Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 499: Bà Cô Già Nổi Giận, Chiến Thần Bà Nội Xuất Chiêu

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:19:23
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưa vẹo táo nứt cái khỉ mốc, tre măng cái con khỉ! Con ranh c.h.ế.t tiệt , khẩu vị cũng lớn thật, còn xem mắt hết đám thanh niên trong đại viện cơ đấy.

 

Tưởng vẫn là bánh bao thơm ngon chắc? Phi, chỉ là một chiếc giày rách mà thôi! Nếu chuyện xảy đó, bọn họ còn thể miễn cưỡng rước nó về nhà, dù lưng nó cũng ông nội Thủ trưởng.

 

bây giờ thì khác , thành giày rách mà còn gieo họa cho con cái nhà họ ? Mơ ! Có cái gương mặt họa quốc ương dân ở trong nhà thì tuyệt đối thể yên .

 

"Ơ, cái đó... nhớ nhà còn đang đun nước!"

 

Một bà lão nhanh chân chạy biến. Những khác thấy thế cũng học theo, tản hết.

 

Hạ Vũ Nhu thở dài, dường như đang lẩm bẩm một , nhưng giọng đủ lớn để mấy thấy rõ mồn một.

 

"Người phù sa chảy ruộng ngoài, cháu cho các thím cơ hội đấy nhé, là do các thím nắm bắt. Đến lúc con cái trong nhà oán trách thì đừng trách cháu đấy."

 

Mấy bà thím lảo đảo suýt ngã. Con ranh định giở trò gì nữa đây?

 

Đám con trai mắt cạn trong nhà họ, đừng là bảo cưới giày rách, cho dù là kẻ đổ vỏ nuôi con tu hú cho khác, chỉ cần Hạ Vũ Nhu gật đầu, bọn nó còn chẳng mong quá chứ!

Mộng Vân Thường

 

Chủ yếu là con ranh ăn gì mà lớn, cứ như hồ ly tinh chuyển thế, góc c.h.ế.t. Không chỉ làn da trắng trẻo mịn màng như trẻ sơ sinh, mà ngũ quan cũng tinh xảo như điêu khắc. Bọn họ thật hiểu nổi, bao nhiêu nét tập trung hết một thế nhỉ? Làm như thể bọn họ đều là con do kế nặn .

 

Hạ Vũ Nhu dọa xong thì tâm trạng vui vẻ, ngân nga câu hát về nhà.

 

Vừa đến cửa nhà thì gặp ngay kẻ đáng ghét.

 

Trần Phán Đệ chắn mặt cô, ngẩng cao cái đầu kiêu ngạo, lải nhải ngừng: "Hạ Vũ Nhu, thím chê cháu là thanh niên trí thức , cháu cứ lĩnh chứng với thằng hai nhà thím ."

 

Hạ Vũ Nhu như kẻ ngốc: " chê bà. Tránh ."

 

Cái loại mà cũng dám chặn đường cô năng xằng bậy! Cô loại rẻ tiền , thu mua đồng nát ? Cái tên Phương Đồng trong nguyên tác vẫn luôn nhớ mãi quên Liễu Tuyết. Thậm chí khi xác định quan hệ với nam chính, vẫn như con ch.ó l.i.ế.m, bao nhiêu chuyện mờ ám vì Liễu Tuyết.

 

Hơn nữa, trong sách, sự suy tàn của nhà họ Hạ cũng một phần công lao của . Loại tự tay xử lý là khách khí lắm , còn dám múa may mặt cô, ai cho cái mặt mũi đó?

 

Trần Phán Đệ dang hai tay , chịu buông tha: "Cháu ! Sao cháu điều thế hả? Thím cũng là cho cháu thôi. Đừng tưởng xinh thể quyến rũ khác việc giúp , lâu ngày chắc chắn sẽ vạch trần chiêu trò của cháu, lúc đó cháu tính ?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Chuyện cần bà lo. Bà tài giỏi thế đến giờ con trai bà vẫn lấy vợ? Thằng Đồng nhà bà chê là thanh niên trí thức việc , kiếm tiền, cũng chê bắt cóc mấy ngày bặt vô âm tín, mất sự trong sạch. Đó là nể tình hàng xóm láng giềng, nể tình cháu đáng thương. Thế mà cháu chẳng điều chút nào, tôn trọng bà chồng tương lai , thím sẵn lòng cho cháu thời gian, hy vọng hai đứa sống với ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-499-ba-co-gia-noi-gian-chien-than-ba-noi-xuat-chieu.html.]

