Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 497: Kinh Đô Rung Chuyển, Thượng Quan Diệc Nổi Cơn Tam Bành

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:19:21
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một hai đều bớt lo.

 

Lời Chủ nhiệm Tề khách khí: "Xưởng trưởng, cô rõ ràng là đang giở chứng, ông còn tin thật ."

 

Ông quan tâm chân tướng sự việc, chỉ liều mạng hắt nước bẩn.

 

Thượng Quan Diệc nhận điều : "Cô như , chắc chắn chuyện gì đó giữ chân ? Các lắm."

 

Trong mắt là cuồng phong bão tố tan.

 

Kết hợp với việc tập kích đường, trong lòng một dự cảm lành, đó đầu cũng ngoảnh chạy .

 

Thân thể xưởng trưởng cũng khựng một cái, hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện đó.

 

"Hỏng , nên để thằng nhóc đó chạy."

 

Hai bọn họ cùng tham gia, bắt một khó tránh khỏi sẽ bắt thứ hai.

 

Bản vẽ tiết lộ ngoài, bọn họ xong đời .

 

Trần lão: "Chuyện mau ch.óng báo cáo lên ."

 

Nói xong câu , liền thì thầm tai trợ lý của hai câu.

 

Lưu xưởng trưởng trán mồ hôi lạnh túa .

 

Bọn họ ký đơn hàng lớn như , nếu kỹ thuật cốt lõi truyền ngoài, đây?

 

Lúc bên ngoài cũng nổ tung chảo.

 

Khắp nơi đều đang rà soát.

 

Người rõ sự tình ở bên cạnh xì xào: "Có xảy chuyện gì ?"

 

"Ai , khả năng là nhân vật lớn nào đó mất tích?"

 

Còn ở đó : "Nghe là tài liệu mật gì đó mất?"

 

Cũng là bảo vật ghê gớm gì đó mất.

 

mỗi một ý.

 

Nhà họ Hạ.

 

Bà cụ bây giờ ai cũng thuận mắt, ch.ó ở mặt cũng thể đá cho một cái.

 

"Thằng cả, mày thế nào cũng là thị trưởng một thành phố, trị an quản lý đúng là chẳng . Ban ngày ban mặt mà dám cướp xe quân sự."

 

Hạ Chấn Lâm hổ vô cùng.

 

Ông cũng chân thiên t.ử ngông cuồng như .

 

Những kẻ đó vì chút lợi ích, đúng là bất chấp tất cả.

 

Đây là đ.á.n.h mặt ai chứ?

 

"Mẹ, con nhất định sẽ cứu cháu gái ."

 

Bà cụ hừ lạnh một tiếng: "Trông cậy mày thì rau kim châm cũng lạnh ."

 

Trần Thúy vui với thái độ chuyện của bà cụ, con bé c.h.ế.t tiệt mất tích liên quan gì đến chồng bà ?

 

Sao bình thường nó quá cao điệu?

 

Toàn thành phố bao nhiêu , tại bắt khác bắt nó?

 

Theo bà thấy đều là do bà cụ chiều hư.

 

"Mẹ, Chấn Lâm chỉ là thị trưởng, giống bố thể điều động quân đội. Hơn nữa hiện tại đang dịp hội chợ triển lãm, nhân lực căn bản đủ dùng, ông cũng là con trai , thương xót ông chút , lúc ông cả đêm ngủ ."

 

Làm gì chuyện vì một con nhóc trời cao đất dày mà ép bức con trai như .

 

Hạ Chấn Lâm chút vui: "Được , bà cũng bớt hai câu ."

 

Đều là lúc nào , còn tranh nhất thời sướng miệng!

 

Hiện tại mất tích chỉ đơn giản là cháu gái ông, mà đằng còn liên quan đến đơn hàng lớn lên tới hàng trăm triệu đô la Mỹ.

 

Đơn hàng mà hỏng, tất cả khó tránh khỏi tội !

 

Bà cụ nghĩ đến cháu gái nhà mất tích lâu như , nước mắt cứ lã chã rơi xuống, nó là một cô gái nhỏ tuổi trăng tròn rơi tay kẻ gian, thể kết cục !

 

Trần Thúy vì con bé c.h.ế.t tiệt chồng hung dữ, trong lòng thoải mái, ánh mắt chút âm u.

 

Ông cụ bên cạnh máy điện thoại, đích tọa trấn chỉ huy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-497-kinh-do-rung-chuyen-thuong-quan-diec-noi-con-tam-banh.html.]

 

Tuy những gì cần dặn dò đều dặn dò , nhưng ông vẫn nắm bắt tin tức mới nhất ngay lập tức.

 

Nhà bên cạnh!

 

Trần Phán Đệ thần thanh khí sảng con gái tin tức mới nhất.

 

"Mẹ, con bé c.h.ế.t tiệt mất tích cũng gần hai ngày , xem một cô gái xinh như , rơi tay kẻ gian, còn thể kết cục ?"

