Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 346

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sự thật đúng là như , ngày hôm Cố nhị thúc mò tới, thì gặp vợ chồng bố Cố.”

 

Thế là một bữa trò chuyện rôm rả.

 

Kể từ đó, Cố nhị thúc cứ bám đuôi lưng bố Cố, bố Cố câu cá, ông cũng theo.

 

Trong lòng bố Cố thấy khó chịu, nhưng tiện , dù cũng chẳng gì quá đáng, nhưng cái cảm giác khó chịu dần dà biến thành sự dễ chịu.

 

Bởi vì khi những bạn câu cá khác hỏi về Cố nhị thúc, ông liền bảo họ là em, lưng còn bồi thêm một câu là kế sinh .

 

Con mà, em ruột còn so bì, huống chi là em cùng cha khác , tự chủ mà đem hai so sánh.

 

Có một ông bạn câu cá khá với bố Cố liền , “Con cháu nhà em trai ông tiền đồ bằng nhà ông nhỉ!"

 

Bố Cố cố ý khoe khoang, nhưng vì thường xuyên ở cùng câu cá, cộng thêm giọng địa phương nữa, nên tránh khỏi hỏi han, hỏi một hồi là quê ông ở tỉnh M-ông Cổ, đến thủ đô , bố Cố đành kể từ đầu.

 

Thế là chuyện cháu trai cháu gái ngoại của ông đều thi đỗ đại học, còn con dâu ông là giảng viên Đại học Bắc Kinh.

 

Sau đó, những bạn câu cá chủ động kể chuyện nhà ông cho những ông lão câu cá khác .

 

“Ông cụ giỏi lắm nhé, trong nhà mấy đỗ đại học liền đấy."

 

Trước đây ông thường câu cùng bố Tô, thông gia của ông còn lợi hại hơn ông, bốn đứa con, mấy đứa cháu đều khá.

 

Người chỉ con cái họ hiếu thảo, giờ Cố nhị thúc tới.

 

Hỏi là em trai ông, do kế sinh, hỏi thêm về cảnh gia đình, ồ, chỉ một đỗ đại học.

 

Những bạn câu cá của bố Cố chuyện nhà bố Tô, bố Cố nhiều , nên trong mắt họ, nhà mà chỉ một đỗ đại học thì cũng thường thôi.

 

Chính là cái cảm giác đó.

 

trong lòng bố Cố chút sảng khoái thầm kín.

 

Ông buông bỏ những chuyện ngày xưa, nhưng nghĩa là ông nhớ.

 

Để cho bố ông và mụ kế xem, nhà nào mới là nhà tiền đồ, con cháu của đứa con trai mà họ cưng chiều tiền đồ bằng con cháu của ông.

 

Đối với chuyện , Cố nhị thúc thể , sự thật rành rành đó, ông cũng mặc kệ tất cả, chẳng màng đến mặt mũi gì nữa, chỉ cần vui vẻ là .

 

Đến thủ đô hơn một tháng , Cố nhị thúc đề cập với vợ chồng Ngô Tam Phượng và Cố Ngân Trụ về khoản tiền dưỡng già mỗi tháng một trăm tệ.

 

Ngô Tam Phượng cạn lời, “Bố, chúng con lấy nhiều tiền thế mà đưa cho bố!"

 

Cố Ngân Trụ, “ đấy bố, cửa hàng và nhà đều là chúng con bỏ tiền thuê đấy."

 

Cố nhị thúc mặc kệ, “Đừng tưởng các chị mỗi tháng kiếm bao nhiêu tiền, Tiểu Hà, Kiến Hoa đưa cho bác cả, bác gái các mỗi tháng hai trăm tệ tiền tiêu vặt, còn là mỗi hai trăm."

 

“Ngoài còn bỏ tiền cho bác cả các du lịch nữa."

 

chỉ đòi các một trăm, mà các còn chịu."

 

Ngô Tam Phượng tức ch-ết , “Bố, chúng con thể giống họ , mấy cái cửa hàng, mỗi tháng kiếm vạn tám ngàn, chúng con mỗi tháng kiếm bao nhiêu !"

 

Lợi nhuận ròng của họ một tháng hơn một ngàn tệ là cùng, cửa hàng mới khai trương.

 

Cố nhị thúc, “Thế nên mới đòi các hai trăm, chỉ đòi một trăm thôi mà!"

 

Cố Ngân Trụ, “Bố lấy nhiều tiền thế gì cơ chứ?

 

Bố chỗ nào cần tiêu tiền ."

