Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 258

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:13:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

với ông thông gia đầu bếp, bà thông gia gọi món thu ngân, ông thì việc vặt.”

 

Cha Cố:

 

“Được, gì cũng .”

 

Mẹ Cố:

 

“Từ ngày mai bữa chính sẽ ăn bánh nướng, luyện tay nghề một chút.”

 

Tiểu Hà với bà , bánh nướng bán nhất định vỏ mềm mỏng, nhân nhiều, đó còn tròn trịa.

 

ông bà cũng là bán cho khách ăn, diện mạo chắc chắn một chút.

 

Thế là sáng ngày hôm , Tô Hà ăn bánh nướng nhân thịt heo dưa chua.

 

Mẹ Cố hỏi:

 

“Vị thế nào?”

 

Tô Hà:

 

“Mẹ, con thấy vỏ bánh thể mềm thêm một chút nữa.”

 

Mẹ Cố:

 

“Được, còn nhân thì ?”

 

“Nhân thì ạ.”

 

so với thịt heo dưa chua, Tô Hà thích ăn nhân cần tây hơn, chỉ là hiện tại đang là mùa đông nên cần tây.

 

Ăn xong bữa sáng, cha Cố dẫn Cố Kiến Hoa lên đại đội bàn chuyện đất đai, Cố dọn dẹp rửa ráy.

 

Tô Hà vốn định sang nhà chị hai Cố trò chuyện, sực nhớ hôm nay cha sẽ qua đây nên nữa.

 

Khoảng chừng chín giờ, cha Tô xách mấy cân thịt tới.

 

Không lâu cha Cố và Cố Kiến Hoa cũng trở về.

 

Tô Hà:

 

“Vậy bốn cứ thong thả bàn bạc, nghiên cứu ạ.”

 

Cha Cố:

 

“Tay nghề của ông em thì chắc chắn vấn đề gì, chỉ là món bánh nướng chủ đạo của chúng cần cải thiện một chút.”

 

“Bánh nướng sáng nay chúng tự ăn thì , chứ cho khách ăn thì còn thiếu chút ý vị.”

 

Cha Tô :

 

“Sáng nay nhà cũng ăn bánh nướng đấy.”

 

Xem buổi trưa cũng ăn bánh nướng .

 

Bốn liền nghiên cứu bánh nướng, :

 

“Vỏ bánh mềm thì chúng cho nhiều nước, một cân bột chín lạng nước kiểu đó.”

 

“Được, thì cho thêm nước.”

 

Mẹ Cố .

 

Cha Tô và cha Cố hai cũng rảnh rỗi, định mấy món tủ, ví dụ như thịt lợn xào tương, sườn kho tàu nọ.

 

Bột nhào mềm và loãng thì gói bánh nướng chút khó khăn, nhưng hai bà cơm mấy chục năm, việc khó họ, xoa thêm chút bột mì là .

 

Rất nhanh bánh nướng họ nướng xong.

 

Còn các món ăn do các ông bố :

 

sườn kho tàu, thịt lợn xào tương, thịt xào mộc nhĩ, cá nhỏ chiên giòn, v.v.

 

“Nếm thử bánh nướng xem.”

 

Tô Hà vẫn là đầu tiên nhận xét:

 

“Mẹ, hai vỏ bánh mềm cứng thì , nhưng mà đều, hơn nữa hai nướng to quá đấy ạ.”

 

Một cái bánh nướng to bằng cái đĩa mười inch .

 

Cố Kiến Hoa:

 

, chúng bán thì chắc chắn thể bán to thế , nhỏ hơn một chút, tròn hơn một chút.”

 

Mẹ Tô, Cố:

 

“Được, để chúng cải tiến thêm.”

 

Cha Tô hỏi:

 

“Món ăn thì ?

 

Các con ý kiến gì ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-258.html.]

Tô Hà:

 

“Cha, cha thái thịt sợi nhỏ hơn một chút, còn thì gì ạ.”

 

Cố Kiến Hoa nghĩ, ý kiến vợ hết thì nữa, nếm thử một miếng dưa muối thái sợi.

 

“Mẹ, dưa muối năm nay muối ngon thật đấy.”

 

Mẹ Cố:

 

“Năm nay dưa muối đúng là ngon hơn năm.”