 

Trong lòng bà sảng khoái thôi, lớn lên xinh , nhà cưng chiều thì thế nào? Qua ngày hôm nay còn là một chiếc giày rách.

 

Xem nó còn ai cũng mắt nữa .

Mộng Vân Thường

 

Thái độ coi thường tất cả đó khiến bà khó chịu!

 

Đều là con em đại viện, dựa cái gì sống như ý, cuộc đời nó rực rỡ.

 

Như mới coi là công bằng chứ?

 

Trần Phán Đệ dùng ác ý lớn nhất để nguyền rủa một đứa trẻ.

 

"Cái còn ? Chắc chắn sớm thành giày rách . Còn là chiếc giày rách ngủ nát , , xem nhà bọn họ còn mặt mũi nào gặp khác. Nói chừng bán cái xó xỉnh nào đó, bao giờ nữa."

 

Đàn ông trong thiên hạ đều cùng một đức hạnh, đặc biệt còn là những kẻ l.i.ế.m m.á.u lưỡi d.a.o.

 

Sao thể để cô gái lớn như ở đó mà động ?

 

Lúc Thượng Quan Diệc tràn đầy sát khí.

 

Đâu còn chút dáng vẻ bệnh tật nào, dẫn theo một đội nhân mã gặp thần g.i.ế.c thần, gặp phật g.i.ế.c phật, phàm là những kẻ theo dõi đó, bộ đều bắt , còn thẩm vấn tại chỗ.

 

Thủ đoạn sắt đá đó khiến mà kinh hồn bạt vía!

 

Mồm cứng cũng , mấy hiệp xuống, tên nào tên nấy đều dập đầu cầu xin tha thứ!

 

Tất cả chủ đề đều xoay quanh việc Hạ Vũ Nhu bắt.

 

Bắt bọn chúng nhớ xem từng thấy ai qua chuyện bắt lúc nào đó .

 

Nhổ củ cải kéo theo đất, bắt ít , phá hủy ít ổ điểm.

 

Đừng , thật sự hỏi tin tức hữu ích.

 

Một tên lưu manh vô tình thấy một nhóm thảo luận qua.

 

Hắn loáng thoáng thấy hội chợ triển lãm, xưởng trưởng, thanh niên trí thức gì đó.

 

Thượng Quan Diệc chấn động, đào sâu đến cùng.

 

Tên lưu manh chỉ hai địa điểm, nghĩ ngợi gì dẫn xông .

 

Thật sự bắt mấy , cũng lục soát một thứ, chỉ tiếc tin tức về Hạ Vũ Nhu một chút cũng đào .

 

Anh tức giận, liền liều mạng giày vò mấy tên bắt , bên cạnh sợ phạm sai lầm, ngăn cản cũng vô dụng.

 

Cuối cùng mấy tên thực sự chịu nổi, liều mạng nghĩ xem cấp bắt Hạ Vũ Nhu sẽ nhốt ở ?

 

Thực bọn chúng cũng , bọn chúng chỉ chuyển dời sự chú ý của ác ma mắt theo xác suất.

 

Lại ép mấy địa chỉ mới.

 

Thượng Quan Diệc bắt đầu báo cáo lên , trông cậy cấp điều binh khiển tướng, dù trong lòng một nơi, cảm thấy xác suất Hạ Vũ Nhu nhốt ở đó lớn.

 

Các đội viên cho khổ thể tả, nhỏ giọng xì xào: "Đội trưởng kích thích gì thế? Sao cảm giác hủy thiên diệt địa ?"

 

"Hy vọng mau ch.óng tìm cô bé , nếu đều đừng hòng yên ."

 

Đội trưởng của bọn họ thần xuất quỷ nhập, một năm cũng gặp mấy , nhưng cấp đối với là tin tưởng giữ chút nào.

 

Hơn nữa cấp cũng lệnh c.h.ế.t, tất cả theo chỉ huy của Thượng Quan Diệc, hơn nữa còn tiếc giá giải cứu bắt.

 

Cậu cũng hiểu, nhân vật quan trọng nào thể khuấy đảo Kinh đô long trời lở đất.

 

Cứ như , một ngày một đêm trôi qua.

 

Rất nhiều lo lắng sốt ruột!

 

Mà lúc nhân vật chính nhớ thương đang ở trong một cái hầm ngầm tối om thấy năm ngón tay.

 

Hạ Vũ Nhu: Lũ đặc vụ đúng là chỗ nào cũng , cô ngược xem xem thể trồi lên mặt nước mấy tên.

 

Hai ngày nay xuất hiện ít , nhưng một ai đến hỏi cô bản vẽ, cô nghĩ đoán chừng nhân vật lớn sắp đến.

 

Phàm là những kẻ tinh thần lực của cô thăm dò qua, đều ghi nhớ trong lòng, đợi tính sổ từng tên một.

 

 

Loading...