Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 460: Tri Thức Là Sức Mạnh
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:18:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sợi dây bên buộc thấp hơn một chút, chuẩn bắt đầu từ bên đó .
Cô đổ đầy đất sọt, đó chỉ huy bên kéo sợi dây nhỏ.
Người đó chỉ cần kéo nhẹ một cái, một sọt bùn dễ dàng đến bờ.
Tề Sơn lộ vẻ vui mừng khôn xiết, đào bùn khó nhất chính là gánh bùn, hơn nữa còn trong con mương đầy bùn lầy nguy hiểm.
Khó nhất là: vai gánh nặng, còn leo lên con đê cao như ?
Không ngờ tất cả giải quyết.
Tuy bên chút thiệt thòi, cần nhấc bùn lên, còn vận chuyển bùn đến nơi xa, nhưng nếu hai cùng , thì chẳng đáng kể.
Bây giờ Hạ Vũ Nhu với ánh mắt cuồng nhiệt, thật sự là một kho báu lớn, lười phúc của lười, dùng đầu óc.
Hạ Vũ Nhu thấy ngây ngốc đó, liền hét lên: “Mau nhấc bùn lên, đặt cái sọt rỗng xuống.”
Tề Sơn đ.á.n.h thức, “Ồ, thôi!”
Bây giờ tràn đầy năng lượng, cảm thấy trời mà xanh, sông mà .
Ngô Vận ở bên trong lòng cũng chấn động mạnh.
Tốc độ chỉ nhanh hơn gấp đôi, mà dường như còn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Quan trọng nhất là họ thể đổi bất cứ lúc nào, khi mệt thì đổi khác đến chỗ nghỉ ngơi.
Nghĩ đến nỗi đau khi gánh đòn gánh đây, bây giờ vai dường như vẫn còn đau âm ỉ.
Năm việc cùng Hạ Vũ Nhu, miệng há thành hình chữ O, hồi lâu thể hồn.
Họ đời đời kiếp kiếp trồng trọt, đào kênh, chỉ cắm đầu việc, nhưng một ai chịu động não, phát minh những công cụ tiện lợi hơn.
Người đầu tiên phản ứng quan sát lâu.
Thấy họ dễ dàng vận chuyển đất , trong lòng nóng như lửa đốt, trực tiếp ném xẻng xuống, màng gì cả chạy lên bờ.
Anh tìm đội trưởng báo tin , như họ cũng thể nhẹ nhàng hơn một chút.
“Đội trưởng, đội trưởng, xong .”
Đội trưởng đang việc thấy tiếng, trong lòng giật thót, đòn gánh vai tuột thẳng xuống đất.
Ông nhớ rõ, gã sắp xếp cùng với đám thanh niên trí thức mới đến, vội vàng chạy đến như , chắc chắn xảy chuyện gì.
Không màng đến việc đang , vội vàng chạy đón.
Thời đại dù là đội trưởng cũng thể lạm dụng quyền riêng, trốn tránh trách nhiệm lao động, việc của nhà ông, ông cũng .
“Sao thế? Lại xảy chuyện gì ?”
Xã viên chạy đến cúi , thở hổn hển, ôm n.g.ự.c.
“Đội trưởng, ông mau xem , xong .”
Đội trưởng sốt ruột chịu , “Tình hình thế nào, rõ xem, cứ xong xong, ích quái gì.”
Đội trưởng tức đến văng tục, mới bao lâu mà hết chuyện đến chuyện khác.
Bây giờ ông cứ nhắc đến thanh niên trí thức là đau đầu.
Xã viên cuối cùng cũng thở đều, vui mừng : “Đội trưởng, là chuyện , chuyện .”
Đội trưởng tim đập thình thịch, ánh mắt như d.a.o găm tên ngốc nên lời .
Trời đất ơi, ông suýt nữa thì nín thở.
“Cậu chuyện ? Đã là chuyện , như ?”
“Thằng khốn, suýt nữa dọa c.h.ế.t.”
Người đến cũng uất ức, “ là do kích động ?”
