[Thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên - Chương 801

Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:01:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Túi đồ mở , một đống thứ liền bày lên bàn nhỏ tàu.

 

Đậu tương nhà bác cả , hành lá bác hai rửa sạch, cải bắp chín sớm trong lều nhà thím ba trồng thử, dưa chuột dài trong lều nhà tư...

 

Nắp hũ tương mở, mũi của tất cả xung quanh đều động đậy, thơm nức mũi, khiến sâu ham ăn trong bụng ai nấy đều câu hết.

 

Diệp Hỏa Hào thẳng tắp, nỡ đầu ngửi, nhưng bạn trẻ vươn dài cánh tay vỗ vỗ vai ông:

 

"Đồng chí lão thành, ăn miếng dưa chuột , thơm lắm."

 

Diệp Hỏa Hào đầu , trong tay nhét một quả dưa chuột và một nắm hành, ngẩng đầu chạm ngay khuôn mặt đen sạm của bạn trẻ.

 

"Đồng chí lão thành, ông sợ mặn ? Chấm tương mà ăn, hành chúng trồng vị ngọt. Thanh ngọt thêm chút cay, lắm." Anh bạn trẻ thực sự nhiệt tình.

 

Diệp Hỏa Hào cảm thấy căn bản đồng ý, cũng biểu hiện vẻ thèm thuồng, nhưng chẳng từ lúc nào bắt đầu một tay dưa chuột, một tay hành lá mà ăn ngon lành.

 

Tương thật sự thơm, giống hệt như mùi ngửi thấy.

 

Hành lá cũng thật sự chút ngọt, vị cay tự nhiên cũng , đủ hăng. Luồng mùi vị kích thích đó xộc thẳng lên não, khiến cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên, dường như trẻ vài tuổi.

 

"Đồng chí lão thành, chuyến Cáp Nhĩ Tân hướng dẫn trồng trọt đấy. ông , vùng chúng trồng trọt giỏi lắm, nhà màng dùng , kinh nghiệm đều thành một quyển sách cả , năm ngoái là chiến sĩ thi đua của huyện, năm nay liền điều đến Cáp Nhĩ Tân, ha ha ha..."

 

"Vùng chúng tính tiền đồ nhất, cha ngày ngày thổi phồng với , lúc sinh mơ thấy điềm lành gì đó giáng trần, cái thời đại nào mà bốc phét còn chẳng đúng điệu, cãi với ông mấy trận, cuối cùng ông mới đổi giọng, ha ha ha. Nói sinh , một cái là thấy thông minh, ha ha ha... yêu quái chứ, ha ha ha..."

 

"Đồng chí lão thành đừng khách sáo, ăn thêm quả dưa chuột nữa , dưa nhà màng chúng trồng, bao no. Vị em bên ăn ? Xem kìa, cứ chằm chằm mãi, cho một quả , cầm lấy, khách sáo gì chứ, khinh thường ?"

 

Thế là, Diệp Hỏa Hào ăn 3 quả dưa chuột, đồng chí Tiểu Uông cùng cũng ăn 2 quả.

 

Tiếng nấc cụt đều nồng nặc mùi dưa chuột và hành lá, thật sự nồng.

 

Sau khi đến Cáp Nhĩ Tân, bạn trẻ nhiệt tình kể xong hơn hai mươi năm "huy hoàng" của , vác cái ba lô nhẹ ít mà xuống tàu.

 

Người tràn toa tàu bổ sung chỗ trống càng nhiều hơn, nhộn nhịp chen chúc, tìm kiếm chỗ của . Trên tay xách túi lớn túi nhỏ, mặc đồ Trung Sơn, đội mũ quân đội miếng vá, giày da...

 

Một luồng khí thế bừng bừng phả mặt, Diệp Hỏa Hào suốt quãng đường, cuối cùng cũng thấy cảnh tượng mạnh mẽ nhất mang ý nghĩa "diện mạo mới".

