Thập Niên 60: Đại Mỹ Nhân Đến Từ Đông Bắc - Chương 525

Cập nhật lúc: 2025-11-21 06:53:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con gái của ông, vốn dĩ nên sống tự do phóng khoáng, kiêu hãnh tự tin, con đường gập ghềnh mà bằng phẳng. ...

Dù nhân vật chính đến, nhưng bộ khu nghỉ dưỡng ven biển chìm trong bầu khí vui vẻ chuẩn mừng sinh nhật giàu nhất Hồng Kông.

Khu nghỉ dưỡng ven biển trực thuộc tập đoàn Lâm thị, ba tòa nhà khách sạn bố trí theo hình chữ phẩm phân tán bao quanh bãi biển và đại dương.

Làn gió biển nhẹ nhàng mang theo thở của tảo biển, thổi những cây dừa xanh tươi và những tấm rèm trắng, cùng chúng khiêu vũ.

Trên bãi cát sạch sẽ kê những chiếc bàn ăn và ghế tinh xảo, thỉnh thoảng những cô gái xinh mặc bikini đủ màu sắc bưng đồ uống giữa đám đông.

Ở trung tâm bãi biển dựa biển, một sân khấu hình tròn, ban nhạc nổi tiếng nhất Hồng Kông đang biểu diễn sân khấu, phía là những vị khách đến khách sạn từ sớm.

Họ trò chuyện, hoặc ghế ăn nhâm nhi rượu ngon, hoặc tựa ghế sofa thoải mái tận hưởng ánh nắng mặt trời.

Nhân viên phục vụ của khách sạn mặc đồng phục chỉnh tề, luôn sẵn sàng chờ lệnh mang rượu ngon và đồ ăn đến.

“Cuộc sống của giới tư bản , đúng là quá xa hoa.”

Người đàn ông cao lớn vạm vỡ mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen vẻ giản dị đám ăn mặc cầu kỳ .

Quan trọng nhất là chỉ mặc như , bên cạnh còn hai đàn ông cũng mặc y hệt.

Đều là những cao lớn mét tám, cắt tóc húi cua, thẳng tắp, ngoài cùng bên trái cao nhất, và cũng là trai nhất.

“Mấy là bảo vệ mới đến, mẫu nhà họ Lâm mời đặc biệt , trai và nam tính quá !”

Sau khi Thường Chính Cường giải thích thứ năm rằng họ là bảo vệ cũng mẫu, cuối cùng cũng chịu bộ dạng của qua cửa kính sát đất ở đằng xa.

“Rất trang trọng mà, giống bảo vệ?”

La Đại Thành : “Hết cách , khí chất của tụi ở đó là lính thôi.”

Thường Chính Cường Tề Nguy Sơn bên cạnh thẳng hơn cả cây dừa, lặng lẽ gật đầu.

Người ở đây như xương , ba họ quả thực nổi bật.

Lâm Ngọc Hải mặc một bộ vest màu xanh lam thoải mái tựa ghế sofa, hai chân tùy ý gác lên chiếc ghế đẩu tròn phía .

Anh đẩy chiếc kính sống mũi lên đỉnh đầu, ba đàn ông to lớn thẳng tắp bên cửa sổ sát đất của khách sạn, vẫy tay gọi phục vụ mặc áo sơ mi trắng, áo vest đen, cổ đeo nơ bướm bên cạnh.

“Năm nay tập đoàn thuê bảo vệ bên ngoài ?”

Người phục vụ đó theo ánh mắt Lâm Ngọc Hải về phía Tề Nguy Sơn và đồng đội, lắc đầu : “Không , Lâm tổng, hình như là khách mời.”

Lâm Ngọc Hải cau mày, hỏi: “Ai mời?”

Người phục vụ lắc đầu.

“Chỉ ba họ thôi ?”

Nếu là bình thường Lâm Ngọc Hải chắc chắn sẽ thèm họ lấy một , nhưng nghĩ đến kế hoạch tối nay, tuyệt đối thể xảy bất kỳ sai sót nào.

