Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 332
Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
...........
Ngày mùa đông ngắn ngủi, trò chuyện một lát, đám Tô Hà liền dậy chuẩn về nhà.
Bố Tô thì trực tiếp về nhà ở, hai chị dâu hai dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, đốt lò sưởi sẵn .
Nhóm Tô Hà về thôn Hướng Dương.
Tô Kiêu vỗ vai Cố Kiến Hoa:
“Kiến Hoa, bao giờ thì thành phố?”
“Mồng mười chúng em về ạ.”
“Vậy thì vẫn còn thời gian, mấy ngày nữa chúng uống tiếp nhé.”
Tô Kiêu .
“Vâng ạ.”
Về quê là như , hết cuộc r-ượu đến cuộc r-ượu khác.
Cố Kiến Hoa nghĩ đợi mấy ngày nữa ăn Tết, ước chừng còn uống một bữa với mấy rể nữa.
Nửa tiếng , khi cả nhóm về đến nhà.
Chị hai Cố và rể hai đang ở nhà, chị hai Cố thấy dáng vẻ lảo đảo của Cố Kiến Hoa liền :
“Ái chà chà, uống ít nhé!”
“Mau nhà, mau nhà.”
Cả nhóm bước trong nhà, chị hai Cố và rể hai vội vàng pha nóng cho .
Chị hai Cố hỏi:
“Mọi đói , chị hầm gà mái già đấy.”
Bố Cố :
“Không đói lắm, để tối ăn .”
Tô Hà:
“Chị hai, cho em uống chút nước gà.”
Ăn thịt gà hầm hai mươi năm, bây giờ cô vẫn thích ăn như .
Nhớ hồi ở cử, Cố ngày nào cũng hầm gà cho cô, cô ăn hoài chán, cô cảm thấy thịt gà hầm là ngon nhất, nước gà uống ngọt.
Nghe chị hai Cố :
“Biết em thích ăn nên chị đặc biệt hầm cho em đấy.”
Chị hai Cố bếp múc cho Tô Hà một bát nước gà, bên trong còn một cái đùi gà lớn.
Thấy Tô Hà ăn ngon lành, hai đứa Trường Ý, Trường An cũng thèm, mỗi đứa múc một bát nước gà uống.
Chị hai Cố và rể hai mùa hè năm nay từng đến thủ đô, hiểu rõ tình hình nhà Tô Hà:
“Chuyện ăn ở cửa hàng đều cả chứ?”
Chị hai Cố hỏi.
Tô Hà:
“Đều ạ.”
Chị hai Cố:
“Em dâu, chị Minh Nguyệt , em mở thêm một cửa hàng, chuyên bán thu-ốc l-á, r-ượu và ?”
“Vâng, cửa hàng thu-ốc l-á, r-ượu và .”
Chị hai Cố thật sự khâm phục:
“Hai vợ chồng em đúng là quá nhanh nhẹn, cửa hàng đó mở là mở ngay .”
Tô Hà vẫn câu đó:
“Em nghĩ tiền để cũng thôi, chẳng thà mở mặt bằng kiếm tiền.”
“Cũng đúng.”
“Vợ chồng Minh Nguyệt mua mặt bằng , nhưng nên kinh doanh cái gì, hai đứa mở tiệm ăn uống, mở một tiệm đồ trang sức gì đó cho nhẹ nhàng, mà lợi nhuận nhiều.”
Tô Hà suy nghĩ một chút:
“Mấy cửa hàng nhà em đều khá kiếm tiền, là bảo Minh Nguyệt cũng mở tiệm đồ trang sức ?
Em nguồn hàng ở đây.”
Chị hai Cố lắc đầu:
“Không , nó chịu , nó cảm thấy như là tranh giành khách với mợ nó .”
Tô Hà để tâm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-332.html.]
“Cái gì , chỉ cần mở cùng một con phố với em thì chẳng cả.”
Chị hai Cố hỏi:
“Còn cái gì khác em dâu?”
“Chị hai, là chị bảo Minh Nguyệt mở cửa hàng quần áo , bán đồ trẻ em.”
Chị hai Cố:
“Bán đồ trẻ em?”