 

Cố nhị thúc, “Các quản gì, cứ đưa là , đây là trách nhiệm mà các thực hiện."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-346.html.]

Ông hỏi qua Kiến Hoa, Tiểu Hà , cửa hàng quần áo mỗi ngày kiếm ít nhất cũng một trăm tệ, một trăm tệ đó họ chỉ một ngày là .

 

Thế mà vẫn nỡ đưa.

 

Hai đứa con bất hiếu !

 

Cố nhị thúc tức lắm!

 

“Bố, chúng con đưa cho bố một trăm , một tháng năm mươi là cùng thôi."

 

Ngô Tam Phượng thỏa hiệp, cô chịu nổi việc đem cô so sánh với Tô Hà.

 

Cố nhị thúc, “Vậy thì cứ đưa năm mươi , đợi ăn khấm khá hơn, vẫn là một trăm."

 

Dù trong lòng ông thấy năm mươi cũng tạm , nhưng ngoài miệng thì thể nới lỏng .

 

Ngô Tam Phượng, “........"

 

Sau khi Cố nhị thúc , Cố Ngân Trụ an ủi vợ, “Chắc là bố chỉ oai mặt bác cả thôi, em xem bố cũng già thế , chắc cũng chẳng chỗ nào tiêu tiền , đợi bố mất , tiền đó vẫn là của chúng thôi, cứ coi như gửi tiết kiệm ngân hàng ."

 

Lúc tâm trạng Ngô Tam Phượng mới hơn một chút.

 

Chương 248 Hồng Quân kết hôn

 

Sau hơn nửa năm miệt mài bày sạp hàng rong, vợ chồng Thanh Mộc, Trương Ninh, cùng với Hồng Quân, ba họ cuối cùng cũng mua cửa hàng tháng tám.

 

Họ tích góp thêm tiền là đúng đắn, hai cửa hàng của Tô Hà cộng mới hết năm ngàn tệ, mà một cửa hàng của họ tốn gần năm ngàn.

 

Cửa hàng của vợ chồng Thanh Mộc, Trương Ninh mua hết 4800 tệ.

 

Cửa hàng của Hồng Quân tốn 4600 tệ.

 

Mặc dù cửa hàng họ mua lớn hơn cửa hàng quần áo của Tô Hà một chút, nhưng cũng lớn hơn bao nhiêu.

 

Mấy về lải nhải với Tô Hà, “Mợ ơi, con là sẽ đắt hơn một chút, nhưng ngờ nó tăng giá gấp đôi thế !"

 

Họ cứ nghĩ chắc sẽ đắt hơn tám chín trăm, thậm chí là một ngàn, nhưng đằng là tăng vọt lên gấp đôi luôn.

 

Tô Hà, “Các con mua bây giờ là đúng , mặt bằng kinh doanh sẽ ngày càng đắt đỏ, bởi vì kinh tế cá thể sẽ ngày càng nhiều."

 

“Người bán chừng họ cũng tự mở cửa hàng kinh doanh, hoặc để cho thuê kiếm tiền nhà."

 

Chị dâu ba của cô chính là nghĩ như , hơn mười cái mặt bằng đều cho thuê hết, bán.

 

Mấy gật đầu, “Vâng ."

 

Mua cửa hàng , mấy coi như cũng yên tâm.

 

Ở nơi thủ đô rộng lớn , họ cuối cùng cũng một chỗ để về.

 

Mua cửa hàng thì tiến hành sửa sang để chuẩn khai trương, cửa hàng của Thanh Mộc, Hồng Quân cách cửa hàng quần áo của Tô Hà mấy con phố, trong cùng một khu vực.

 

Sau khi cửa hàng quần áo của Trương Ninh, Thanh Mộc, Hồng Quân khai trương, Trương Ninh và Từ Anh sẽ sang cửa hàng của chính .

 

Tuy nhiên, Tô Hà tuyển xong , năm nay ngoài tìm việc nhiều hơn năm ngoái, mất mấy ngày tìm phù hợp.

 

Một là thanh niên trí thức về thành phố, tên Vương Nhiễm, năm nay 27 tuổi.

 

Một là cô gái nhỏ nghiệp cấp ba năm nay, tên Chu Lâm Lâm, trông xinh xắn.

 

Hai hiện tại cơ bản thạo việc.

 

Bố Từ Anh Từ Anh nghỉ việc ở chỗ Tô Hà để sang ở cửa hàng của Hồng Quân, liền hối thúc hai đứa kết hôn.

 

 

Loading...