Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 459: Tình Huống Dở Khóc Dở Cười

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:18:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Bàn run lẩy bẩy, “Lão đại, em thật sự cố ý.”

 

Giọng điệu của Hạ Vũ Nhu nghiêm khắc từng .

 

“Nếu ở chiến trường, b.ắ.n viên đạn trán đồng đội, ai cho cơ hội sửa sai, đồng đội trúng đạn thể tỉnh ?”

 

“Hành vi hôm nay của khiến vô cùng thất vọng.”

 

Từ năm cô mười tuổi, quân đội ít huấn luyện đám nhóc con bọn họ.

 

Dưới sự huấn luyện chính quy nhiều năm, vẫn thể chuyện ngu ngốc như , khiến tức giận cho ?

 

Tiểu Bàn tự sai, cúi gằm mặt.

 

Hạ Vũ Nhu lệnh cho , “Cậu lên gánh cho .”

 

Cô cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc chiếc áo len bên trong, xắn tay áo lên là đào.

 

Một xẻng thể xúc một tảng bùn lớn, quăng qua quăng tay hai , “vút” một tiếng là hất lên .

 

Cô đào hai xẻng, thu một tảng, một bằng tốc độ của hai ba .

 

Ba thanh niên trí thức nam khác thấy cô việc như điên liền xì xào!

 

“Cô gái đó chắc chắn đội trưởng mắng , nên bây giờ mới liều mạng như .”

 

“Biết sớm cô giỏi giang như , lúc đầu chúng nên tách , xúc từng xẻng từng xẻng, một bằng ba .”

 

“Bây giờ những lời ích gì, cô cũng chỉ đang hăng m.á.u thôi, đợi hết giận, khi còn bằng chúng .”

 

“Được , thấy hai chẳng mệt chút nào, mệt thời gian chỉ trỏ khác, tiên hãy nghĩ xem, khu đất của chúng thế nào mới thành ?”

 

Mấy thanh niên trí thức thấy công trình khổng lồ như , ai nấy đều ủ rũ.

 

Mộng Vân Thường

Tiểu Bàn ở bờ phụ trách chuyển bùn , thấy mới một lát mà mặt đất chất thành đống.

 

Vừa thầm khen lão đại giỏi giang, thò đầu phía mặt sông.

 

“Bép!”

 

Tiểu Bàn quán tính hất ngửa .

 

“Rầm” một tiếng.

 

Hạ Vũ Nhu trợn tròn mắt, cô thật sự ý trả thù.

 

dồn hết tâm trí công việc.

 

Vội vàng kéo xẻng lên bờ xem xét.

 

Thanh niên trí thức gần nhất và xã viên bên cạnh thấy tiếng động lớn như , cũng vội vàng chạy lên bờ.

 

Thật ngờ mới một lúc, bên phía thanh niên trí thức xảy đủ thứ chuyện.

 

Một xã viên lớn tuổi chạy hét: “Mong là xảy chuyện gì, các mau gọi đội trưởng.”

 

Với sức trâu của con bé đó, quán tính lớn như , lỡ như ngã mệnh hệ gì, thật chuyện nhỏ.

 

Hạ Vũ Nhu thấy Tiểu Bàn đất nhúc nhích, sợ đến tim gan loạn nhịp.

 

Vội vàng tiến lên gạt lớp bùn mặt , lỡ như ngạt c.h.ế.t, cô ăn với ai?

 

Vừa gạt bùn, kiểm tra xem còn thở ?

 

Cho đến khi “oa oa” kêu lên, Hạ Vũ Nhu mới tức giận đ.á.n.h .

 

“Cậu việc của , thò đầu gì?”

 

“Biết như nguy hiểm lắm ? Lực tác động lớn như , khéo là mất mạng đấy.”

 

Tuy rằng tay cô chỉ dính m.á.u một hai mạng , nhưng nếu gián tiếp hại c.h.ế.t bạn bè, trong lòng cũng thoải mái.

 

Tiểu Bàn uất ức, “ chỉ xem tỷ phát điên gì, việc liều mạng như , ai ngờ…”

 

Hạ Vũ Nhu tát đầu một cái, nhưng sợ thương, dám tay.

 

Chỉ thể nghiến răng nghiến lợi : “Có chuyện ? việc cũng sai , nếu bên cạnh , trông cậy thì đến sang năm cũng thành nhiệm vụ.”