, đại lục.” Người phục vụ thì thầm.

Lâm Ngọc Hải nhíu mày, nhóm đó quá lâu , mà cao lớn nhất trong họ liếc từ xa.

Chỉ một cái liếc mắt, Lâm Ngọc Hải dời ánh mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-dai-my-nhan-den-tu-dong-bac/chuong-525.html.]

Đây là một đối thủ khó nhằn.

Lâm Ngọc Hải vẫy tay gọi phục vụ, nhỏ: “Lát nữa tìm theo dõi sát ba họ cho .”

Lâm Ngọc Hải lo lắng liệu Lâm Thái Hòa phát hiện điều gì , nên mới đặc biệt tìm bảo vệ từ đại lục đến.

Người phục vụ liếc ba Tề Nguy Sơn, gật đầu với Lâm Ngọc Hải: “ , Lâm tổng.”

“Ừm.” Lâm Ngọc Hải dậy, với phục vụ: “ mệt, về phòng nghỉ ngơi một lát, lát nữa bảo bộ phận phục vụ phòng gửi một ly rượu đến phòng .”

“Vâng, Lâm tổng.”

Lâm Ngọc Hải dậy rời , phục vụ cũng tiếp bước.

Tề Nguy Sơn nghĩ đến những hành động nhỏ của hai , khẽ cau mày.

Chủ đề chuyện của họ chắc là về họ.

Sự thật chứng minh trực giác của Tề Nguy Sơn chính xác, đầy năm phút khi Lâm Ngọc Hải rời , Tề Nguy Sơn nhận thấy bốn năm nhân viên phục vụ cố ý vô tình lảng vảng quanh ba họ.

“Ý của đám là gì?”

Nhóm La Đại Thành từng trải qua những tình huống nào , khi mấy nhân viên phục vụ đó xuất hiện xung quanh họ, họ lập tức phát hiện .

“Có đang giám sát tụi ?”

Thường Chính Cường cầm cốc nước lọc trong tay, mượn động tác uống nước để báo cáo vị trí của những nhân viên phục vụ đang theo dõi họ.

“Chắc là nhiệm vụ tạm thời.”

Vì lúc họ mới đến, ngoài một tò mò về phận của họ, mấy chú ý quá nhiều.

Tề Nguy Sơn quét mắt một vòng đồng hồ đeo tay, lúc mới bốn giờ rưỡi chiều, còn vài tiếng nữa mới bắt đầu tiệc tối.

Thực họ cần đến sớm như , là vì nghĩ đến đây thể tình cờ gặp Lâm Nghi Tri.

đáng tiếc, thấy bóng dáng Lâm Nghi Tri ở đây.

“Tối nay thể xảy chuyện bất ngờ.” Tề Nguy Sơn chữ “Thọ” bên cạnh, : “Cảnh giác một chút.”

Lâm Ngọc Hải trở về phòng suite của , đuổi cô gái đang trang điểm trong phòng, tuổi gần bằng cháu gái , ngoài.

Khi trong phòng chỉ còn một , Lâm Ngọc Hải cửa sổ sát đất đám đông náo nhiệt bên , chút biểu cảm kéo rèm , lặng lẽ xuống ghế sofa.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Lâm Ngọc Hải thấy bên ngoài gọi “room service”, hít một sâu dậy mở cửa.

Khi mở cửa và thấy đàn ông đang đẩy xe phục vụ bữa ăn, khóe miệng tự chủ cong lên, đó cẩn thận hành lang bên ngoài phòng.

“Lâm tổng, sâm banh của ngài.”

“Vào .”

Lâm Ngọc Hải lùi một bước nhường chỗ cho phục vụ của bộ phận phục vụ phòng, đợi đóng cửa .

“Không ai phát hiện chứ?”

Dù trong phòng ai khác, Lâm Ngọc Hải vẫn hạ giọng.

Loading...