Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:57:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ ăn no , trẻ con cũng ăn bao nhiêu.”

 

Ăn cơm xong, Tô Hà cũng việc gì khác, liền cầm một cuốn sách , hai bảo bối đang chơi giường sưởi.

 

Cuốn cô xem là sách tiếng Anh, Cố thấy liền hỏi:

 

“Tiểu Hà, con đang xem tiếng nước ngoài ?"

 

Mẹ Cố chữ, nhưng cũng thể nhận sự khác biệt giữa tiếng Hán và tiếng nước ngoài, chữ giống , tiếng nước ngoài từng hàng từng hàng trông như những con sâu .

 

Tô Hà gật đầu:

 

“Vâng , là tiếng nước ngoài."

 

Mẹ Cố:

 

“Là tiếng Nga ?"

 

“Vâng , là tiếng Nga."

 

Tô Hà cũng giải thích thêm.

 

Mẹ Cố:

 

“Chà, thế thì giỏi quá, trong về cái gì thế?"

 

“Nói về câu chuyện của Nữ hoàng Nga, cuộc đời của Nữ hoàng Catherine Đại đế..."

 

Tô Hà tỉ mỉ kể cho Cố về cuộc đời huyền thoại của vị Đại đế .

 

Cuốn sách cô thuê từ thương thành hệ thống, ở cái huyện nhỏ của họ những loại sách .

 

Mẹ Cố xong, chậc chậc khen ngợi:

 

“Vị Nữ hoàng giỏi thật đấy."

 

Tô Hà gật đầu:

 

“Mẹ, Catherine Nhất cũng giỏi."

 

Mẹ Cố thích Tô Hà kể chuyện, bà :

 

“Con xem."

 

Thế là Tô Hà kể cho bà , xong Cố cảm thấy chữ, sách, văn hóa thật là , thể bao nhiêu chuyện, bao nhiêu kiến thức.

 

Chưa đến nước ngoài, ngay cả lịch sử nước bà cũng rõ lắm.

 

Tô Hà:

 

“Mẹ, nếu thích , con sẽ kể cho , lịch sử nước , lịch sử nước ngoài, con đều kể cho ."

 

Không gì khác, riêng mảng lịch sử thì Tô Hà nghiên cứu thấu đáo , mấy năm nay cô xem sách lịch sử.

 

Mẹ Cố hứng thú:

 

“Được, con kể cho ."

 

Tô Hà là kể chuyện chuyện đều thích bắt đầu từ đầu, cho nên khi kể lịch sử Trung Quốc, cô kể cho Cố về những chuyện thời thượng cổ Hạ, Thương, Chu .

 

Mẹ Cố chỉ cảm thấy cô con dâu thật nhiều, thật nhiều, cực kỳ nhiều, thật văn hóa, bà cảm thấy giáo viên bình thường cũng bằng con dâu .

 

“Tiểu Hà, thấy con còn thú vị hơn cả đài radio nữa."

 

Chương 115 Đau đầu, khắp thoải mái

 

“Haiz, sách thật là ."

 

“Khai giảng tháng Chín tới, chị hai con định cho Minh Nguyệt học nữa."

 

Mẹ Cố lải nhải.

 

Tô Hà chuyện , chị hai Cố từng với cô, bảo là đứa lớn đứa hai thành tích , cũng học , thôi thì học hết tiểu học là , cho học lên cao nữa.

 

“Minh Nguyệt thành tích , học ."

 

.

 

Mẹ Cố thở dài:

 

“Chứ còn gì nữa, con bảo cái đứa trẻ học , thời chúng điều kiện cũng cơ hội học."

 

“Nếu cho học, chắc chắn sẽ học giỏi."

 

Mẹ Cố hiểu bọn trẻ học học giỏi , chỉ cần lên lớp chăm chú giảng là đều học giỏi cả thôi, học giỏi là do lên lớp chăm chú .

 

Tô Hà mở lời:

 

“Chiều nay là con tìm chị hai chuyện xem ?"

 

Mẹ Cố:

 

“Được, con xem, trẻ con nhiều sách luôn là điều , con gái sách thì chỉ gả chồng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-146.html.]

 

Đọc sách dù cũng hơn gả chồng chứ.

