Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 490: Trở Về Kinh Đô, Oan Gia Ngõ Hẹp Gặp Cực Phẩm
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:19:14
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không một ai nín thở, mặt đều là vẻ hưng phấn cùng khoái cảm trả thù.
"Rầm" một tiếng, phía bùng lên một đám mây hình nấm.
Đá vụn bay tứ tung, khói bụi mù mịt.
Tiếng nổ hòa lẫn với tiếng kêu t.h.ả.m thiết kinh hoàng, dứt bên tai.
Có thể , những kẻ mai phục phía quân diệt, cho dù b.o.m nổ c.h.ế.t trực tiếp thì cũng đá vụn b.ắ.n thương.
Bọn chúng đến c.h.ế.t cũng hiểu nổi, tại như ?
Mọi chuyện lắng xuống, Hạ Vũ Nhu mới mở cửa xe.
Thượng Quan Diệc một tay túm lấy tay cô: "Cẩn thận bẫy!"
Anh tin đám c.h.ế.t hết .
"Buông , sẽ chú ý."
Tất cả đều ở mí mắt cô, tình hình thế nào bản cô rõ hơn ai hết.
Cô cũng chẳng moi móc thông tin hữu ích gì từ miệng đám , lên , "đoàng đoàng" mấy phát s.ú.n.g, tiễn hết bọn chúng gặp Diêm Vương.
Sau đó hét về phía xe: "Được , qua đây chuyển đá."
Mấy khiêng một tảng, tốn nửa ngày công sức mới dọn sạch đống đá chắn đường .
Sau đó xe nghênh ngang rời , giữa đường đến thị trấn nhỏ báo cảnh sát.
Xe tiến Kinh đô, phái đến bảo vệ bọn họ tới.
Tất cả dây thần kinh căng thẳng, giờ khắc mới thả lỏng.
Bọn họ sắp xếp ở trong một cái sân nhỏ.
Tiểu Bàn và Hổ Nha từ chối lời mời của Hạ Vũ Nhu, bọn họ nhờ mua vé tàu hỏa về.
Hạ Vũ Nhu nghênh ngang trở về nhà ông bà nội ở Kinh đô.
Đến cổng đại viện, xe bên ngoài , Hạ Vũ Nhu xuống xe đăng ký.
Đi trong khu gia thuộc, tỷ lệ đầu đúng là cực cao.
Một bà thím nhịn tiến lên hỏi: "Cô gái, cô tìm ai? Cô chắc khu gia thuộc chúng nhỉ!"
Hạ Vũ Nhu nổi tính ham chơi: "Cháu về nhận tổ quy tông."
Bà thím như ngửi thấy mùi bát quái bình thường: "Nhận tổ quy tông? Cháu gái, cháu tìm ai? Người trong cái đại viện là bộ, nhưng tám chín phần mười bác đều ."
Hạ Vũ Nhu vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng: "Thật ạ? Bác gái lợi hại quá !"
"Cháu tìm Hạ Quân."
Đầu bà thím ong lên một tiếng, đây chẳng lẽ là con gái riêng của Hạ Quân ở bên ngoài?
là một lão già hổ, ông cũng xấp xỉ 60 tuổi nhỉ, nghĩa là ông ngoại tình từ lâu, còn lòi một đứa con gái riêng lớn thế .
Ông xứng đáng với chị dâu?
Cháu trai chắc còn lớn hơn đứa con gái út chứ?
Chuyện mà tung , chắc chắn sẽ phê bình, thậm chí ngay cả công việc cũng mất.
Tuy bà thích khác gặp xui xẻo, nhưng lớp giấy cửa sổ thể do bà chọc thủng, nếu chắc chắn sẽ trả thù dứt.
Thời buổi đấu tố ghê gớm thế nào, bà rõ.
Tâm tư nhỏ nhen thì , nhưng hại thì thật dám.
Vội vội vàng vàng : "Nhớ , bác còn việc, đây."
Hạ Vũ Nhu bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của bà mà bật .
Đối phương chắc chắn não bổ cái gì đó, nhân cơ hội gây chuyện thị phi là .
Sau đó hét lên: "Bác gái, bác chậm thôi, qua hai ngày nữa cháu sang nhà bác chơi."
Bà thím lảo đảo một cái, phản ứng càng chạy nhanh hơn.
Trong lòng nghĩ: Đừng đừng đừng, tổ tông nhỏ ơi tránh xa chút, cái rắc rối dây .
Những khác hiểu : "Bà thím bát quái ch.ó đuổi ?"
"Ai !"
"Thế bà chạy cái gì?"
Hai rảnh rỗi bắt đầu tám chuyện!