 

“Bảo hất thì hất lên, bảo gánh thì gánh nổi, liều mạng thì ai liều mạng?”

 

Mấy chạy lên bờ Hạ Vũ Nhu , đồng loạt Tiểu Bàn với ánh mắt khinh bỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-459-tinh-huong-do-khoc-do-cuoi.html.]

 

Tuy hình béo như tên của , nhưng trông cũng khá vạm vỡ, bằng một cô bé.

 

“Ối ối, đừng đ.á.n.h nữa, đầu đau quá!”

 

Đau thật chứ giả vờ, bây giờ vẫn còn choáng váng!

 

Đội trưởng thở hổn hển chạy đến đây, thấy cảnh tượng , ông tức đến đau cả tim gan lá lách!

 

“Hai thôi ? Chuyện nọ nối tiếp chuyện ?”

 

Ông dám để hai vị tổ tông việc nữa, sợ gây chuyện gì kinh thiên động địa hơn.

 

“Được , , hôm nay hai nghỉ ngơi , còn ngày mai tính .”

 

Sau đó với Tiểu Bàn đang đất: “Cậu tự ?”

 

Tiểu Bàn chớp mắt, “ nghĩ lẽ khó.”

 

Đội trưởng ba thanh niên trí thức còn bên cạnh, mấy việc cũng ì ạch, vì lãng phí tài nguyên khác, chi bằng để họ giúp.

 

Nói với họ: “Các đưa về, xem cần giúp gì , nếu thì tìm thầy t.h.u.ố.c.”

 

Nói xong vội vàng bỏ .

 

Ông còn một đống việc!

 

Mấy thanh niên trí thức .

 

Tuy bình thường họ đều chút ích kỷ, những toan tính riêng, nhưng mạng vẫn nặng nhẹ.

 

Sau đó nhẹ nhàng đỡ Tiểu Bàn dậy, một xổm xuống, cõng về nơi ở.

 

Sắp xếp thỏa xong, Hạ Vũ Nhu hỏi: “Có chỗ nào khó chịu ?”

 

Tiểu Bàn: “Đầu óc choáng váng tính ?”

 

Hạ Vũ Nhu vô cùng ghét bỏ, “Cậu xem gì? Thành công thì đủ, thất bại thì thừa, ăn cái .”

 

Tức giận nhét một viên t.h.u.ố.c miệng Tiểu Bàn.

 

Sau đó với ba thanh niên trí thức: “ thấy các thành nhiệm vụ cũng khó, thế , nể tình các cũng , giúp các một tay.

 

Các để một chăm sóc , hai còn chỉ huy!”

 

Ba : Đề nghị đáng tin ? Tuy họ việc, nhưng lãng phí thời gian thế , nếu đội trưởng phát hiện, sẽ nổi điên thế nào!

 

Hạ Vũ Nhu mặt biểu cảm, “Bỏ lỡ cơ hội , sẽ .”

 

ý giúp một tay, nếu những điều, bùn nhão trát tường, cô cũng cần giao du.

 

Mấy nghĩ đến năng lực tiền bạc của cô.

 

Nhìn một cái, quyết định .

 

cùng lắm đến lúc đó mắng một trận!

 

“Được, chúng lời cô.”

 

Hạ Vũ Nhu: “Các sẽ cảm thấy may mắn vì quyết định lúc .”

 

Cô giả vờ lấy từ trong túi một cuộn dây thừng lớn.

 

Mấy lộ vẻ khó hiểu, “Lấy dây thừng để gì?”

 

Hạ Vũ Nhu bí ẩn, “Đến lúc đó sẽ .”

 

“Đi, chứng kiến khoảnh khắc kỳ diệu sắp đến.”

 

Cô lấy một cuộn dây thừng to, lấy một cuộn dây thừng nhỏ.

 

Cô đến địa điểm việc của , tìm một cái cây khá to, buộc một đầu dây thừng đó, đó chỉ huy kéo đầu qua sông.

 

Đến bờ bên , buộc đầu cây, đó cắt phần dây thừa, buộc sợi dây thừng to .

 

Sau đó buộc thêm một sợi dây thừng nhỏ mỗi bên của sợi dây ở giữa.

 

Trên sợi dây treo buộc một cái sọt.

 

Hạ Vũ Nhu với hai : “Sợi dây nhỏ các cầm trong tay, mỗi một bên, đến lúc đó lệnh.”

 

 

Loading...