những việc sai nghĩa đó là câu trả lời nhất.
Anh tổn thương trái tim Lâm Nghi Tri, mặc dù Lâm Nghi Tri từng cô hiểu hành động của lúc đó.
Tề Nguy Sơn cũng từng lời xin với Lâm Nghi Tri, nhưng Lâm Nghi Tri hiểu rõ, lúc đó chỉ dùng ba chữ “xin ” để níu kéo cô, chứ hề cảm thấy sai hoặc hành động thỏa đáng.
, Lâm Nghi Tri lời xin xuất phát từ tận đáy lòng của Tề Nguy Sơn.
Không tại , mũi Lâm Nghi Tri bỗng dưng cay xè.
“ nên dùng khả năng chịu đựng của để đòi hỏi các .”
Mỗi khi nghĩ đến thời gian Lâm Nghi Tri giam lỏng ở nhà một cách biến tướng, nghĩ đến nỗi sợ hãi và dày vò trong lòng cô lúc đó, Tề Nguy Sơn thể nào tha thứ cho chính .
Anh quá tự phụ.
Hơn nữa, Lâm Nghi Tri khi đó thực sự tin tưởng .
Càng đáng hơn, Lâm Nghi Tri lúc quả thực mối quan hệ giữa cô và Lâm Thái Hòa, cô cắt đứt liên lạc với Lâm Thái Hòa ngay từ lúc chào đời.
Chính hành động của lúc đó kéo Lâm Nghi Tri tâm bão.
Và khi còn tự cao tự đại, ngạo mạn nghĩ rằng thể che chắn bão tố cho cô.
Sau chuyện đó, Tề Nguy Sơn nghĩ nhiều cách để níu kéo trái tim Lâm Nghi Tri, giống như phận của Lâm Nghi Tri bại lộ ở Thủ đô.
Khi tình hình lúc đó bất , Tề Nguy Sơn với Lâm Nghi Tri rằng xuất ngũ để trở về với gia đình là thật lòng.
sự lo lắng của Lâm Nghi Tri cũng là thật.
Cô tin , tin sẽ hối hận khi xuất ngũ vì gia đình, dù chuyện tương lai ai mà .
Và niềm tin một khi xuất hiện vết nứt thì sẽ chỉ ngày càng lớn hơn.
Sự từ bỏ mà Tề Nguy Sơn tự cho là đúng trở thành gánh nặng trong mắt Lâm Nghi Tri lúc đó.
“Là quá tự đại.”
Tề Nguy Sơn Lâm Nghi Tri đang đối diện , cầm đũa gắp mì trong bát nhưng vẫn im lặng, : “Đồng chí Lâm Nghi Tri, cô bằng lòng thử tha thứ cho ?”
Lâm Nghi Tri nên mở lời thế nào.
Mối quan hệ của hai phát triển đến bây giờ, chắc chắn chỉ do của một .
Là do sự chênh lệch trong mỗi lựa chọn của cả hai dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
“Thật hiểu , thật lòng đấy.” Lâm Nghi Tri với giọng trầm buồn.
Cô thực sự hiểu Tề Nguy Sơn, dù là đây Tề Nguy Sơn chọn lý tưởng của , trở về với gia đình vì cô và các con, mỗi lựa chọn đưa , Lâm Nghi Tri đều hiểu hoặc cố gắng để hiểu.
hiểu nghĩa là Lâm Nghi Tri chấp nhận.
Cô sợ hãi, cô cũng sống những ngày tháng lo lắng, thấp thỏm nữa.
“ , cảm ơn cô.”
Cảm ơn cô vì trong cảnh như vẫn cố gắng để hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-dai-my-nhan-den-tu-dong-bac/chuong-675.html.]
Cũng chính vì thế, lời xin của Tề Nguy Sơn càng lúc càng nhiều theo thời gian.
Hai xong câu đó im lặng lâu, mãi đến khi Hân Hân rót nước thấy Tề Nguy Sơn và Lâm Nghi Tri đối diện mà một lời nào, liền thắc mắc hỏi: “Mẹ, về từ lúc nào ?”