 

Hạ Vũ Nhu khẩy: "Thế cảm ơn bà đấy? Không nhà bà thì ế chồng chắc? Đã đại công vô tư thế thì đáng thương đời nhiều lắm, bà cưới hết về ?"

 

Cô như đả thông hai mạch Nhâm Đốc: "Bà học xưa, cưới một lúc mười thê tám , định khôi phục chế độ phong kiến đấy chứ? Không thể nào, thể nào, các dám công khai chống đối chính sách của Nhà nước ?"

 

Trần Phán Đệ giận tím mặt: "Con ranh c.h.ế.t tiệt, hươu vượn cái gì đấy? Dám hại cả đàn ông nhà , mày sống yên nữa ?"

 

"Này, bảo bà thím , tiếng hiểu thế hả? Có bà chồng đầu óc vấn đề như bà, ai mà dám gả nhà bà chứ? Còn chê ? thấy là nhà bà cưới vợ thì . Còn nữa, cảnh cáo bà, bớt bôi nhọ danh dự của bà cô đây , bằng cho bà ăn hết thì gói đem về đấy."

 

là loại lợi dậy sớm, giờ nhắm cô, định giở trò gì nữa đây, phiền c.h.ế.t !

 

Trần Phán Đệ chống nạnh, bà con ranh chỉ là vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ thôi. Có cô gái nào quan tâm đến danh tiếng chứ? Cho dù , nhưng nó mất tích mấy ngày, danh tiếng cũng thối hoắc , gả cũng khó. Bà lòng lo nghĩ cho nó, nó cảm kích thì thôi, còn cao?

 

Thằng Đồng nhà bà ưu tú như thế, là hàng xóm láng giềng, thanh mai trúc mã, hai nhà kết hợp thì bao!

 

Thế là bà vẻ thấm thía : "Cháu gái , thím cháu buồn, nên thím trách cháu. Sau hai đứa cứ sống cho , thím sẽ thương cháu như con gái ruột."

 

Chỉ cần của hồi môn nhiều, bà thể bỏ qua tất cả chuyện . khi gả nhà bà thì an phận thủ thường, liếc mắt đưa tình với gã đàn ông nào khác ngoài con trai bà . Sau giao nhiều việc cho nó , để nó còn sức lực mà lượn lờ bên ngoài nữa!

 

Hạ Vũ Nhu: "Bà hiểu tiếng ? Ai thèm gả cho thằng con trai bệnh tâm lý nhà bà?"

 

Trần Phán Đệ thấy con ranh c.h.ế.t tiệt những ơn mà còn c.h.ử.i con trai bà bệnh, tức đến nổ phổi!

 

"Con ranh , đừng cho mặt mũi mà cần! Thấy mày chà đạp, tao lòng lo tính cho tương lai của mày, mày những nhận tình mà còn dám c.h.ử.i con tao. Tao thấy mày mới là đứa kích thích đến mức tâm thần ! Con trai tao lắm, nó công việc đàng hoàng, tướng mạo nhân tài, bao nhiêu cô gái xếp hàng gả cho nó kìa!"

 

"Thế thì mau cưới về mà khóa c.h.ặ.t , đỡ gây họa cho khác. Đã chướng mắt thì còn đây lải nhải gì? Cút, cút, cút, đen đủi!"

 

Có những kẻ đầu óc đúng là hố, luôn tự cho là đúng, mãi thủng. Với cái danh tiếng của bà trong khu gia thuộc , con trai bà ưu tú đến mấy cũng khó mà kiếm vợ trong cùng đại viện. Nhà nào mà chẳng tỏng nhà nào, ai đẩy con gái hố lửa chứ.

 

Nghe thấy tiếng ồn ào, bà cụ Hạ đang định mở cửa thì trọn vẹn câu chuyện, răng nghiến ken két. Cái thứ hổ dám bôi nhọ danh dự cháu gái bà, xem bà cào nát mặt mụ !

 

Bà cụ mở toang cửa, lao v.út ngoài như một cơn gió, tát tới tấp mặt Trần Phán Đệ.

 

Vừa đ.á.n.h c.h.ử.i: "Cái con đĩ già hổ , bản là cái đức hạnh gì mà tao , ở đây phun phân cái gì thế hả? Mẹ kiếp, dám múa rìu qua mắt thợ mặt bà đây ? Hôm nay mày đừng hòng lành lặn mà trở về! Đồ trơ trẽn, dám bôi nhọ danh dự cháu gái tao, tao đ.á.n.h cho bố mày cũng nhận mày luôn! Cứ như cái thằng con trai nhà mày , xách giày cho cháu gái tao còn xứng, còn đòi cưới nó ? Mơ giữa ban ngày ?"

 

 

Loading...