 

Người tham gia gây dựng đất nước , thấy mảnh đất mà phấn đấu cả đời vì nó, đang hừng hực khí thế tiến tới phồn vinh.

 

Đoàn tàu khởi động , hú vang từng hồi dài, hùng hổ rời khỏi Cáp Nhĩ Tân, hướng về phía Minh Hô.

 

Rẽ về phía thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tình cờ chạy song song với một con đường rải sỏi, một đội xe gồm 5 chiếc máy kéo chở đầy vật tư đang lao nhanh vun v.út. Cảnh tượng thật hào hùng, dường như so tài cao thấp với đoàn tàu, tựa như rồng bay hổ nhảy, hạo hạo đãng đãng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-bac-si-thu-y-tren-thao-nguyen/chuong-801.html.]

 

Gió xuân thổi qua, tung bay mái tóc ngắn của nữ tài xế chiếc máy kéo đầu.

 

Cùng một ngọn gió cũng thổi trong toa tàu, rối mái tóc bạc của Diệp Hỏa Hào, nhưng ông hề vuốt .

 

Nhìn ngoài cửa sổ, rừng cây dần trở nên rậm rạp, bỗng chốc biến thành thảo nguyên rộng lớn bao la.

 

Những đàn cừu trắng muốt như những đám mây phân bổ cánh đồng xanh mướt, trải dài tận chân trời.

 

Sắp đến Hải Lạp Nhĩ, đàn bò ngày càng đến gần hơn, con nào con nấy đều vạm vỡ, con bò gần nhất chỉ cách đoàn tàu đang lao nhanh đúng một , nó dường như đoàn tàu cho ngây , ngẩng đầu trợn tròn mắt bò, một lúc mới bỗng nhiên "mô" một tiếng đầu chạy cuồng nhiệt.

 

Chạy về phía đàn bò xa xa, và bãi chăn thả mùa xuân xanh mướt.

 

...

 

...

 

Lâm Tuyết Quân và A Mộc Cổ Lăng cùng đón ông nội, một trái một bên cạnh ông khỏi ga, đẩy vệ sĩ và đồng chí Tiểu Uông phía .

 

"Ông nội." Lâm Tuyết Quân gọi.

 

"Ơi."

 

"Ông nội." A Mộc Cổ Lăng gọi theo.

 

"Ừ."

 

Nụ của Diệp Hỏa Hào dần trở nên hiền từ.

 

Tại ga tàu, ông từ chối toán của Minh trưởng đích đến đón khi nhận thông tin, Diệp Hỏa Hào lên chiếc xe con mà Lâm Tuyết Quân mượn của Trần xã trưởng công xã Hô Sắc Hách, chạy con đường rải sỏi bằng phẳng, thẳng tiến về trụ sở nông trường.

 

Tham quan Viện nghiên cứu Thảo nguyên, cùng ăn một bữa cơm với Giáo sư Đỗ Xuyên Sinh, Trần xã trưởng và những khác, nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm đổi sang xe ngựa tiếp tục sâu thảo nguyên.

 

Thảo nguyên rộng lớn như biển cả thấy tận cùng, những con sông uốn lượn như rắn, từng đàn bò cừu, những con ngựa tuấn tú, còn những chăn bò Mông Cổ cưỡi ngựa đón gió ca hát.

 

Phong cảnh bao la như cõi tiên, từng thấy bao giờ đồng chí Tiểu Uông sững sờ, ôm lấy hành lý, ánh mắt đuổi theo những con đại bàng tự do, những con ngựa phi nước đại, đàn bò cừu béo , và cả những bông hoa xuân lay động trong gió, đến nỗi phát tiếng cảm thán nào nữa.

 

Lâm Tuyết Quân , thế kinh ngạc ? Lát nữa còn thấy cả sói và nai sừng tấm, Hải Đông Thanh và kền kền nữa đấy, lúc đó cằm chắc rớt xuống đất mất?

 

 

 

Loading...