Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 503: Tư Duy Thời Đại Mới, Bị Bắt Cóc Vào Viện Nghiên Cứu

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:19:27
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để giữ thể diện cho chồng, cô chỉ đành giảng hòa: "Trẻ con bây giờ chẳng đều như thế ?"

 

Hạ Thần quyết buông tha: " mấy đứa con nhà chú út trong những năm khó khăn nhất vẫn cứ béo tròn béo trục đấy thôi."

 

Hạ Vũ Nhu bồi thêm một đao: "Đó là vì bố yêu thương chúng em, đổi hết tiền phiếu thành đồ ăn cho chúng em. Ai mà ngày mai và t.a.i n.ạ.n cái nào đến , ăn bụng mới coi là của . Lương của cô út và dượng chắc thấp nhỉ, nuôi cả nhà mấy miệng ăn dư dả chán, cho dù mỗi tháng biếu thêm chút tiền dưỡng lão cũng đến mức sống t.h.ả.m hại thế chứ! Cô út, nếu cô quản lý gia đình, dứt khoát để cháu giúp cô, liệt kê cho cô một danh sách, đảm bảo dinh dưỡng tiết kiệm."

 

Mộng Vân Thường

Hạ Nặc ấp úng: "Không cần , chuyện ăn uống trong nhà đều do chồng lo liệu."

 

"Hả? Cả một đại gia đình chẳng lẽ đến giờ vẫn ở riêng? Cho dù ở riêng, hai cũng thể thỉnh thoảng cho bé cưng ăn thêm chứ. Hai một tháng nộp bao nhiêu tiền ăn thế?"

 

Hạ Thần tức giận : "Nộp tiền ăn cái gì? Lương của hai vợ chồng một xu giữ, nộp lên hết."

 

Hạ Vũ Nhu vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi: "Dựa chứ? Mẹ của dượng nuôi cô út ngày nào , nuôi cô học đại học, cũng tìm việc cho cô, mặt dày bắt cô út nộp lương? Dượng , dượng thế là đúng . Bố dượng nuôi dượng, báo hiếu thì cũng là dượng báo hiếu, dượng dựa bắt cô cháu chịu cùng? Hơn nữa, báo hiếu thì , nhưng ít nhất cũng giữ tiền nuôi vợ con chứ, nếu chút việc cũng thì dượng kết hôn gì, đây chẳng là hại ?"

 

"Cháu thấy dượng cưới cô vì thật lòng yêu thương, mà chỉ để kiếm về trâu ngựa cho nhà dượng thôi đúng ? Dượng thế mà gọi là trí thức cao ? Dượng chỉ là đồ cổ hủ thôi. Nhà Thanh diệt vong từ đời tám hoánh nào , vợ là vật sở hữu của dượng, cô là một cá thể độc lập. Nếu dượng giữ cái tư tưởng đó, cháu thấy hai cũng cần thiết sống tiếp với nữa ."

 

Ngụy Phong sắc mặt khó coi: "Bố nuôi dễ dàng, thể bỏ mặc các em."

 

Hạ Vũ Nhu khẩy: "Các em của dượng là trách nhiệm của bố dượng, chứ của dượng. Nuôi bố thì , nuôi em thì vô đạo đức đấy, dượng thương bố thế thì còn kết hôn gì? Cô út nợ dượng, cô ở nhà bố cưng chiều mà lớn lên, lý nào kết hôn chịu khổ. Nếu thế thì kết hôn gì? Sống một sướng ? Cô công việc thể diện, thu nhập khá, cần gì sắc mặt khác mà sống?"

 

"Cô gả cho dượng những chịu ấm ức, còn cả một ngọn núi chữ Hiếu đè lên đầu, dựa ? Dượng gì cho cô , mà cô vì dượng chịu đủ tủi nhục, những gây khó dễ, còn sắc mặt , ngay đến đứa con gái duy nhất cũng đói đến mức gầy trơ xương. Cô út cháu lúc là một cô gái xinh bao, gả cho dượng mới bao lâu, mặt mày lúc nào cũng u sầu. Nếu dượng một lòng hướng về cái nhà đó, thì hai ly hôn !"

 

Hạ Nặc định gì đó nhưng bà cụ ngăn .

 

Bà nghiêm mặt : "Tiểu Ngụy , đây cũng chính là điều . Hôm nay Nặc Nặc sẽ về nữa, hai con nó chúng nuôi, để xem là do con bé ăn hấp thụ bỏ đói thành thế ."

