“Chỉ là con thấy lạ thôi, xem con gả đầy nửa năm mang thai, Linh Nhi cũng kết hôn ba tháng là bầu."
Tuy rằng đó ly hôn.
điều chứng minh bọn con đều vấn đề, sinh nở .
Bà bác Lý lắc đầu:
“Cái đó thì rõ, chuyện riêng của vợ chồng ."
Con dâu:
“Con thấy bảo chờ nghiệp mới sinh con chỉ là cái cớ của họ thôi, sự thật là đàn bà đó đẻ ."
Bà bác Lý gì, con dâu tiếp tục:
“Đàn bà sinh con, đàn ông sớm muộn gì cũng ly hôn với cô thôi."
Theo ý cô , ông chủ của cô ly hôn với bà chủ là vì nể mặt phận của đàn bà đó, vợ là sinh viên đại học oai bao nhiêu.
Bà bác Lý thở dài một tiếng:
“Chuyện nhà , chúng đừng quản."
Mặc kệ bà chủ sinh , chỉ cần ông chủ trả lương đầy đủ cho bà là .
Con dâu đảo mắt một vòng, gì thêm.
Chương 214 Tích góp tiền mua một chiếc xe
Một tháng khi tiệm quần áo khai trương, con doanh thu , tiệm đồ nam và đồ nữ cộng tổng cộng hơn sáu nghìn, gần bảy nghìn đồng.
Trong chỉ tiền bán quần áo, mà còn tiền bán thắt lưng, dây lưng da.
Khách đến tiệm mua quần áo đều là thiếu tiền, Trương Ninh và chào mời hoặc phối đồ tiện thể là họ mua luôn.
Mẹ Tô kinh ngạc:
“Mẹ đoán còn ít ."
Bà tưởng năm nghìn là lợi hại.
Không ngờ tới bảy nghìn.
Trời ạ, bán quần áo kiếm tiền quá mất.
Tô Hà :
“Vài ngày nữa chúng đại lầu bách hóa, mua tủ lạnh và tivi."
Kiếm tiền mà, thơm thật sự, một tháng bảy nghìn, cô giáo viên trường Đại học Bắc Kinh một tháng mới sáu mươi đồng.
Quả nhiên thương nhân thì kiếm tiền hơn.
Tháng Tư, tết Thanh minh sắp đến.
Tết Thanh minh đúng thứ Bảy và Chủ nhật, trường học nghỉ.
Trường Ý, Trường An sắp mua đồ điện máy cho gia đình, hớn hở từ trường về, cùng đại lầu bách hóa.
Tiệm bánh nhân thịt buổi sáng nhiều khách, chủ yếu là buổi trưa, thế nên khi xong công việc chuẩn bữa ăn, Cố Kiến Hoa giao tiệm cho bốn vị trưởng bối cùng chọn đồ điện gia dụng.
“Vợ ơi, chúng mua mấy cái quạt máy , quạt thì mùa hè nóng lắm."
Cố Kiến Hoa đề nghị.
Tô Hà:
“Được, mua , tiệm bánh nhân thịt cũng lắp một cái."
“Nhà thì mua ba cái, phòng Trường Quân, Trường Hoan mỗi phòng một cái, phòng ngủ của chúng để một cái."
“Cũng mua cho cha nữa."
Cố Kiến Hoa:
“Bên tiểu viện nếu mua tivi chắc hai đứa nhỏ về nhà ống ngủ , sẽ ngủ thẳng ở tiểu viện luôn."
Anh đang đến Trường Quân và Trường Hoan.
“Vậy ý của là mua ít hai cái quạt?"
Cố Kiến Hoa suy nghĩ một chút:
“Cũng cần, cứ mua theo kế hoạch ban đầu ."
Hai đứa út ngủ ở nhà thì vẫn còn đứa lớn đứa hai mà, thỉnh thoảng chúng nó cũng về ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-298.html.]
Tô Hà mang theo năm nghìn đồng bước đại lầu bách hóa, lúc trong túi chỉ còn hai trăm đồng.
