Thập niên 60: Khi Người Mẹ Pháo Hôi Thức Tỉnh - Chương 350

Cập nhật lúc: 2026-02-27 10:27:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cố đại tỷ cứ nghĩ đến là thấy tức.”

 

Anh rể cả, “Vì mới , về chuyện dưỡng già , chúng đừng trông chờ thằng cả nữa, cứ để thằng hai lo là ."

 

Cố đại tỷ, “Vốn dĩ là thằng hai hưởng phần lớn, chúng ở với thằng hai chứ."

 

Anh rể cả, “Thế nên bà đừng nhắc đến chuyện thủ đô nữa."

 

“Ở quê chán, ở đây cái gì cũng tốn tiền, chẳng bằng ở nông thôn cho thoải mái."

 

“Cũng đúng, nhưng mà thằng cả dù kiếm tiền thì mỗi tháng cũng đưa tiền dưỡng già cho chúng ."

 

Cố đại tỷ thầm nghĩ họ nuôi lớn con trai, giờ con trai lớn cưới vợ thì thể mặc kệ bố , tiền dưỡng già nhất định đòi.

 

Anh rể cả, “Ừ, chuyện bà cứ với chúng nó."...........

 

Ngày hôm .

 

Vợ chồng Cố nhị tỷ và Hồng Quân mang theo lễ vật, đến nhà bố Từ Anh.

 

Bố Từ Anh bày tỏ thái độ:

 

“Của hồi môn của Anh Tử, chúng dự định mua một cái tivi, cùng một cái máy khâu."

 

“Hai đứa nhỏ hiện giờ vẫn nhà, cứ ở tạm trong nhà , dù trong nhà vẫn còn phòng trống."

 

Bố Từ Anh sẽ giữ tiền sính lễ của con gái, mà chỉ dùng hình thức khác để con mang về.

 

Hai bên bàn bạc vui vẻ, xem ngày thì thấy ngày 25 tháng là ngày lành, thế là quyết định tổ chức tiệc cưới ngày 25.

 

Họ hàng bạn bè của cả hai bên đều khá đông, một hai bàn hết, nên quyết định tổ chức tại khách sạn.

 

Tiền tổ chức tiệc cưới là do Hồng Quân chi trả.

 

Thời kết hôn giống như ngày xưa nữa, chỉ tặng một đôi cốc sứ, một đôi khăn mặt là xong.

 

Tô Hà và Cố Kiến Hoa tiền mừng một trăm tệ.

 

phía nhà gái họ cũng quen , bà nội còn đang việc ở tiệm của họ, cộng thêm đây là cháu ngoại ruột, vả điều kiện kinh tế gia đình lên, nên họ mừng nhiều một chút.

 

Ba chị gái ruột cũng mỗi mừng một trăm tệ.

 

Phải phát tài thì cứ kết hôn, đôi trẻ hôm nay thu ít tiền.

 

Bố Từ Anh ngoài tivi và máy khâu, còn cho con gái năm trăm tệ tiền phòng , ông nội bà nội Từ cũng cho cháu gái một trăm tệ.

 

Cộng thêm những họ hàng khác, đôi trẻ trong ngày kết hôn thu gần hai ngàn tệ, chỉ thu hồi tiền tiệc cưới mà còn dư một khoản kha khá.

 

Thông thường khi kết hôn, phía nhà trai tổ chức tiệc thì tiền mừng sẽ do bố nhà trai thu, nhưng vợ chồng Cố nhị tỷ lo lắng con trai đủ tiền nên lấy, đưa hết cho Hồng Quân.

 

Phía Từ Anh mang tới đều là quà cưới của các bác, các cô chú dành cho Từ Anh.

 

Bố Từ Anh cũng tổ chức tiệc riêng bên nhà gái, tất cả đều gộp chung ngày 25.

 

tiền đều đưa cho Từ Anh cả.

 

Đôi trẻ vui mừng khôn xiết, đêm tân hôn đếm tiền xong mới ngủ.

 

Họ cảm thấy gì bất ngờ thì họ sẽ sớm mua nhà thôi.

 

Tiệc cưới xong xuôi, chuẩn về.

 

vợ chồng Cố nhị tỷ lẽ về .