“Về một lúc .”
Lâm Nghi Tri bát mì nước mặt biến thành mì trộn, dùng đũa khuấy vài cái tiếp tục ăn.
Và khi Hân Hân tự rót cho một cốc nước bước đến, Tề Nguy Sơn dậy : “Cũng muộn , về đây.”
Anh cúi đầu Lâm Nghi Tri đang ăn cơm tập trung, “Các nghỉ ngơi sớm .”
Hân Hân đặt cốc nước trong tay xuống, “Bố ơi, con tiễn bố.”
“Được.”
Còn Lâm Nghi Tri, cô vẫn ngẩng đầu lên cho đến khi tiếng xe ngoài cửa biến mất.
Một chuyện xảy thì cứ là xảy , điều họ thể chỉ là hướng về phía .
...
Lâm Nghi Tri và chuyển đến đây kỳ nghỉ hè, ngoài việc cô lập tức đến công ty việc, Lâm Thừa Vân thì dẫn Giang Miểu tìm kiếm cửa hàng thích hợp ở Dương Thành để chuẩn mở tiệm.
Đương nhiên, ngoài cửa hàng, họ cũng tìm nhà, cả gia đình thể cứ ở mãi nhà chị gái .
Người lớn bận rộn bên ngoài, lũ trẻ Lôi Đình và Hân Hân, những lớn tuổi nhất trông nom.
Lôi Đình bằng lái xe, việc bên ngoài thuận tiện.
Chẳng qua lẽ là phô trương, cộng thêm nhóm ngoài Lôi Đình trông vẻ là lớn, còn đều là trẻ con, nên thu hút sự chú ý của một vài .
Trước đây Lôi Đình và từng chứng kiến thủ đoạn bắt cóc trẻ con, còn hôm nay thì trực tiếp chứng kiến cảnh cướp trẻ con ngay giữa phố.
Không ai ngờ rằng bọn bắt cóc táo tợn đến , giữa ban ngày ban mặt mà ôm Lâm Á Văn và Lâm Á Tình, những đứa trẻ nhỏ tuổi nhất, bỏ chạy.
lũ trẻ nhà Lôi Đình cũng dạng , trong lúc Lôi Đình đuổi theo, chiếc ná cao su trong tay cặp song sinh giương lên và b.ắ.n thẳng đầu gối tên bắt cóc gần chúng nhất.
Và Lôi Đình tung một cú đá bay, cũng đá ngã đàn ông chạy phía .
Á Tình cũng ngã xuống đất nhưng , thoát khỏi vòng tay tên bắt cóc, cô bé ngẩng đầu nhỏ lên và đ.â.m thẳng đầu tên bắt cóc đang vùng dậy.
Á Tình đ.â.m xong, xoa xoa cái trán đang cuồng, loáng thoáng thấy trai hét lên bên cạnh: “Mày ngốc , lấy gạch đập , trán cứng bằng gạch !”
Á Tình cảm thấy chóng mặt, nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm viên gạch gần đó, kịp tìm thấy thì Lôi Đình bế lên .
Còn tên bắt cóc khác cặp song sinh dùng ná cao su b.ắ.n trúng hai chân, lúc cặp song sinh và Hân Hân dùng gạch đập choáng váng.
Đập choáng váng vẫn xong, Tề Trạch Khôn cởi áo phông của xé thành dải dài, trói tay và chân tên bắt cóc đang úp mặt xuống đất , trong một tư thế kỳ quái mặt đất.
Tên bắt cóc còn tuy ngất, nhưng thà ngất còn hơn!
Đây là một đám trẻ con, đây rõ ràng là một lũ ác quỷ.
Người đường vốn định xông lên giúp đỡ, thấy mấy đứa trẻ chỉ vài chiêu giải quyết mấy tên , cũng kinh ngạc yên tại chỗ.
Trẻ con bây giờ đều dũng mãnh thế ?
Lôi Đình và mấy đứa trẻ chỉ bắt hai tên bắt cóc đang ôm trẻ con, còn đồng phạm thì cần cảnh sát điều tra.