Đây là điều họ từng nghĩ tới, cửa hàng quần áo lợi nhuận cao, lúc khi bàn bạc họ từng nghĩ qua, nhưng Minh Nguyệt nếu họ mở cửa hàng quần áo thì chẳng khác nào tranh giành chuyện ăn của mợ và , hơn nữa Hồng Quân cũng dự định mở một cửa hàng quần áo.
Vì thế nên loại bỏ.
bán đồ trẻ em thì nha!
Chị hai Cố:
“Để chị về bàn với nó xem .”
“Vợ chồng Tuyết Nhi cũng mở cửa hàng thứ hai , tiệm tạp hóa.”
“Được, tiệm tạp hóa cũng .”
Đừng tiệm tạp hóa vẻ bình thường, dường như kiếm nhiều bằng bán quần áo thu-ốc l-á r-ượu, nhưng cộng một tháng, kiếm thật sự ít.
Lại nhẹ nhàng, vả trông tiệm chỉ cần một là , cần quá nhiều .
Trò chuyện một lát về chuyện mặt bằng, chị hai Cố đột nhiên nhỏ:
“Em dâu, em ?”
Tô Hà hỏi:
“Chuyện gì cơ ạ?”
Chị hai Cố :
“Chị dâu của rể em , chính là Cát Thúy Lan, cô với con trai cả của lão Trương là Trương Đại Năng, hai đó với .”
Chuyện thật sự ho gì, mặc dù nhà chị mấy để tâm đến cả của , nhưng dù cũng là cả, chị cũng thể buôn chuyện lớn tiếng về chuyện nhà cả .
“Cái gì cơ?
Lại với .”
Tô Hà chấn động.
Chị hai Cố:
“ thế, hai đó còn phát hiện ở núi, nhưng bây giờ hai họ bất chấp tất cả , đang đòi ly hôn.”
“Chị cho em , vợ chồng Trương Đại Năng, Lý Ngân Hoa , năm nay mở một cửa hàng bán quần áo ở huyện, kiếm ít tiền, đó Trương Đại Năng liền cứng mặt lên, đòi ly hôn với Lý Ngân Hoa để cưới Cát Thúy Lan!”
Tô Hà cạn lời:
“Không lẽ hai họ là chân ái thật ?
Bao nhiêu năm trôi qua , đều ở cái tuổi , mà vẫn còn quyến luyến quên?”
Phải là tuổi của hai xấp xỉ chị hai Cố đấy, đều sắp năm mươi tuổi .
Đều lên chức ông bà .
“Chứ còn gì nữa, rể em bảo cả chịu ly hôn, Lý Ngân Hoa cũng chịu ly hôn, cứ thế giằng co, mấy đứa con hai nhà cũng đều với họ , nếu còn tiếp tục như thì đợi họ già sẽ phụng dưỡng, nhưng hai họ , cứ sống ch-ết đòi ở bên .”
“Chị kể cho em chuyện mới buồn , Cát Thúy Lan cô từng gặp đàn ông nào như Trương Đại Năng, Trương Đại Năng thì Cát Thúy Lan là chân ái của cuộc đời lão.”
“Dù bây giờ cấp cũng quản mấy chuyện đó nữa, hiện tại họ cũng đều về nhà, đều mua nhà ở huyện ở .”
Tô Hà lắc đầu:
“Thật kỳ quặc, nhưng hai đó sống ch-ết đòi ở bên thì cứ ly hôn cho , nếu ly hôn thì cũng cứ sống chung với thôi, chẳng thèm quan tâm đến hai ở nhà .”
Chị hai Cố :
“Chủ yếu là đều bao nhiêu tuổi , nửa xuống lỗ mà còn quậy phá như .”
“Theo em thấy, cứ để cho hai họ ly hôn , Trương Đại Năng chẳng cưới Cát Thúy Lan ?
Vậy thì để cả của rể cưới , Lý Ngân Hoa.”
Tô Hà đưa ý kiến gây sốc.
Chị hai Cố trợn tròn mắt:
“Thế chẳng thành đổi vợ đổi chồng ?
Ảnh hưởng lắm .”
“Ảnh hưởng gì chứ chị hai, bản hai đó còn chẳng quan tâm, nhà quan tâm ích gì?
Đôi bên đều là sống tạm bợ qua ngày thôi, hai màng đến bố con cái gia đình mà loại chuyện , thì Vương Đại Hổ và Lý Ngân Hoa cũng cứ y như , ngủ với ai mà chẳng là ngủ.”