 

Bởi vì tiệm bánh bao của vợ chồng Hiểu Mai, Trương Thần đang thiếu , vợ chồng Cố nhị tỷ giúp một tay, tất nhiên sẽ để bố giúp công, họ sẽ trả lương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-khi-nguoi-me-phao-hoi-thuc-tinh/chuong-350.html.]

Hai vợ chồng cũng đen đủi thật, đó bà Lý định trộm nghề, cuối cùng thành nhưng cũng bỏ tự mở tiệm ăn.

 

Sau đó hai bà cụ nữa cũng y như .

 

Hiểu Mai và Trương Thần sắp tức ch-ết đến nơi .

 

Làm chứ, trông họ dễ bắt nạt lắm ?

 

Sao những nhân viên họ gặp như thế .

 

Nhìn mợ xem, mợ mở mấy cái cửa hàng mà chẳng nhân viên nào như cả, chị cả cũng mở hai cửa hàng, cũng gặp chuyện đó.

 

Sao nhà cô cứ gặp chuyện nhỉ?

 

Vợ chồng Hiểu Mai, Trương Thần hiểu nổi.

 

Họ hiểu nhưng Tô Hà thì hiểu, nguyên nhân chủ yếu là tiệm bánh bao dễ chép, mấy cái cửa hàng cô mở, cái nào chẳng cần nhập hàng lượng lớn, mở một cửa hàng quần áo cửa hàng thu-ốc l-á r-ượu b-ia gì đó thì vốn liếng hề nhỏ.

 

Lại còn tìm nhà máy nọ rắc rối đủ đường.

 

Điều khiến nhiều chùn bước.

 

Còn tiệm bánh bao, cần mở tiệm, họ cũng thể tự bánh bao ở nhà đem sạp vỉa hè bán.

 

Kiếm tiền thì tiếp, kiếm thì thôi, vốn liếng cũng chẳng bao nhiêu.

 

Mấy bà cụ nghỉ hưu , chút tiền nhưng nhiều, thấy bán bánh bao kiếm tiền là bắt đầu rục rịch ý định.

 

Thế là xin nghỉ việc ngoài bán bánh bao, hừm, thế mà kiếm tiền thật, dù bánh bao màn thầu nọ, chỉ cần bạn đừng quá dở thì vẫn sẽ mua thôi.

 

Nó cũng giống như bánh nướng M-ông Cổ cần chút kỹ thuật, cái cần.

 

thủ đô mà , nhưng buộc .

 

Vợ chồng Cố nhị tỷ giờ đây bốn đứa con đều lập gia đình, nhiệm vụ thành, họ vốn dự định ở quê sống cuộc sống dưỡng già thong dong.

 

Ruộng vườn thích trồng thì trồng, thích thì thôi, dù bốn đứa con mỗi tháng đều gửi tiền dưỡng già cho họ.

 

Họ thiếu tiền.

 

Bây giờ mua sắm cũng còn hạn chế như , nên chỉ cần tiền là lo chuyện ăn uống.

 

Vợ chồng Cố đại tỷ Hiểu Mai thì chút động lòng, nhưng đó thấy dậy từ lúc bốn năm giờ sáng, họ nghĩ thôi bỏ .

 

Mặc dù già thường ít ngủ, nhưng họ dậy sớm như .

 

“Bố ơi, bố cứ ở ạ, con m.a.n.g t.h.a.i , ba tháng , vài tháng nữa bố cũng lên đây thôi."

 

Cuối năm ngoái khi Hiểu Mai nghiệp, cô cố ý tránh t.h.a.i nữa, qua vài tháng là đậu t.h.a.i ngay.

 

Chỉ là đủ ba tháng nên cô thôi.

 

“Có t.h.a.i thật ?"

 

Cố nhị tỷ vui mừng hỏi.

 

Hiểu Mai gật đầu, “Vâng, ba tháng ạ."

 

Trương Thần, “Bố , bố cứ ở ạ, cái căn nhà chúng con mua rộng lắm, trong nhà còn tivi nữa."

 

Đơn vị của Hiểu Mai phân nhà cho cô, nhưng căn nhà đó quá nhỏ, chỉ hai mươi mét vuông, căn đó hai vợ chồng ở thì còn chứ thêm đứa con nữa là ở nổi.

 

Cũng tích góp ít tiền nên hai vợ chồng bàn bạc, mua thẳng một căn nhà nhỏ luôn.

 

Số tiền vốn định để dành mua cái mặt bằng thứ hai đấy.

 

 

Loading...