lóe lên tia sáng phấn khích.
Chỉ cần những nhà quê như lang như hổ để mắt tới, Hạ Vũ Nhu dù bản lĩnh cũng thoát khỏi sự đeo bám dai dẳng của họ.
Ha ha, cả đời cô chỉ thể mãi mãi cắm rễ ở nông thôn, giặt giũ nấu nướng cho đàn ông, sinh con, cho đến khi già c.h.ế.t.
Bạch Liên do dự thôi, “Tiểu Ngũ, cô nên những lời đó.”
“Nếu đồng chí Hạ , chắc chắn sẽ ầm ĩ thôi.”
Dư Ngũ: “Biết thì chứ? vu oan cho cô , ngày mới đến cô cũng tận mắt thấy , cô ngay cả phòng cũng dọn, thể chịu khổ cực lên núi?”
“Cái kiểu cách của cô là bôi nhọ mặt mũi thanh niên trí thức chúng ?”
“ đây là ngăn cản cô tiếp tục sa đọa, để khỏi liên lụy đến chúng .”
Hừ, dám coi thường cô , thì chuẩn tinh thần ghét bỏ.
Danh tiếng mất , xem cô còn lấy gì để coi thường .
Bạch Liên che giấu cảm xúc trong lòng, “ cô đều là vì cho cô , một cô gái xinh như , việc?
Nếu thật sự thể tìm một gia đình để gả , cũng .”
“Tiếc là, cô sẽ hiểu ý của cô, đây thanh niên trí thức rơi xuống nước một đàn ông cứu, họ kết duyên vợ chồng đấy!”
Dư Ngũ: …
Bạch Liên cũng quan tâm cô đang nghĩ gì, chỉ tăng tốc bước núi.
Thỉnh thoảng dùng tay áo lau mồ hôi trán.
Mắt cô về phía xa, giá như nhà họ thanh trừng thì .
Không bây giờ nhà thế nào .
Cái khổ ở nông thôn , cô thật sự chịu nổi, thế nào mới thể thoát khỏi tình cảnh hiện tại?
Mặc dù bây giờ trong tay cô chút tiền, nhưng cũng dám tiêu lung tung.
Hạ Vũ Nhu đang vung rìu, c.h.é.m mục tiêu thì gọi dừng .
“Đồng chí Hạ, mau dừng .”
Những đồng chí nam thể tưởng tượng , cảnh một cô gái yếu đuối vung chiếc rìu lớn sức công phá đến .
Thậm chí còn khinh bỉ Thượng Quan Diệc đang dựa cây.
Còn là đàn ông , đó lười biếng, để con gái việc.
Hắn thể chắc chắn đàn ông lười biếng như , cô thanh niên trí thức xinh mắt chắc chắn sẽ xem xét.
Ai gả cho một thương hoa tiếc ngọc?
Muốn trái tim , thì thể hiện thật .
Thế là, họ nhao nhao tiến lên lấy lòng: “Hạ thanh niên trí thức, cô thể những việc nặng nhọc , mau qua một bên nghỉ ngơi, đến giúp cô c.h.ặ.t.”
Một đàn ông mặt mày thô kệch, râu ria xồm xoàm, qua ba mươi mấy tuổi chen qua những bên cạnh, mặt cô.
Dường như đang khoe cơ thể cường tráng của .