Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 141

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:57:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chị dâu và chị chồng đông, mua đồ cũng nhiều hơn khác.”

 

Cô mua cho cha hai bên mỗi một bộ quần áo, vì là mùa hè nên đều mua áo ngắn tay.

 

Mua cho hai bảo bối mỗi đứa một đôi xăng đan, và nhất định giống hệt .

 

Trẻ sinh đôi là cái tính đó, cái gì cũng giống nếu là sẽ quấy .

 

Tô Hà và Cố Kiến Hoa mỗi cũng mua một bộ quần áo, những thứ khác thì mua.

 

Tô Hà vốn định mua cho Cố Kiến Hoa một đôi giày da, nhưng lấy, ngay cả Cục trưởng cũng giày da, giày da gì.

 

Hơn nữa ở chỗ họ giày da gì, giống như thành phố lớn dẫm lên đất bùn , là đường nhựa hoặc đường xi măng, kém lắm cũng là đường lát gạch.

 

Đừng trong thôn, ngay cả đường ở huyện của họ cũng là đường đất, dẫm lên là đầy bụi bặm.

 

Tổ trưởng Vương trái nhờ họ mua hộ một đôi, Tô Hà và Cố Kiến Hoa mua cho loại bảy tệ một đôi, loại rẻ nhất, loại đắt hơn tận mười lăm tệ một đôi.

 

Thật sự đắt, dù là bảy tệ mười lăm tệ thì đều đắt cả, bằng nửa tháng lương của Tô Hà .

 

Mua cũng hòm hòm , mấy định mua thêm gì nữa, nhưng dạo một hồi thấy cái hộp điện, chính là đài radio.

 

Mấy dời bước nổi nữa.

 

Đài radio, nhà họ Phùng , nhà họ Bùi cũng .

 

Trong đầu Tô Hà lóe lên một ý nghĩ, cô về phía Cố Kiến Hoa:

 

“Kiến Hoa, chúng nên mua một cái mang về ?"

 

Tim Cố Kiến Hoa đ-ập chút nhanh, giống như lúc đầu vợ tỏ tình với , thầm nghĩ vợ cứ như , lời lúc nào cũng táo bạo vô cùng.

 

Cái gì mà mua một cái mang về?

 

“...

 

Đắt quá ."

 

Anh .

 

Trong lòng thực sự mua một cái mang về, nhưng lý trí mách bảo mua, quá đắt.

 

Giá của đài radio cũng xấp xỉ một chiếc xe đạp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-141.html.]

Tô Hà:

 

“Tiền giải ngũ của chúng tiêu một xu nào cả, nghĩ mà xem, để em hỏi ý kiến cha ."

 

Tô Hà liền hỏi cha Tô Tô, Tô:

 

“Đắt thì đắt thật, nhưng hai đứa nếu mua thì cứ mua , nếu đủ tiền thì mang theo đây ."

 

“Tiền thì đủ ạ, con chỉ hỏi xem ý kiến của cha thế nào thôi."

 

Mẹ Tô:

 

“Mua , cha chồng con trông trẻ, lúc rảnh rỗi việc gì thì thể đài."

 

Nghe thấy cha Tô ở bên cạnh cũng rục rịch:

 

“Bà nó , là chúng cũng mua một cái , ban ngày bà , ở nhà một buồn chán quá."

 

Mẹ Tô:

 

“Ông buồn chán thì dọn dẹp nhà cửa ."

 

Cuối cùng đài radio vẫn mua, cũng mua cho cả cha Tô nữa.

 

Cố Kiến Hoa và cha Tô hai sướng rơn, ôm khư khư cái đài radio buông tay, vài bước một cái, sợ va đ-ập ở .

 

Đài radio thứ cũng giống như tivi của mười mấy năm , cực kỳ hiếm , đặc biệt là ở huyện của họ, cả một huyện hai cái lắm .

 

Chuyến tàu hỏa là chuyến năm giờ sáng mai.

 

khi về đến nhà, đều ngủ từ sớm, nhưng mấy vì hưng phấn quá mà chút ngủ , trong đó đồng chí Cố Kiến Hoa.

 

Anh với Tô Hà:

 

“Vợ ơi em tin , cha mà thấy cái thứ chắc chắn sẽ kinh ngạc vui mừng cho xem."

 

Tô Hà:

 

“Tin chứ."

 

Có cái đài radio , cha Cố trong đám các ông cụ chắc chắn là nhất , Cố cũng , hai ông bà cụ đúng là oai phong lẫm liệt quá .

 

Tô Hà thể tưởng tượng cảnh cha chồng xách đài radio chuyện với khác, cha Cố thì lời lẽ khiêm tốn nhưng khóe miệng thì giấu nổi vẻ đắc ý, Cố thì ngấm ngầm khoe khoang, với là lũ trẻ lãng phí tiền bạc, mua cái thứ gì vân vân.

 

 

Loading...