Bản cô vốn giỏi tiết kiệm, còn thích mua sắm, hôm nay đến đây mục đích chính là mua tủ lạnh cho tiệm bánh nhân thịt.
Tủ lạnh mua xong, tivi cho bốn vị trưởng bối cũng mua, nhân viên bán hàng thấy họ tay rộng rãi như , một lúc mua hai món đồ lớn, liền giới thiệu thêm máy giặt.
Tô Hà kìm lòng mua tiếp.
Lúc mua máy giặt cô hỏi Cố Kiến Hoa và mấy đứa con xem nên mua , nhưng mấy với cô:
“Mua luôn ."
Thế là cùng mua luôn.
Tất nhiên bản cô trong lòng cũng mua, máy giặt cũng giống như tivi, để bên tiểu viện cho cha và cha chồng sử dụng.
Tô Hà thầm nghĩ cha đều già cả , dùng máy giặt giặt quần áo sẽ thuận tiện hơn.
Sớm muộn gì cũng mua, lúc xúc động nhất thời là mua luôn.
Tủ lạnh, tivi, máy giặt, còn mua thêm mấy cái quạt máy.
Đều là những món đồ lớn.
Để nhân viên thương xá giao hàng tận nhà.
Gia đình sáu nghĩ bụng đến thì cứ dạo xem , họ định mua gì thêm chỉ xem thôi.
Chỉ là dạo một hồi, lúc khỏi đại lầu bách hóa tay xách túi lớn túi nhỏ.
Quần áo, giày dép, trang sức lỉnh kỉnh cái gì cũng .
Tô Hà một thói quen, đó là khi kinh tế cho phép, cô ăn diện cho bốn đứa con trong nhà một chút, quần áo của các con cô ngại việc một tuần bảy ngày, mỗi ngày một kiểu.
Con trai thì khó diện, nhưng cô hai cô con gái mà, thế là mua nhiều kẹp tóc, bờm tóc, dây buộc tóc.
Tóm là tiền tiêu sạch bách.
, tiền hết kiếm.
Nhân lúc còn rẻ, năm nay cô mua thêm cửa tiệm thứ tư, thứ năm của nhà .
Bên tiểu viện ai, Tô Hà để Trường Ý, Trường An dẫn em của chúng sang đó giao nhận, dặn nhân viên công tác nhất định lắp đặt tivi cho .
Tô Hà theo Cố Kiến Hoa đến tiệm bánh nhân thịt, lúc họ đến nhân viên thương xá mang tủ lạnh và quạt điện đến .
Bà bác Từ sờ tủ lạnh:
“Cái rẻ nhỉ?"
Cố Kiến Hoa:
“Vâng, tận hai nghìn đồng đấy bác Từ."
Bà bác Từ xong liền lắc đầu lia lịa:
“Đắt quá, đắt quá ."
Tô Hà:
“Cũng còn cách nào khác, dịch vụ ăn uống trong tiệm nhất định cái tủ lạnh ạ!"
Cô định tháng hoặc tháng nữa sẽ mua thêm cho tiệm bánh nhân thịt một cái tủ đông, để bày nước ngọt và b-ia.
Khách đến tiệm ăn cơm gọi nước ngọt, b-ia cũng khá nhiều, mùa khác chứ mùa hè uống đồ ướp lạnh mới .
Từ ngoài , uống một chai nước ngọt mát lạnh thì thoải mái bao.
Khoản tiền thể tiết kiệm, tháng mua luôn.
“Cha , con còn mua cho tivi và máy giặt nữa."
Mẹ Cố ngạc nhiên:
“Còn mua cả máy giặt nữa ."
Chuyện con trai con dâu mua tivi cho họ thì họ vì đó qua, ngờ còn mua cả máy giặt!
Tô Hà:
“Tiện thể mua luôn ạ, cha giặt quần áo cho tiện."
“À đúng , còn mua cả quạt máy nữa, mỗi phòng một cái, mùa hè sợ nóng."
Mẹ Tô so với Cố thì tiết kiệm bằng, nhưng con gái hết món đồ lớn đến món đồ lớn khác, mua liền mấy món.