 

Tô Hà món dưa muối , nảy ý tưởng:

 

“Cha , lúc chúng thì mang theo dưa muối luôn nhé.”

 

“Đến lúc đó thái sợi món khai vị mang lên.”

 

“Hoặc là đợi đến mùa xuân, đem dưa muối ăn hết nấu lên phơi khô, gặm cũng ngon lắm ạ.”

 

Mẹ Cố dưa muối khô, lúc bà nấu sẽ cho hai chai nước tương, dưa muối phơi khô xong sẽ màu đen, cũng mặn, gặm cực kỳ ngon.

 

Chương 189 Nhà con rể giàu thế cơ

 

Tô Hà đây lúc việc ở huyện, mỗi ngày đều mang theo một cục dưa muối khô, lúc tiết thì trong văn phòng gặm sách.

 

Cực kỳ g-iết thời gian.

 

“Được, để nấu lên mang .”

 

Mẹ Cố cũng nỡ để dưa muối tự tay muối lãng phí như .

 

Trước khi nấu thì khó mang , cục dưa muối mà rời khỏi nước dưa muối thì còn ngon nữa, cứ nấu lên mang nhất, đến thủ đô thì đem đặt ánh mặt trời phơi thành khô.

 

Ăn xong cơm, cha Tô liền về nhà, tranh thủ mấy ngày luyện tập tay nghề thật .

 

Đem bánh nướng nướng thật mỏng, thật mềm, thật tròn, kích cỡ đồng nhất.

 

Trông thì đơn giản nhưng vẫn tốn ít công sức.

 

Tô Hà rảnh rỗi cũng việc gì , thế là buổi chiều sang nhà chị hai Cố tán gẫu.

 

Trong ba chị chồng thì thể chuyện hợp nhất vẫn là chị hai Cố.

 

“Em dâu, chị Minh Nguyệt , hai đứa mua một cửa hàng ở thủ đô, đây là định ăn ?”

 

Chị hai Cố hỏi.

 

Tô Hà gật đầu:

 

“Định là như ạ.”

 

“Chị Minh Nguyệt bảo em dâu em nghiệp sớm , đợi học kỳ tới khai giảng là em ở trường giáo viên, em với Kiến Hoa đều công việc cả .”

 

“Vậy cửa tiệm mở thì ai trông?”

 

, vẫn hỏi hai đứa định ăn gì?”

 

Chị hai Cố hỏi.

 

Tô Hà:

 

“Làm ăn uống ạ, mở một tiệm bánh nướng, để cha họ qua đó...”

 

Tô Hà đem ý định cha cô cũng như cha Cố qua thủ đô mở tiệm cho chị hai Cố .

 

“Như em dâu?

 

Có cần mời một đầu bếp chuyên nghiệp ?”

 

Chị hai Cố chút lo lắng, chị từng ăn món cha Tô , nhưng ăn món , chị cơm đúng là ngon hơn những phụ nữ khác trong thôn, ông ngoại chị đây đúng là đầu bếp thật.

 

Mẹ chị cũng kế thừa chút kỹ năng của ông ngoại, chỉ là rốt cuộc vẫn là kiểu tự học, cho nhà ăn.

 

Giờ mang bán lấy tiền, cho khách ăn, liệu ăn ?

 

Tô Hà lắc đầu:

 

“Không cần chị hai, tay nghề của cha , chỉ cần luyện tập thêm một chút, đến lúc đó đổi cách bày biện đĩa một tí là .”

 

“Cửa tiệm đó của chúng em chỉ là một tiệm nhỏ, lớn, kiểu nhà hàng lớn, cha là đủ ạ.”

 

“Hơn nữa món chủ đạo của chúng em là bánh nướng, bánh nướng chẳng lẽ khó nướng .”

 

Chị hai Cố xong:

 

“Thế thì cũng .”

 

Thì là nướng bánh nướng thôi mà, bánh nướng dễ , vỏ bột mì trắng, nhân thịt, hai thứ kết hợp thì dở cũng chẳng dở đến mức nào .

 

Tô Hà giải thích:

 

“Chẳng đất nước cải cách mở cửa, cho phép dân chúng tự ăn , chúng em cũng chút tiền tiết kiệm, để trong tay cũng là để đó, nên nghĩ bụng mua một cửa hàng.”

 

“Cũng coi như một phần tài sản ở thủ đô .”

 

 

Loading...