 

Cô bé con trông lanh lợi, chỉ là quá gầy, mà xót xa. Trước trở mặt là vì giận con gái lời, giờ toạc thì cần khách sáo nữa.

 

Ngụy Phong sắc mặt khó coi, như đúng, nhưng trái ý bà. nếu gia đình cứ thế tan vỡ, cũng nỡ. Anh đến lúc tỏ rõ lập trường.

 

Chỉ đành : "Con ly hôn, con sẽ xin cấp nhà."

 

Hạ Vũ Nhu: "Nhớ là phân chia gia đình cho rõ ràng, đỡ đến lúc đó lằng nhằng dứt."

 

Lúc , cổng sân gõ vang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-503-tu-duy-thoi-dai-moi-bi-bat-coc-vao-vien-nghien-cuu.html.]

Hạ Vũ Nhu vui: "Ai đấy?"

 

Mở cửa , là quen, cô nén sự khó chịu trong lòng xuống: "Trần Lão, ông tới đây?"

 

"Không hoan nghênh ?"

 

"Sao thể chứ! Mời trong."

 

" thấy nhà cô đông quá, thôi phiền nữa, chúng ngắn gọn thôi. Gần đây chúng một dự án nghiên cứu gặp nút thắt, mời cô và nhóc tham gia."

 

Hạ Vũ Nhu chút khó xử: "Trần Lão, ông cũng xưởng cơ khí nhận nhiều đơn hàng như , trông coi thì yên tâm!"

 

"Bớt lấy mấy cái cớ đó lừa , xưởng trưởng của họ kẻ ngốc, xưởng trưởng nửa đời , còn phân biệt nặng nhẹ chắc? Hơn nữa đơn hàng đó cấp đều đang theo dõi, chắc chắn sẽ bật đèn xanh hết."

 

Cũng nghĩ xem kiếm bao nhiêu ngoại tệ cho đất nước, bọn họ dám lơ là ?

 

"Vậy vẫn rời , việc đầu cuối, hơn nữa chuyện các ông còn giải quyết , chắc chắn cũng ."

 

Tiền thưởng của cô còn tới tay, thể bỏ mặc lo? Đây đều là tiền minh bạch. Cô còn đang tính đợi cải cách mở cửa mua mấy căn Tứ hợp viện chờ tăng giá đây ! Có cả đời kiếm nổi bao nhiêu tiền, một căn Tứ hợp viện giá cả trăm triệu, mấy căn là mấy trăm triệu, còn phấn đấu cái khỉ gì nữa! Cô chính là cái hưởng phúc. Còn chuyện giàu nhất, tỷ phú trăm tỷ thì thôi, tiền nhiều quá tiêu hết, còn dòm ngó.

 

Trần Lão cho cô cơ hội rút lui: "Bên xưởng cơ khí chúng điều phối xong , cũng phái đến giúp họ trông coi. Còn cả cái xưởng cô treo chức danh đó nữa, thông báo với họ , họ cũng ý kiến gì."

 

Hạ Vũ Nhu thầm nghĩ: là gừng càng già càng cay. Cô còn gì nữa?

 

Chỉ đành buông một câu: "Thành quả lao động các ông vất vả nghiên cứu , nhảy giữa chừng chia một chén canh, trong viện nghiên cứu của các ông cam tâm ?"

 

Trần Lão: "Bớt mấy lời vô nghĩa , cam tâm thì gì? Bọn họ đột phá ? coi trọng cô, cô cũng thực lực đó, hy vọng đừng giấu nghề, đất nước chúng chỗ trường quốc tế là trông cậy cô đấy."

 

Loại máy bay chiến đấu kiểu mới mà họ đang nghiên cứu hiện nay nếu thành công, tuyệt đối sẽ là cột mốc lịch sử. Tại như ? Bởi vì loại chiến đấu cơ nâng cấp nền tảng đó. Mẫu chiến đấu cơ mới đó còn là do yêu nước gửi tặng cho họ? Ngay cả tàu sân bay khiến họ thèm thuồng cũng . Đối với việc nghiên cứu tàu sân bay, đất nước cũng hề lơ là, tin rằng bao lâu nữa sẽ tin vui.

 

Hạ Vũ Nhu: "Thôi xin can, cái gánh nặng gánh nổi ."

 

Trần Lão: "Cô cũng đừng quá tự ti, khiêm tốn là , nhưng khiêm tốn quá mức thì cần thiết."

 

Hạ Vũ Nhu: "Để suy nghĩ ."

 

 

Loading...