 

Tô Hà thể cảm nhận , Cố tuy sinh trong xã hội phong kiến nhà Thanh, nhưng tư tưởng hề phong kiến chút nào, ngược còn tiến bộ.

 

Sẽ kiểu:

 

“Con gái sách gì, tốn tiền, gả chồng sớm cho xong."

 

Mà ngược nhiều sách.

 

Tô Hà nghĩ, cô, chồng cô, hai phụ nữ nếu sinh ở xã hội đời , chắc chắn sẽ sống rực rỡ, tuyệt đối vây khốn ở cái huyện nhỏ .

 

Gần trưa, hai đứa nhỏ Tuyết Nhi và Hồng Tinh về , xách theo một thùng cá, trong thùng cá chép, cá diếc, lươn đều đủ, còn cả tép nhỏ.

 

“Anh ơi, chiều nay chúng bắt tiếp, vui quá mất."

 

Tuyết Nhi phấn khích vô cùng.

 

Vương Hồng Tinh giọng trầm, giống như lớn :

 

“Đi , bắt thêm ít tép nữa."

 

Hai đứa nắng phơi đỏ bừng mặt, quần áo bùn thì cũng dính nước, Cố mắng chúng:

 

“Hai đứa chiều nay còn định nữa ?

 

Không sợ say nắng !"

 

“Bà ngoại, chúng cháu , say nắng , chúng cháu đội mũ mà."

 

Hai đứa phản bác.

 

Mẹ Cố:

 

“Tóm hai đứa liệu mà , cũng đừng chỗ nước sâu."

 

“Oa!

 

Mẹ ơi là cá!"

 

“Là cá!"

 

Hai bảo bối thấy chị mang cá về, phấn khích đến mức nhảy cẫng lên tại chỗ, chạy nghịch cá.

 

Trẻ con dường như thích động vật nhỏ, thích gà con mới nở, thích bê con mới sinh, cũng thích nghịch cá nhỏ.

 

gà trống, gà mái lớn, bò , cá lớn thì chúng sợ, bảo chúng sờ cũng dám sờ.

 

“Tim gan của bà ơi, đừng nghịch nữa, chúng chuẩn ăn cơm thôi."

 

Mẹ Cố xách thùng gỗ .

 

Dắt hai bảo bối rửa tay, chuẩn ăn cơm.

 

Buổi trưa cơm nước gạo cao lương, khoai tây nghiền, tương trứng, rán một ít cá khô, hôm qua mang từ nhà chị hai Cố về.

 

Buổi trưa chị ba Cố và Tổ trưởng Vương về, bé Vương Dao cai sữa , hơn tám tháng tuổi, bình thường cho uống sữa bột và ăn cơm.

 

Cố Kiến Hoa cũng về, sang thẳng nhà Tô Hà ăn .

 

Mùa hè buồn ngủ, lúc giữa trưa Tô Hà dắt hai bảo bối ngủ trưa.

 

Khoảng hai giờ rưỡi thì dậy, ba con rửa mặt cho tỉnh táo, chuẩn sang nhà chị hai Cố chơi, ở nhà cũng chẳng việc gì, cô cũng xuống ruộng, lúc nghỉ lễ chỉ ngủ, ăn và chơi.

 

“Tiểu Hà, cũng , Dao Dao tỉnh , đưa con bé ngoài dạo một vòng."

 

Mẹ Cố .

 

Tô Hà:

 

“Vâng , đúng lúc đưa Dao Dao ngoài hít thở khí."

 

Để cha Cố ở nhà trông nhà.

 

Năm lớn nhỏ đến nhà chị hai Cố, mấy đứa nhỏ nhà chị hai Cố nhà, bắt cá , rể hai trông bộ dạng chắc cũng ngủ dậy.

 

Tranh thủ hai ngày ruộng đồng việc thì ngủ thêm một chút.

 

Mấy ngày nữa là thu hoạch đậu xanh , lúc đó bận một mạch đến tận khi thu hoạch mùa vụ xong tháng Mười một, mấy tháng liền ngơi tay.

 

“Ái chà, mấy tới đây."

 

Chị hai Cố ngạc nhiên.

 

Bởi vì em dâu chị thích chơi cho lắm, ở nhà.

 

Còn chị thì dứt .

 

Mẹ Cố:

 

“Mấy con bà cháu dạo."

 

 

Loading...