Bây giờ đội trưởng cũng vội nữa, thẳng , sửa quần áo, xã viên bên cạnh mà khóe miệng giật giật, một quần áo nhăn nhúm cộng thêm bùn đất, ông kéo cũng phẳng .
“Nói xem tình hình thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-460-tri-thuc-la-suc-manh.html.]
Xã viên đông tây kể sự việc.
Đội trưởng kích động đến tay cũng run lên, “Thật sự như !”
Gánh bùn từ mương lên, ai gánh đó , thật sự việc của .
Nếu là kênh mương bình thường, họ thể trực tiếp hất bùn lên bờ.
con kênh họ đang sửa bây giờ là sông ngòi bình thường, dài rộng, căn bản thể trực tiếp hất bùn lên bờ.
Công trình lớn như thế tốn .
Xã viên: “Thật giả, ông qua đó xem là ngay.”
Đội trưởng cảm thấy chân còn là của nữa.
Thầm mắng một câu vô dụng.
Khi ông đến nơi, tận mắt chứng kiến sự tiện lợi, liền vỗ đùi, “Chuyện !”
Sau đó trực tiếp chạy xuống mương.
Xã viên đưa tay như Nhĩ Khang, mắt trơ trơ bóng lưng chút lưu luyến của đội trưởng.
“Chạy gì, nên lên xin dây thừng, bắt chước theo ?”
“Cô nhóc, dừng , dừng .”
Đội trưởng kích động đến miệng cũng run lên.
“Cô nhóc, đề nghị đây của cô đồng ý, chỉ điều…”
Ông đưa mắt về phía công cụ của Hạ Vũ Nhu.
Hạ Vũ Nhu vốn cũng định giấu giếm, “Thứ cũng tính kỹ thuật gì, ông thể báo cáo, cũng thể bắt chước y hệt, đều ý kiến.
việc , cũng , thể hứa với ông mỗi ngày lên núi bắt ít thú rừng về bồi bổ cho .”
Đội trưởng chút do dự, “Trên núi yên , lỡ gặp con mồi lớn, tính mạng khó giữ.”
Hạ Vũ Nhu: “Cái ông yên tâm, chỉ loanh quanh bên ngoài thôi.”
Đi loanh quanh bên ngoài là thể, cô thăm dò cả ngọn núi sâu .
Hiện tại, trong phạm vi tinh thần lực của cô, thật sự phát hiện điều gì đáng ngờ.
Đội trưởng suy nghĩ một lát đồng ý.
Ông với mấy xã viên đang xem náo nhiệt: “Chỗ các tiếp quản.”
“Học hỏi cho , tri thức là sức mạnh, xem mới đến mấy ngày, thể dùng kiến thức hạn của tạo giá trị vô hạn.”
Mộng Vân Thường
Xã viên: Có khả năng nào là con bé chịu khổ, nên mới động não ?
cái đầu óc động , hy vọng cô thể phát minh công cụ lợi hơn cho họ việc.
Xã viên chạy gọi : “Chúng thể so với họ, họ là thanh niên trí thức ở thành phố.
Chúng là dân quê mùa, quanh năm suốt tháng chỉ bạn với đất đai, kiến thức gì ?”
Đội trưởng hừ mũi hừ mắt, “Trước đây vận động các lớp xóa mù chữ, vận động cho con cái mỗi nhà đều học, các ?
Bây giờ tầm quan trọng của tri thức chứ? Muộn .”
Mấy đàn ông đó ngây ngô.
Đội trưởng đều đúng, nhưng khổ nỗi điều kiện gia đình cho phép.
Đội trưởng nhiều việc , đầu tiên là tìm mấy về đội sản xuất, lấy mấy sợi dây thừng duy nhất của họ .
Sau đó chạy lên công xã báo cáo thành quả .
Đây là do thanh niên trí thức của đội sản xuất họ phát minh , dù cũng đòi chút lợi ích, đó xin thêm ít dây thừng, một khi đều phản ứng , còn chuyện gì của ông nữa?
Bởi vì tài nguyên vốn khan hiếm, dây thừng càng hạn.
Ai rảnh rỗi mà chuẩn một đống dây thừng dài ở đó?