Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 491: Lão Gia Tử Mắt Kém, Cha Già Ngồi Không Cũng Dính Đạn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:19:15
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ dễ dỗ dành như ?
"Cháu cứ lừa bà !"
"Cái thằng cha vô lương tâm của cháu, chắc quên cả già trông thế nào ."
Hạ Vũ Nhu: "Hì hì, chia ly chẳng để đoàn tụ hơn ? Bà xem, giờ cháu về , tương lai chừng cả nhà sẽ sớm đoàn tụ thôi."
Nhắc đến chuyện , tinh thần bà cụ ỉu xìu.
"Về cái gì mà về, hai năm nay Kinh đô náo loạn ghê gớm lắm?"
"Ở hải đảo , ít nhất cũng tranh với đời."
Bà coi như thực sự kiến thức tình ấm lạnh, nhà nhà, bạn bè bạn bè, mỗi đều đề phòng lẫn .
Một khi để mắt tới, chính là vạn kiếp bất phục.
Mấy đứa thanh niên choai choai suốt ngày việc gì , đập phá khắp nơi thì cũng ồn ào yên.
Nhìn khuôn mặt xinh trêu hoa ghẹo nguyệt của con bé , phát sầu.
Mười bảy mười tám đang là độ tuổi như hoa, xinh xuất sắc thế , bà sợ bảo vệ nổi.
Hạ Vũ Nhu: "Biết ngay bà nội khẩu xà tâm phật mà."
Bà cụ cưng chiều ấn ấn trán cô: "Cháu đấy, chỉ dỗ ngọt bà."
Sau đó nghĩ đến giọng điệu giống của hai liền ha hả.
Hạ Vũ Nhu: "Sao trong nhà yên ắng thế ạ?"
Bà cụ: "Trừ em họ nhỏ của cháu đang học, những khác đều , trong nhà chẳng chỉ bà là rảnh rỗi ."
Bà cụ cảm nhận sâu sắc sự cô đơn.
"Anh họ cả tìm cho bà một cô cháu dâu, sinh một đứa chắt cho bà chơi ."
Bà cụ mặt đầy vui: "Cho dù kết hôn , sinh con , chúng nó còn bà nội ruột của chúng nó, đến lượt bà già ?"
"Nói bậy, bà nội cháu còn minh mẫn lắm, trông trẻ con còn dễ như trở bàn tay , nhưng mà, thỉnh thoảng trông thì , chứ thể ném hết cho bà ."
Cô bây giờ chẳng ưa gì bà bác cả , lúc đầu còn thấy cũng , về càng tìm hiểu càng thấy lên mặt bàn, tầm hạn hẹp.
Nếu còn tầng quan hệ , để hai ông bà khó xử, nhất định cô sớm vạch rõ giới hạn với bà .
Kiếp bà bác cả cũng là đáng thương, kiếp sự can thiệp của cô, vận mệnh vốn đổi, khuyết điểm của bà cũng lộ hết .
Bà cụ: "Bà già , ôm cái việc đó , nếu trông , thành trách nhiệm của bà hết."
" mà, chị dâu mới của cháu cũng sắp cửa ."
Trên mặt bà cụ tràn đầy ý , sắp cưới cháu dâu , còn xa ngày bế chắt ? Đời thể tứ đại đồng đường, c.h.ế.t cũng đáng.
Hai bà cháu lải nhải một đống chuyện.
Rất nhanh trời chập tối, ông cụ và bác cả nhà họ Hạ cùng cửa.
Hai thấy Hạ Vũ Nhu đang tươi rói, bộ dạng dám nhận.
Ông cụ dụi dụi mắt: "Cô gái là con nhà ai thế?"
Mộng Vân Thường
Bà cụ thầm mắng trong lòng lão già c.h.ế.t tiệt, đây con gái nhà ai? Đây là cháu gái ông, cháu gái ruột cũng nhận , đáng đời ông xui xẻo.
Hạ Vũ Nhu tiến lên, thuận tự nhiên khoác lấy cánh tay ông: "Ông nội, ông đúng là quý nhân quên, đến cháu gái ruột cũng nhớ, cháu chịu ."
Ban đầu cơ thể ông cụ cứng đờ trong giây lát, thấy giọng của cô, liền từ từ thả lỏng, đó là mừng rỡ như điên.
Đây chính là đứa cháu gái ông công nhận nhất, giống hệt hồi nhỏ, nghịch ngợm vô cùng.
Chỉ là nữ đại thập bát biến, càng lớn càng xinh .
Không hổ là cháu gái ông, phương diện nào cũng xuất sắc.