Hạ Vũ Nhu con đường quen thuộc, mười năm như một, khu gia thuộc đổi lớn gì, chỉ là cảm giác trầm mặc cổ kính tăng thêm vài phần mà thôi.
Đây đều là sự lắng đọng của năm tháng, thể xóa nhòa.
Cô rời khỏi nơi cũng gần bảy năm, thật, cũng chút hoài niệm.
Đứng cổng sân nhà , cô giơ tay lên định gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-490-tro-ve-kinh-do-oan-gia-ngo-hep-gap-cuc-pham.html.]
Cổng lớn nhà bên cạnh kẽo kẹt mở .
Lộ một cô gái dung mạo cũng coi như tạm .
Tuổi chừng hơn 20, đang độ tuổi thanh xuân phơi phới.
Cô gái tết hai b.í.m tóc đuôi sam to đặc trưng của thời đại !
Vẻ mặt đầy kiêu ngạo thiếu nữ đang cổng nhà hàng xóm.
Có một thoáng thất thần, đó là sự đố kỵ điên cuồng.
Đối phương lớn lên quá , yên ở đó như tranh như họa, giống như mỹ nhân băng giá, khí chất thanh lãnh cao quý.
Hơi nhướng mày vẻ tinh nghịch đáng yêu.
Nói thế nào nhỉ? Dù cô cũng thể thể hiện những khí chất khác .
Sự tồn tại của đối phương, khiến cô - một dung mạo cũng tệ - ép đến mức lu mờ thất sắc.
Thế là nghĩ ngợi gì hỏi luôn: "Cô là ai?"
Hạ Vũ Nhu : " cô, cô chắc là con gái của cả nhà họ Phương nhỉ?"
Phương Khả nhíu mày, rốt cuộc là ai, phận của cô ?
"Còn cho cô là ai ?"
Hạ Vũ Nhu lắc đầu: "Dù chúng cũng từng ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy bao lâu, ngờ cô là quý nhân quên, , đương nhiên là về nhà ."
Phương Khả dường như chợt nhớ điều gì, trong mắt lộ hung quang.
Trước là một con bé đen nhẻm xí, bỗng chốc trở nên ch.ói mắt thế .
Cô thể chấp nhận , chính là kẻ đầu têu bắt đầu cơn ác mộng của cô .
Chiến tích lẫy lừng của , cô nhớ rõ, vì cô mà luôn chịu thiệt, ở nhà giày vò ít.
Cô cũng ít đ.á.n.h mắng, tất cả đều là vì mắt, thật sự là quá xa.
Mộng Vân Thường
Cô , nhà bọn họ cũng yên tĩnh , mới trải qua mấy ngày thoải mái, về ?
Đây là ông trời cho cô sống mà!
Không , tuyệt đối thể để gian kế của cô thực hiện nữa!
"Rầm" một tiếng, đóng sầm cửa nhà , về suy nghĩ thật kỹ.
"Anh, , xong , con bé đen nhẻm nhà bà cụ hàng xóm về ."
"Ầm" một tiếng, sợi dây nào đó trong ký ức bụi bặm, nổ tung.
Trong mắt tràn đầy vẻ đau khổ và thù hận.
Em gái Tiểu Tuyết của chính vì sự tồn tại của đối phương mà sống khổ sở nên lời, cho đến một ngày biến mất thấy .
Cô gái bao!
Từng nụ cái nhíu mày của cô luôn in sâu trong ký ức của .
Chỉ là nhiều năm nhớ tới mà thôi.
Vì sự trở về của hàng xóm, nỗi nhớ Tiểu Tuyết như thủy triều cuồn cuộn dâng lên.
Có em gái Tiểu Tuyết của cũng sắp trở về .
Những năm , em gái Tiểu Tuyết trốn tránh , chắc chắn là vì quá thất vọng về .
Hắn đau khổ nhắm mắt .
Hạ Vũ Nhu gõ cửa nhà họ Hạ.
Khoảnh khắc tiếng gõ cửa vang lên, tiếng bước chân vội vã từ xa đến gần.
Cửa lớn mạnh mẽ mở , lộ một khuôn mặt hiền từ phúc hậu.
"Nhu nha đầu, là cháu ?"
Bà cụ chút dám nhận.
"Bà nội, là cháu đây."
Hạ Vũ Nhu ôm chầm lấy bà một cái thật thiết.
"Lão thái thái, nhớ cháu ?"
Giọng lanh lảnh vui vẻ vang lên bên tai bà cụ!
Bà cụ đầy vẻ vui!
"Cái già của bà đáng ghét lắm, nếu cũng chẳng một mạch bao nhiêu năm như thế, suýt chút nữa còn tưởng đời gặp nữa."
Hạ Vũ Nhu khoác tay bà nũng.
"Đâu , còn tại đường xá xa xôi, xe cực khổ ."