Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 219

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:08:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Hà, định mua một cái đồng hồ đeo tay cho em trai ."

 

Gia đình Hàn Giai Giai tuy cha đều qua đời, nhưng thiếu tiền, đến mười mấy năm của cô , chỉ riêng tiền cha để ngày cũng vài ngàn đồng.

 

Trước đây em trai cô còn nhỏ, bây giờ hai mươi , mua cho cái đồng hồ đeo tay đeo cũng .

 

Tô Hà:

 

“Mua , cũng mua cho Trường Ý, Trường An mỗi đứa một cái đồng hồ."

 

Hai đứa nhỏ cũng còn nhỏ nữa , mười sáu tuổi , cũng nên mua cho con cái đồng hồ đeo tay.

 

Một nhóm đến trung tâm bách hóa.

 

Mua đồng hồ mà, chắc chắn là xem đồng hồ , Tô Hà và Hàn Giai Giai là hai vị phụ :

 

“Hai đứa chọn ."

 

Chọn xong thì hai họ trả tiền là .

 

Vì cùng một khoa cùng một chuyên ngành, cộng thêm Tô Hà và Hàn Giai Giai ở cùng một phòng ký túc xá.

 

Do đó quan hệ giữa Trường Ý và Hàn Thư Yến khá .

 

Hàn Thư Yến hỏi Trường Ý:

 

“Cậu thích cái đồng hồ nào?"

 

Trường Ý liền chỉ một chiếc đồng hồ trong tủ kính, Hàn Thư Yến liền bảo nhân viên bán hàng lấy :

 

chọn nữa, lấy cái luôn."

 

Trường Ý:

 

“..........."

 

Ai mà hiểu chứ, cô cứ tưởng lấy là để đưa cho cô, ngờ tự đeo .

 

với nhân viên bán hàng:

 

“Làm phiền chị lấy giúp em một chiếc giống thế với ạ."

 

Lại chỉ một chiếc khác bên cạnh:

 

“Lấy thêm cái nữa ạ."

 

Cái cho em trai cô.

 

Đồng hồ chọn xong, Tô Hà chọn thêm mấy bộ quần áo, mua cho cha và cha chồng, còn cho hai đứa nhỏ ở nhà, cho hai đứa lớn, và cho Cố Kiến Hoa nhà cô.

 

Mua cho bốn già mỗi một chiếc áo khoác, áo lẻ, hai đứa nhỏ thì mua bộ đồ, còn cả xăng đan.

 

Hai đứa lớn, mua cho con gái đôi giày da nhỏ, áo sơ mi, quần, váy, con trai thì mua giày đế cao su, áo sọc thủy thủ những thứ .

 

Ngoài quần áo còn mua đủ loại bánh ngọt các thứ.

 

Dạo xong thì cùng đến tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.

 

Ăn no uống say xong Tô Hà động đậy nữa, cô liền bảo Trường Ý:

 

“Con gái , quần áo và đồng hồ của em con, con mang qua cho nó nhé."

 

“Mẹ mệt , đau chân quá."

 

Trường Ý:

 

“Vâng ạ."

 

“Còn sủi cảo và bánh táo tàu nữa, cũng mang qua cho em luôn."

 

cùng nhé."

 

Hàn Thư Yến dậy.

 

Trường Ý:

 

“Được thôi."

 

Hai đứa trẻ ngoài, Tô Hà theo bóng lưng hai đứa, thầm nghĩ thằng nhóc Hàn Thư Yến thích con gái đấy chứ?

 

Làm gì cũng cùng , ăn cơm cùng , tan học cùng .

 

Hôm nay lúc ăn cơm cũng , còn giúp rót nước các thứ, tuy cũng rót cho cả bọn họ nữa, nhưng cô luôn cảm thấy thằng nhóc đối với con gái cô phần quá mức tích cực.

 

Hàn Thư Yến tâm tư thì , nhưng chị như Hàn Giai Giai là tâm tư đấy, cô với Tô Hà:

 

“Tô Hà, chúng kết thông gia !"

 

Tất nhiên là dùng giọng điệu đùa.

 

“Bà thấy em trai thế nào?"

 

Hàn Giai Giai bắt đầu tiếp thị em trai.

 

Tô Hà :

 

“Thanh niên vô cùng ưu tú nha!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-219.html.]

điều kiện cá nhân điều kiện tổng hợp thì Hàn Thư Yến đều vô cùng ưu tú.

 

Điều kiện cá nhân:

 

sinh viên Bắc Đại, 20 tuổi, vóc dáng cao ráo, tướng mạo tuấn lãng, tóm cao trai học thức.

 

Điều kiện gia đình:

 

tuy cha đều còn nữa, nhưng bình thường cách ăn mặc của hai chị em thì điều kiện hề tệ.

 

Hơn nữa qua một học kỳ tiếp xúc, chị như Hàn Giai Giai tính cách , là một dễ gần.

 

Chỉ là, chuyện tình cảm vẫn xem hai đứa nhỏ thích thôi!

 

Phụ như họ tính.

 

Hàn Giai Giai xích gần:

 

“Vậy Tô Hà, bà thấy cho em trai con rể bà ?"

 

Tô Hà :

 

chắc chắn là đồng ý , nhưng chúng hỏi ý kiến trong cuộc chứ, đừng để hai chúng ở đây tự định đoạt hết chuyện."

 

“Đó là điều đương nhiên, nhưng vấn đề lớn ."

 

Hàn Giai Giai hì hì.

 

Cái điệu bộ đó của em trai cô , trăm phần trăm là thích con gái nhà , thể hiện ân cần như thế mà.

 

Nhìn Hàn Giai Giai ngô nghê, Tô Hà cũng nhịn :

 

“Chữ bát còn gạch nào ( chuyện còn ), bà vui mừng cái gì?"

 

Hàn Giai Giai:

 

“Không nữa, cứ thấy vui thôi."

 

Tô Hà:

 

“.........."

 

Lúc , Trường Ý và Hàn Thư Yến đến cổng trường Đại học Y .

 

Nhờ ông bảo vệ gọi Trường An xuống.

 

“Trường An, chị cháu đến kìa."

 

Ông bảo vệ quen mặt Trường An .

 

Bởi vì cuối tuần nào Tô Hà cũng qua đây.

 

“Chị đến kìa!"

 

Tần Phong còn vội hơn cả , bật dậy khỏi giường.

 

Trường An:

 

“Chị chứ chị , vội cái gì?"

 

xem chị mà, tò mò lắm!"

 

Thế nên vội cho .

 

Tần Phong liền theo Trường An xuống .

 

“Em gái, lâu gặp nha!"

 

Trường An thích nghịch ngợm một chút.

 

Trường Ý:

 

“Gọi là chị, chị chui một phút đấy."

 

Trường An:

 

cao hơn chị mà!"

 

Vì là sinh đôi nên hồi nhỏ hai ít cãi vì chuyện ai ai chị, nhưng đều kết thúc bằng việc chị đ-ánh cho một trận tơi bời.

 

Mà bây giờ lớn , vóc dáng còn cao hơn cả chị, giống như hồi nhỏ để chị thể đ-ánh nữa, ha ha ha ha!

 

Trong lòng Trường An đắc ý vô cùng!

 

Giây tiếp theo, “Chát!"

 

Cánh tay ăn một tát.

 

Trường Ý trừng mắt một cái:

 

“Cậu ngứa da , gọi chị!"

 

Trường An ngoan ngoãn gọi:

 

“Chị."

 

Không tại , lớn thế mà vẫn còn sợ chị , lẽ nào cái uy lực của việc chui một phút lớn đến thế ?

 

 

Loading...