"Sao cháu về đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-491-lao-gia-tu-mat-kem-cha-gia-ngoi-khong-cung-dinh-dan.html.]
Bà cụ vui: "Lão già c.h.ế.t tiệt, ông cái gì thế hả? Cháu gái về , còn vui ?"
Bác cả Hạ vội vàng chen : "Vui, vui? Ông cụ là vui quá hóa rồ đấy."
Hạ Vũ Nhu ngọt ngào gọi một tiếng: "Bác cả."
"Ây, chớp mắt cái lớn thế ."
"Bố và em trai cháu đều khỏe cả chứ?"
Hạ Vũ Nhu: "Họ khỏe lắm ạ."
"Sao họ về cùng cháu?"
"Về một chuyến dễ dàng gì, hơn nữa công việc của bố cũng khá bận, cháu thì đang xuống nông thôn cắm chốt ở Đông Bắc, về Kinh đô chút việc, nên tiện thể về nhà thăm ông bà."
Vừa cô thành thanh niên trí thức, sắc mặt hai ông bà lập tức đổi.
Ông cụ tức đến thổi râu trừng mắt: "Cái thằng hai đáng c.h.ế.t, đến con cũng chăm sóc cho !"
"Cháu mới bao lớn chứ, nó nhẫn tâm tống cháu xuống nông thôn , nơi rộng lớn như , chẳng lẽ công việc nào thích hợp với cháu ?"
"Trước còn nó khá lanh lợi, giờ trở nên cổ hủ thế , vì chức quan của mà hy sinh cháu, đồ ch.ó c.h.ế.t, đừng để ông thấy nó, ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t nó ."
Ông một vì giữ gìn danh tiếng và tất cả những gì hiện , tống con cái xuống nông thôn chịu khổ, mặc kệ sống c.h.ế.t của chúng.
Tưởng nhà ông khác, lúc con cái sắp nghiệp sớm sắp xếp công việc thỏa đáng cho chúng .
Vì , hai đứa cháu trai đến tuổi trong nhà đều đủ điều kiện xuống nông thôn.
Thằng hai thì ? là đồ hồ đồ.
Bà cụ cũng bất bình c.h.ử.i mắng.
"Cái thằng hai , mấy năm gặp, não thế , bà đây gọi điện thoại mắng c.h.ế.t nó mới ."
Bà cụ hùng hổ xuống bên cạnh máy điện thoại, gọi phương xa.
Bên nhấc máy, bên mắng xối xả.
"Hạ Chấn Hiên, cái thằng ranh con , xem mày cái chuyện gì thế hả?"
"Cái chức quan thì , thì chuyển ngành về nhà bà nuôi mày."
Hạ Vũ Nhu mở to đôi mắt long lanh sức chiến đấu bùng nổ của bà nội nhà .
Hạ Chấn Hiên ở đầu dây bên mắng té tát mặt mũi ngơ ngác!
A, thế? Ông nhớ hình như chuyện gì thiên nộ nhân oán nhỉ?
Lúc ông đều thể tưởng tượng cảnh bà cụ nước bọt bay tứ tung, bất giác để ống xa tai một chút.
Cảm thấy bà cụ nguôi giận bớt mới hỏi: "Mẹ, con rốt cuộc chọc giận chỗ nào? Để đường xa vạn dặm gọi điện thoại đến mắng con."
Không hỏi còn đỡ, hỏi bà cụ xù lông.
"Mày còn mặt mũi nào hả? Thế tao hỏi mày con bé Nhu đang ở ? Có cha cặn bã nhẫn tâm là mày tống xuống nông thôn ?"
"Sao mày dám hả? Cháu gái mềm mại đáng yêu của tao, dựa cái gì mày chà đạp nó?"
"Biết mấy đứa thanh niên trí thức xuống nông thôn sống những ngày tháng gì ? Không thấy bọn nó đứa nào về cũng mặt vàng vọt gầy gò, già cả chục tuổi ."
"Sống mấy chục tuổi đầu , đến con cũng chăm sóc cho , mày còn mặt mũi mà hỏi."
Hạ Chấn Hiên mắng dở dở .
Giờ ông mới hiểu, tai bay vạ gió từ mà ?
Kinh đô cách nơi con gái xuống nông thôn xa, đoán chừng hiện tại bọn họ nhận tin tức, khả năng con gái đang ngay mặt bà cụ.
Cho nên, ông đây là con gái hố .
Hiểu rõ ngọn ngành, đó kiên nhẫn giải thích với bà cụ.
"Mẹ, con gái xuống nông thôn là nhiệm vụ trong , đợi nhiệm vụ kết thúc sẽ về, cần lo lắng."